loayhoay
01-09-2006, 01:41 PM
Đó là một chiều mưa sụt sùi. Cái rét cộng mưa gió làm lũ học trò buồn nao lòng. Nhưng đó chỉ là lý do nhỏ. Lý do chính đang làm buồn lòng các cô, cậu học trò là bục giảng vắng bóng thầy. Trò nhớ thầy... Thầy nghỉ một tuần nay rồi...
Thế mà thầy đến. Dù mưa gió và lạnh. Sau một tuần nằm bệnh viện với căn bệnh quái ác, thầy già đi và gầy nhiều, như cành bàng trơ trụi giữa mùa đông. Tuy vậy, thầy bước vào lớp làm lớp học bừng lên một nguồn sinh khí mới. Theo thói quen, thầy mở hộp phấn nhưng không phải để bắt đầu một bài mới trong sách giáo khoa...
Thầy viết lên góc trái bảng một con số, không, không phải sĩ số lớp đâu. Cả lớp bừng tỉnh. Đúng rồi, con số, đó là cái thiếu hụt trên bảng và trong lòng học trò suốt một tuần nay. Các giáo viên khác không biết con số ấy có nghĩa gì, nhưng những con số lại đi vào nếp nghĩ của mỗi học trò học thầy. Thầy viết số 200. Cả lớp lặng đi.
Thầy nhắc về những kỷ niệm với lớp, với từng thành viên. Thầy nói về chuyện đời. Rồi thầy nói đến những con số: “Các trò có biết số 200 có nghĩa gì không?”. Cả lớp im lặng.
- Các trò ơi, chỉ còn 200 ngày nữa là các trò ra trường rồi. Lần đầu thầy viết lên bảng chữ số 300, rồi lùi dần đến 250, và nay đã là 200 rồi. Mỗi ngày trôi qua, các trò có thêm được gì, mất đi những gì? Tất cả đều không quay lại được. Nhưng thầy chỉ muốn các trò nhớ về thời gian không biết chờ đợi ai.
Thầy bỗng dừng lại một phút, rồi thầy nói tiếp:
- Thẫy đã nghĩ còn ở với các trò được 200 ngày nữa, nhưng... thầy đành phải chia tay các trò sớm 200 ngày...
Học trò ngơ ngác. Vài bạn gái mắt đỏ lên. Mưa nặng hạt dần...
Sau đó thầy phải nghỉ dạy vì bệnh nặng...
Năm năm sau, lũ học trò lớp 12 Văn ngày ấy họp mặt lần đầu tiên, tại phòng học cũ. Không thể mời thầy. Thầy không còn nữa, 45 trò thì vẫn đủ mặt. Họ lần lượt viết lên bảng những con số đánh dấu những sự kiện, những bước ngoặc trong cuộc sống của mình trong nhiều năm qua và nói về những con số của mình. Ai đó khóc. Và ai đó viết lên góc trái bảng con số 200, ngày thầy chia tay lớp học ngày xưa.
Thế mà thầy đến. Dù mưa gió và lạnh. Sau một tuần nằm bệnh viện với căn bệnh quái ác, thầy già đi và gầy nhiều, như cành bàng trơ trụi giữa mùa đông. Tuy vậy, thầy bước vào lớp làm lớp học bừng lên một nguồn sinh khí mới. Theo thói quen, thầy mở hộp phấn nhưng không phải để bắt đầu một bài mới trong sách giáo khoa...
Thầy viết lên góc trái bảng một con số, không, không phải sĩ số lớp đâu. Cả lớp bừng tỉnh. Đúng rồi, con số, đó là cái thiếu hụt trên bảng và trong lòng học trò suốt một tuần nay. Các giáo viên khác không biết con số ấy có nghĩa gì, nhưng những con số lại đi vào nếp nghĩ của mỗi học trò học thầy. Thầy viết số 200. Cả lớp lặng đi.
Thầy nhắc về những kỷ niệm với lớp, với từng thành viên. Thầy nói về chuyện đời. Rồi thầy nói đến những con số: “Các trò có biết số 200 có nghĩa gì không?”. Cả lớp im lặng.
- Các trò ơi, chỉ còn 200 ngày nữa là các trò ra trường rồi. Lần đầu thầy viết lên bảng chữ số 300, rồi lùi dần đến 250, và nay đã là 200 rồi. Mỗi ngày trôi qua, các trò có thêm được gì, mất đi những gì? Tất cả đều không quay lại được. Nhưng thầy chỉ muốn các trò nhớ về thời gian không biết chờ đợi ai.
Thầy bỗng dừng lại một phút, rồi thầy nói tiếp:
- Thẫy đã nghĩ còn ở với các trò được 200 ngày nữa, nhưng... thầy đành phải chia tay các trò sớm 200 ngày...
Học trò ngơ ngác. Vài bạn gái mắt đỏ lên. Mưa nặng hạt dần...
Sau đó thầy phải nghỉ dạy vì bệnh nặng...
Năm năm sau, lũ học trò lớp 12 Văn ngày ấy họp mặt lần đầu tiên, tại phòng học cũ. Không thể mời thầy. Thầy không còn nữa, 45 trò thì vẫn đủ mặt. Họ lần lượt viết lên bảng những con số đánh dấu những sự kiện, những bước ngoặc trong cuộc sống của mình trong nhiều năm qua và nói về những con số của mình. Ai đó khóc. Và ai đó viết lên góc trái bảng con số 200, ngày thầy chia tay lớp học ngày xưa.