PDA

View Full Version : Hoàng Anh Tú - Romantic stories collection



Lil’ Cinnie
20-07-2006, 12:56 PM
Truyện thứ nhất:

Thang máy tình yêu


Tòa nhà có bảy tầng, em làm việc ở tầng năm. Mỗi ngày hai bận lên và xuống bằng thang máy đều gặp anh. Em chưa bao giờ hỏi anh làm cho công ty nào. Chỉ biết rằng anh làm trên tầng 7 nhờ vào việc anh bấm nút số 7 trong bảng điều khiển thang máy. Cứ 8h sáng mỗi ngày, chúng mình lại gặp nhau và điểm tâm sáng bằng một nụ cười thật nhẹ cùng một cái gật đầu. Anh luôn bấm nút trên bảng điều khiển. 5 cho em và 7 cho anh. Và im lặng cho đến khi có tiếng kính coong báo hiệu, em bước ra và anh lên tiếp. 5h chiều, em lại gặp anh. Và xuống tầng 1 rồi mỗi đứa một đường. Nhiều hôm rồi, từ ngày em bắt đầu vào thực tập ở công ty Sao Việt trên tầng 5 tòa nhà này. Chỉ vậy thôi mà sao khiến em khác đi nhiều quá.
*
“Em tên là My – Hà My, 20 tuổi chuẩn bị tốt nghiệp và hiện đang làm thực tập ở công ty
về anh nhé ! Đức là một đứa bạn thân của em đấy ! Thực sự em rất muốn kể với ai đó về mối quan hệ của anh và em – rất kỳ lạ phải không anh ? Cũng chẳng biết Đức sẽ phản ứng thế nào khi biết chuyện em yêu anh – người chưa từng nói chuyện với em. Phải nói là yêu thật rồi chứ khôngcòn là thích nữa đâu. Em đã cố gắng gạt ra khỏi đầu mình cái ý nghĩ rằng em đã yêu anh. Thật không bình thường một chút nào ! Không bình thường một chút nào cả ! Những điều em biết về anh vỏn vẹn chỉ là số 7; 1,69m, cặp môi, nụ cười, cái gật đầu rất nhẹ,... quá ít và tất cả chỉ là hình ảnh không hơn. Nhiều nhất chỉ là mùi của anh. Phải, anh có một mùi rất đặc trưng. Em quen, quá quen với mùi đó. Lúc nào cũng muốn được hít căng ***g ngực mùi đó. Rất nhiều khi, em muốn chạm nhẹ, dù chỉ một ngón tay vào người anh. Rất nhiều khi, thật đấy ! Em muốn lắm ! Cái muốn gào lên thắt cả ruột. Nhưng anh đứng gần thôi mà như xa quá !
*
Đức bảo “Tớ biết My có sự thay đổi rất lớn từ khi My đi thực tập ở Sao Việt. Ban đầu tớ tưởng Nam thay đổi, bởi nếu Nam đứng bình lặng như thế, chắc chắn, My sẽ khác. Và tớ đã đúng ở vế đầu”. Em bảo rồi mà, Đức rất hiểu em mà ! Em kể về anh với Đức, anh biết Đức bảo gì không ? Đức bảo “My say nắng thôi My ơi, đó không phải là tình yêu đầu”. Say nắng ư ? Say nắng ! Say – Nắng !!!
*
Còn một tuần nữa là em kết thúc đợt thực tập ở công ty Việt Sao rồi ! Vởy là 3 tuần em đã quen anh, yêu anh - à không, là say nắng như Đức định nghĩa. Nhưng em nghĩ không phải là em say nắng đâu. Chắc chắn là một từ gì đó hơn cả say nắng cơ vì em đã quyết định phải có anh rồi. Đức bảo : “Còn Nam thì sao ?” Em đáp “Đức muốn My cứ mãi mặc một cái áo đã chật với một cơ thể đang lớn ư ? Dù cái áo đó đẹp, ấm nhưng nó chật chội với My quá rồi” Đức nói “Chắc gì cái áo mới đã tốt hơn ?” Em im lặng ! Liệu anh có yêu em ? Liệu anh có khiến em hạnh phúc. Em hoang mang quá ! Em bảo “My cũng không biết nữa”.
*
Em thực sự cũng không biết nữa. Hôm ấy, thang máy bị hỏng. Em và anh mặc kẹt trong đó. Anh đã nắm tay em và hỏi : “Em có sợ không ?”. Trong bóng tối, em vẫn nhận ra anh, nhận ra mùi hương trên người anh. Em nhũn hết cả người ra. Hình như em đã ôm và hôn anh. Em không biết nữa, chỉ biết khi đèn sáng, thang máy hoạt động trở lại, em và anh lúng túng rời nhau ra. Khi thang máy dừng lại ở tầng 1, em vội vã chạy ra. Em leo lên sau xe của Nam và hôm đó là lần cuối cùng chúng mình gặp nhau. Hôm sau, hôm nữa em đi cầu thang bộ. Nam buồn lắm khi em nói là em muốn dừng lại chuyện tình cảm của em và Nam. Còn anh ? Anh có đi tìm em không ? Em hoàn thành xong đợt thực tập ở công ty Sao Việt rồi. Bây giờ em sẽ không trở lại tòa nhà bảy tầng đó nữa đâu. Mỗi lúc đi qua tòa nhà đó, em đều thấy thắt ruột lại. Trên tầng bẩy kia, không biết có còn anh không ? Mà thôi, tất cả chỉ như một cơn say nắng thôi, anh nhỉ ? Em và anh gặp nhau đâu đó rồi mỗi đứa sẽ một đường nếu mai này gặp lại, biết đâu đấy ! Mai này này tính sau đi, em chỉ biết em đã từng có một mối tình thật lạ như thế ! Vậy thôi, phải không anh ? Giả sử như anh có đọc được những dòng viết này, anh cũng sẽ đồng ý với em chứ ? Chỉ là say nắng, phải rồi, một cơn say nắng, anh nhỉ !


Hà Nội giáp Tết 2003
Hoàng Anh Tú

Truyện thứ hai:


Người yêu một ngày

Một

“Giả sử chúng mình ngày ấy yêu nhau thì sao nhỉ?”
“Thì chắc chẳng còn đến bây giờ nữa”
“Tại sao vậy? Có vẻ như Hoài không tin lắm vào khả năng gìn giữ hoà bình của Hoài và người ta ý nhỉ?”
“ừ, có lẽ vậy!”
Im lặng.
“Hoài và Tuấn dạo này sao rồi?”
“Cũng tốt! Còn Hoàng? Em tóc vàng vẫn ổn chứ?”
“Vẫn vậy thôi!”
Im lặng.
Hoài miết tay vào thành bàn. Lâu lắm rồi cô mới gặp lại Hoàng. Dễ chừng năm năm rồi. Ngày ấy chưa xa lắm, năm năm trước, Hoài nhớ, hôm ấy nhằm dịp sau Tết thế này này. Nếu Hoài nhớ không lầm thì hôm ấy cũng chính là ngày Valentine. Năm ấy cả hai đều đang học lớp 12, Hoàng gọi điện rủ Hoài đi uống nước. Hồi ấy khái niệm về ngày Valentine còn mù căng chải lắm, Hoài nhận lời mà không biết rằng ngày này dành cho những người đang yêu cả. Hai người hẹn gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ không tên trên đường Lý Thường Kiệt. Hoài đến muộn mất hai mươi phút. Hoài chưa kịp nói lời xin lỗi thì đã choáng váng với một bông hồng to sụ. Hoàng lúng búng nói gì ý nhỉ? à phải rồi, “tặng Hoài nhân ngày lễ tình nhân, Hoàng muốn nói với Hoài là Hoàng yêu Hoài”. Vậy thôi! Đấy là câu tỏ tình đầu tiên trong đời Hoài nhận được. Sau này còn vài lần nữa Hoài nhận được những lời tương tự nhưng cái cảm giác như cảm giác với Hoàng thì chỉ duy nhất một lần này. Hoài không nhớ hôm ấy Hoài đã nói gì, chỉ biết sau hôm ấy hai đứa trở nên ngại gặp mặt nhau hơn. Cho đến bây giờ, sau ba năm, Hoài vẫn không hiểu tại sao hôm ấy Hoài lại chối từ tình cảm của Hoàng. Rất rõ ràng là Hoài cũng có cảm tình với Hoàng nhé! Có lẽ là do Hoàng vội vã quá và lúc ấy đang là lớp 12 chuẩn bị thi đại học. Mà nếu ngày đó Hoàng cũng như Tuấn về sau này, đó là ôm chặt lấy Hoài và đặt một nụ hôn ngay sau khi nói lời yêu, có lẽ Hoài sẽ không từ chối được đâu. Đằng này, Hoàng nghe xong mặt xìu như bánh đa ngấm nước và cuối cùng thì….
“Nghĩ gì vậy?”
“à, về ngày xưa thôi!”
“Hoàng cũng vậy!”
“Hồi ấy buồn cười nhỉ?”
“ừ! Hôm ấy Hoài mặc cái áo màu bộ đội”
“Người ta cũng chẳng nhớ nổi nữa”
Không biết bây giờ Hoàng có còn yêu mình không nhỉ? Hoài nghĩ vẩn vơ rồi tự cười giễu mình hay tưởng tượng. Hoàng đã có bạn gái rồi còn gì? Bạn gái Hoàng xinh hơn Hoài nhiều. Vả lại Hoài cũng vậy, Hoài đã có Tuấn. Tuấn rất yêu Hoài, rất tốt với Hoài. Hoài cũng vậy, rất yêu và thậm chí còn phục Tuấn. Hôm nay đi họp lớp, Tuấn đi theo đến tận cổng trường rồi mới quay về cơ quan của Tuấn.
“Nhanh nhỉ? Vậy mà cũng đã năm năm rồi nhỉ?”
“ừ, năm năm rồi”
“ Bao giờ Hoài cưới?”
“Chắc sang năm! Còn Hoàng?”
“Cũng còn lâu! Ba đến năm năm nữa cơ!”
Im lặng.
Hoài cứ miên man đi theo ý nghĩ về Hoàng, về câu “giả sử ngày xưa…” của Hoàng. Cho đến lúc về. Cho đến lúc về, Hoài chẳng hiểu vì sao nữa, Hoài hỏi:
- Hoàng có tưởng tượng được ra chuyện chúng mình khi yêu nhau không?
Hoàng thẫn người ra một lúc:
- Người ta tin rằng chúng mình sẽ rất ổn cho đến khi nó…. hết ổn.
Cả hai cùng cười nhưng Hoài thấy được, cảm thấy được dường như trong mắt của cả hai đứa có gì đó như thể là sự trìu mến pha lẫn chút tò mò, tò mò một cách tha thiết vậy.

Hai

“Em không sao chứ?”
“Dạ, em sao ạ?”
“Anh thấy em có vẻ đang nghĩ cái gì đó lung lắm vậy?”
“Không, không có!”
“ừ, không có thì tốt, nếu có gì thì cứ nói với anh nhé! Hai cái đầu luôn tốt hơn là chỉ có một cái mà”
“Vâng!”
Hoài khẽ ngả đầu vào lưng Tuấn, hít căng ngực mùi của Tuấn. Cái mùi quen thuộc đến nao lòng. Suốt bốn năm yêu nhau, Hoài nhiều lúc tưởng chừng như nhớ đến oà khóc mùi của Tuấn. Cô hay nói với Tuấn “Anh như ma tuý và em như con nghiện vậy!”. Những lúc ấy, Tuấn nhìn Hoài mà mắt long lanh. Hoài biết và Hoài cũng vậy. Yêu nhau đến ứa nước mắt. Còn Hoàng thì sao nhỉ? Thôi, đừng nghĩ linh tinh nữa! Hoài ôm xiết eo Tuấn lại. Thời tiết mùa xuân thật dễ chịu, những cành cây nhu nhú lộc biếc và lại càng mướt mát hơn bởi những giọt mưa phùn lất phất bay. Con phố dài hút mờ như sương vậy. Phố đẹp như tranh thuỷ mặc. Mai đã lại Valentine rồi. Mai. Phải, mai! Chợt Hoài thấy cồn cào một nỗi gì như thể nỗi đợi chờ vậy. Tuấn đang huyên thuyên kể về những người cùng công ty của Tuấn, về chuyện công việc. Hoài nghe câu được câu chăng. Khuôn mặt Hoàng cứ ẩn hiện trong suy nghĩ của Hoài như mạng nhện vậy. Khuôn mặt Hoàng của năm năm trước khi tặng hoa hồng cho Hoài. Đôi mắt Hoàng nhìn Hoài hôm họp lớp, tha thiết, trìu mến và cả sự tò mò đầy khao khát.
“Hoài à?”
“Dạ!”
“Sao vậy? Chắc chắn có chuyện gì phải không?”
“Không ạ!”
“Nếu em không muốn nói thì thôi vậy!” Tuấn lén thở dài.
Hoài thấy mình tệ thật. Hoài cũng thở dài. Cả hai im lặng cho đến lúc về đến ngõ nhà Hoài. Tuấn khẽ hôn lên môi Hoài:
- Hôm nay em có chuyện gì phải không?
Hoài cúi mặt, lắc đầu:
- Không có! Em chỉ hơi mệt một chút thôi! Em đi nghỉ đây! Anh về sớm nhé! Về đến nhà thì nháy máy cho em biết! Bye!
Tuấn thở dài rồi gật đầu:
- Mai 8h tối anh qua nhé!
Hoài thảng thốt, một thoáng, rồi gật đầu bỏ chạy vào trong nhà. Lúc rẽ khúc ngoặt, Hoài đứng lại và thở hổn hển, chờ cho đến khi tiếng bật lửa của Tuấn vang lên và sau đó là tiếng nổ máy xe. Tuấn đi. Hoài ngồi thụp xuống đất và khóc ngon lành.

Ba

Quán vẫn vậy. Cái bàn mà hai đứa hôm ấy ngồi vẫn để trống. Hoài ngồi vào chỗ của mình năm năm trước. Chợt thấy ấm lòng kỳ lạ. Giọng Hoàng đâu đó vang lên. Rất gần mà như xa xôi. Hoàng đọc thơ của Hoàng.
“Quán thì cũ vẫn xưa thôi
Miết tay thành ghế vọng lời em thưa
Rằng hôm ấy buổi nhằm mưa
Cho câu yêu ướt run lùa ngực nhau
Bây giờ tôi đấy, em đâu?
Bây giờ quán đấy, váng đầu hỏi xưa
Rằng cà phê đủ đắng chưa?
Cho xanh xao kỷ niệm ùa vào đêm
Rằng ghế, bàn, nến và tim
Có còn hơi của rất mềm lời yêu…”
Hoài chuyếnh choáng như người say. Giọng của Hoàng vẫn vang vang trong đầu Hoài:
- Hoài ơi!
Hoài thấy Hoàng đang đứng trước mặt mình. Vòng tay của Hoàng ôm Hoài vào lòng. Hơi ấm rõ rệt lắm! Hoài cảm thấy mình sắp nghẹt thở đến nơi mất vì bị ôm xiết. Giọng Hoàng run rẩy:
- Người ta yêu Hoài lắm!
Hoài bừng tỉnh. Là Hoàng thật bằng xương bằng thịt chứ không phải trong tưởng tượng. Hoài muốn vùng ra nhưng lại ôm xiết Hoàng lại. Hoài muốn tỉnh dậy nhưng lại nhắm mắt mê man đi. Cứ thế, cứ thế, cuốn đi, cuốn theo. Tưởng chừng không dừng lại được vậy. Những nụ hôn tưởng chừng như rút lưỡi nhau. Những nụ hôn như muốn nuốt chửng nhau. Những khuy áo chỉ chực bung ra. Hoài như không còn kiểm soát được mình nữa vậy. Nước mắt Hoài làm mặn cả nụ hôn. Ướt đầm đìa. Cứ thế, cứ thế, cuốn đi, cuốn theo. Hoài không còn biết trời trăng gì nữa. Cho đến khi cả hai buông nhau ra nhường chỗ cho sự lúng túng.
“Tại sao lại ra đây làm gì?”
“Tại sao lại không được ra?”
“Nhưng ra sớm thế!”
“Linh tính báo thấy một người tên Hoài ở đây, nên bỏ cả bát cơm dở mà ra đấy!”
“Hứ!”
“Hì!”
“Ghét!”
“Yêu!”
“Không nói nữa!”
“Cứ nói đấy!”
“Thế chẳng trách ngày xưa không yêu. Cái kiểu cùn gỉ thế làm sao được đây?”
“Thì bây giờ mới còn cái để yêu chứ!”
“Cùn!”
Và lại một cơn mưa nụ hôn nữa. Triền miên tưởng như chẳng bao giờ chấm dứt. Tưởng như bù lại năm năm không có nhau trong đời vậy. Đồng hồ chỉ 8h tối, Hoài tắt máy di động của mình. Và những nụ hôn lại cuống cuồng, lại vồn vã, lại vội vã. Hoàng hít lấy hít để người của Hoài. Cả hai lại mê đi. Đầm đìa. Chỉ dừng lại khi có một đôi khác bước vào. Hoài nhìn sâu vào mắt Hoàng:
- Em yêu anh!
Hoàng ngẩn người lúng túng:
- Người ta…. Người ta… anh cũng vậy!
Hoài lại bị Hoàng cuốn đi. Mê mệt. Những tưởng như năm năm qua hai người không có nhau thật là một sự phí phạm quá lớn đến không thể tha thứ được vậy. Hoàng thủ thỉ:
- Tuấn có tốt với em không?
Hoài khựng lại. Giờ này có lẽ Tuấn đang cuống lên vì không thấy Hoài. Hoài lại đã tắt máy điện thoại di động. Giọng Hoàng mơ hồ như tự nói với bản thân:
- An tốt với Hoàng lắm! Giờ này có lẽ cô ấy đang khóc…
Hoài bật khóc:
- Chúng mình thật tệ!
Hoàng vuốt tóc Hoài:
- Phải! Chúng mình thật tệ! Thôi, về nhé, Hoài! Vậy là chúng mình đều đã có được cái mà chúng mình thiếu rồi. Chúng mình vậy là đã biết được cái mà chúng mình tò mò muốn biết rồi. Về thôi! Về kẻo mọi người lại lo cho chúng ta.
Hoài gật đầu, thầm cảm ơn Hoàng đã biết phanh kịp những cảm xúc của cả hai không để nó đi quá xa vị trí mà nó phải ở. Hoàng nói tiếp, giọng ấm áp, thủ thỉ:
- Hôm nay coi như một giấc mơ. Cả anh và em đều đang mơ. Chúng ta sẽ tỉnh dậy và giữ cho riêng mình một giấc mơ ngọt ngào này, được không Hoài?
Hoài cảm thấy bình yên quá đỗi. Hoài mỉm cười và gật đầu thật nhẹ.

Bốn

Con phố dài hun hút. Đêm tình yêu dịu dàng. Hoàng mua hai bông hồng nhung đỏ chót. Một cho mình, một cho Hoài:
- Mang về tặng Tuấn nhé! Bông này người ta mang về tặng An
Hoài cầm hoa khẽ nheo mắt:
- Thế còn phần của Hoài đâu?
Hoàng cười, lướt nhẹ ngón tay lên gò má bầu bĩnh của Hoài:
- Phần Hoài đã tặng năm năm trước rồi còn gì?
Ngã ba. Hoài và Hoàng mỗi người một đường. Cái vẫy tay và nụ cười thật nhẹ không khiến ai trong cả hai mang cảm giác đó là một cuộc chia tay cả. Chỉ thấy như cả hai tỉnh dậy sau một giấc mơ rất đẹp vậy. Hoài trở về con đường quen thuộc của mình. Phía xa kia có Tuấn. Có tương lai của hai người. Có mùi hương quen thuộc. Nhất định, nhất định gặp Tuấn, Hoài sẽ gục vào Tuấn mà hít cho căng ***g ngực mùi hương quen thuộc của Tuấn. Mỗi người đều có những giấc mơ cho riêng mình và chẳng ai phải chịu trách nhiệm với những giấc mơ ấy. Nhưng nếu là thực, như Tuấn trong Hoài thì có đấy! Hoài sẽ kể cho Tuấn nghe về giấc mơ này của Hoài. Nhất định. Giấc mơ bông hồng đỏ.


Hà Nội Tết Quý Mùi
Hoàng Anh Tú

Lil’ Cinnie
20-07-2006, 01:21 PM
Truyện thứ ba:


TỈNH THỨC


1 . Minh tới . Bấm số điện thoại nháy vào máy của Giang rồi ngắt đi và ngồi trên xe hút thuốc . Giang mặc quần áo xong thì xuống . Đi . Hôm nay công ty của Minh mở party chiêu đãi kỹ niệm 5 năm thành lập . Giang chẳng muốn đi lắm nhưng Minh cứ nài ép , Giang đành phải đi . Như một nghĩa vụ . Vừa lái xe , Minh vừa cằn nhằn : "Sao em không mặc bộ đầm anh tặng hôm trước ?" Giang nhíu mày : "Mặc thế này không được sao ?" . Minh đáp . Gọn lỏn : "Không! Anh không muốn em xuất hiện trước bạn bè công ty anh trong một cái vỏ cổ lỗ sĩ thế này". Không đợi Giang phản ứng, Minh rẽ qua Tràng Tiền Plaza. Mở cửa xe . Minh bảo : "Chờ anh!". Rồi Minh chạy vạo Giang biết Minh làm gì . Đây không phải là lần đầu tiên Minh xử sự như vậy . Cô cũng thấy quá quen rồi . Những bộ đầm đắt tiền vứt long lóc ở nhà Giang . Tính Minh là vậy . Anh giống như một người chỉ huy . Minh thích chỉ huy và Giang chỉ biết tuân lệnh . Phản ứng lại ư ? Mission impossible . Nhiệm vụ bất khả . Và Giang chọn giải pháp tuân phục . "Tại sao lại thế ?" Thu , bạn thân của Giang đã không dưới trăm lần hỏi cô như vậy nhưng câu trả lời của Giang luôn là : "Nếu đời không cho ta hoa hồng , hãy học cách chế biến những món rau muống" . Tệ thay , Minh là một mớ rau muống hảo hạng , 24 tuổi , đi làm được 2 năm nhưng Minh đã có 1 chiếc FIAT trị giá 15.000USD, một vị trí tốt trong một công ty PR nổi tiếng cả nước , thu nhập hàng tháng không dưới 2000USD chưa kể những phi vụ đánh cá lẻ của Minh với các công ty đối thủ với công ty của Minh . Những phi vụ phản bội bí mật ấy giúp Minh không chỉ có 1 chiếc FIAT mà còn có một miếng đất hơn 1000m2 trên Ba Vì . Minh là mẫu đàn ông thành đạt . Giang cũng như bất kể cô gái nào gặp Minh đều chóang ngợp trước vòng hào quang quá sáng như thế . Và tuân phục . Minh yêu Giang thật sự nhưng anh kiếm tiền còn thực sự hơn . Cái thực sự của việc kiếm tiền là cái thực sự được ưu tiên hàng đầu và tình yêu chỉ là số 2 . Suốt 2 năm yêu nhau , Minh không để ý bất cứ một cô gái nào khác ngoài Giang . Mặc dù quanh anh lúc nào cũng có cả đống cô gái xinh hơn , giỏi giang hơn xin chết . Đó là ưu điểm của Minh và đó cũng là lý lẽ biện minh cho việc tại sao Giang chịu để Minh quyết định cho mình . Minh ra , thảy 3 bộ đầm vào trong xe , Minh kéo cửa kính của xe lên . Từ ngoài không ai nhìn vào được nữa , và Minh nói như ra lệnh : "Em xuống ghế sau và thay đồ đi" . Giang bực bội nhưng cô không nói gì . Lẳng lặng xuống sau xe trút bỏ bộ quần túi hộp áo pull , khoác vào người một trong ba bộ đầm Minh vừa mua . Cô cứ để nguyên cái mác giá rồi lạnh lùng hỏi : "Thế này được chưa ạ ?" . Minh nhìn qua gương , khuôn mặt giãn ra vẻ hài lòng . Anh với tay giật cái mác giá tiền ra rồi hạ cửa kính xe xuống , anh quẳng ra ngoài . Kết lại một câu : "Có thế chứ ! Em luôn là người phụ nữ đẹp nhất khi đi bên anh" .



2 . Công ty của Minh làm party kỷ niệm 5 năm thành lập công ty trên khách sạn Melia . Vừa thấy Minh vào , mọi người đã ồ lên . Những câu nịnh bợ kiểu : "Bạn gái của chú Minh đẹp quá" . Qua những câu chuyện trước đây mà Minh kể , Giang biết họ đều là cấp dưới của Minh dù lớn hơn tuổi của Minh . Giang cố ngoạc miệng ra cười đáp lễ . Minh chỉ cười nửa miệng . Chỉ có một cậu con trạc tuổi Minh đứng trong góc phòng là không quay lại . Dù chưa gặp lần nào nhưng Giang biết người đó là ai . Một đối thủ của Minh trong công ty . Cũng mới vào công ty chưa đầy 1 năm nhưng anh ta đã chứng tỏ được mình kinh khủng . Đích thân giám đốc đứng trước toàn thể công ty tuyên dương anh ta và gọi anh ta là hiện tượng của năm . Cái đầu trọc lóc , đôi mắt sáng , hàng lông mày rậm đen và đặc biệt là lờ mờ một bộ râu quai nón . Cao chừng 1m8 , nhìn anh ta thật phong độ . Minh hừ khẽ khi lướt cái nhìn qua anh ta . Giang như bị hút theo . Cô thấy cảm tình với anh ta hơn . Nhưng nghĩ bụng : "Chắc cũng chẳng khác gì Minh" . Những người trẻ thành đạt đều có một vài đặc điểm giống nhau . Đó là say mê công việc và sẵn sàng ném người thân ra một góc . Đó là khinh bạc và vô tâm . Đó là coi trọng đồng tiền , sẵn sàng làm tất cả để có tiền như một con hổ khát . Giang nghĩ vậy và bất giác cười khẩy . Sâm panh mở . Giang cứ liên tục ngoạc miệng ra cười khi mọi người hỏi bao giờ hai người tổ chức đám cưới . Minh đáp : "Chắc cuối năm nay, 2004" . Cưới ? Giang 22 tuổi . Trẻ quá ! Nhưng nếu không cưới ? Giang khẽ rùng mình . Nhiều lúc cô nghĩ , thôi , cưới xong làm một dâu hiền vợ lành . Chép miệng cho xong . Tụi bạn ùn ùn làm đám cưới . Cái Liên bảo : "Cưới đi! Chán thì bỏ . Cũng hết cái để chơi rồi . Có gia đình cũng vui . Để yên ổn hơn" . Có yên ổn hơn không ? Đã từ lâu Giang quên mất sự phản kháng . Từ khi yêu Minh . Minh át vía được Giang hay Minh gia trưởng còn Giang sợ thay đổi ? Cũng chẳng biết nữa . Mà thôi , đến đâu tính đó vậy . Giang uống nhiều hơn những lần cụng ly .

3 . Giang tỉnh dậy . Minh đang nằm bên cạnh . Cả hai đang ở trong một khách sạn . Minh đang cầm máy điện thoại của Giang và hý hoáy nhắn tin . Giang quá quen với cái kiểu kiểm tra máy của Minh dưới hình thức mượn máy của Giang để chơi điện tử hay nhắn tin trêu vài đứa bạn . Lần trước , có một cậu bạn cũ nhắn tin trêu Giang là nhớ thương . Minh chẳng nói chẳng rằng đập vỡ máy . Hai hôm sau , không chịu được , Minh lại tặng một máy điện thoại mới cho Giang . Chiếc điện thoại thứ 6 hay 7 gì đó Giang cũng chẳng nhớ nữa . Lần nào cũng vậy , Giang bảo : "Thôi , em không cần dùng máy đâu" thì Minh lại bảo : "Anh xin lỗi . Anh chỉ muốn bât cứ khi nào anh nhớ em anh đều có thể gọi điện để nghe giọng của em" . Hòa cả làng .
- Em dậy rồi à ? - Giọng Minh
- Vâng . Giang đáp mệt mỏi , hôm qua em say quá phải không ?
- Ừ , nên anh đưa luôn vào đây . Anh gọi điện báo cho mẹ em biết rồi .
- Vâng !
Tiếng bíp báo hiệu tin nhắn đến , Giang với tay cầm chiếc điện thoại của mình và mở ra đọc . Giang lại thấy quặn ruột . Cái cảm giác mỗi lần ngồi bên Minh mà có tin nhắn đến hay 1 cuộc điện thoại bất ngờ luôn khiến Giang sợ hãi . Minh chồm lên ngó vào màn hình máy . Giang mở ra . Số lạ . Giang hơi hỏang khi đọc thấy những dòng chữ : "Vậy rút cục em là ai ? Sao em biết về anh rõ như vậy ? Hay là em đã yêu anh rồi ?" Giang nói giọng run run . "Nhầm máy" . Minh giật chiếc điện thoại trên tay Giang và cười ha hả không quan tâm gì đến vẻ mặt lo lắng của Giang . Minh nói : "Thằng này đúng là miệng lưỡi dẻo qụeo" . Giang thở phào . Minh hý hoái nhắn reply và nói với Giang : "Thằng hiện tượng của năm đấy! Bố khỉ , mặt lúc nào cũng lạnh như cứt ngâm mà qua tin nhắn thì sến như đàn bà" . Giang thóang nhớ đến khuôn mặt của anh ta . Chợt thấy Minh hèn kém kinh khủng khi cô nhớ thêm rằng chính chương trình PR mà Minh vừa bán cho một công ty đối thủ của công ty Minh chính là ý tưởng của anh chàng hiện tượng của năm này . Một mũi tên bắn hai mục đích . Minh vừa được tiền từ công ty bên kia , mà tên mặt lạnh đáng ghét của Minh vừa mất ý tưởng . Và tất nhiên , chẳng ai nghi ngờ một người như Minh lại chơi xấu như thế . Giang thấy ngột ngạt . Cô ngồi dậy , mặc quần áo vào và nói : "Mình về đi anh . Chốc nữa em phải qua trường lấy tài liệu" . Minh vẫn hì hụi nhắn tin ....
4 . Dọc đường về , Minh huyên thuyên kể về dự án PR mới nhất của anh cho một hãng sữa bột . Vừa lúc , lại có một tin nhắn nữa của số máy ban nãy . Giang đọc : "Anh chịu thôi . Không đoán được ra . Nhưng em là thế nào với Minh ? Cậu ấy giỏi lắm đấy ! Nhưng cậu ấy có bạn gái rồi nếu em yêu cậu ta và anh không có bạn gái nếu em yêu anh" . Minh phá lên cười . "Khỉ ! Thằng này mà có bạn gái được mới là tài" . Rồi hớn hở , Minh nói tiếp : "Anh nhắn tin cho nó bảo tên là Lan , con gái , 18 tuổi đang học tài chính kế toán biết nó từ lâu rồi nhưng bây giờ mới kiếm được số của nó qua anh Minh , là anh . Nếu nó gọi điện em cứ nghe và nhớ là em tên Lan nhé ! Trêu nó vài ngày để xem con lợn ấy thế nào ?" Giang gập máy lại . Im lặng . Anh ta là người thế nào nhỉ ?
5 . Nhắn qua nhắn lại suốt một đêm . Giang thấy nhẹ cả người . Long - đối thủ trong công ty của Minh là một người khá thành thật . Đó là một sự lạ . Thường thì như Giang nghĩ , không có lẽ nào những người làm PR nói riêng và những người làm quảng cáo nói chung lại có thể thành thật như thế . Long tâm sự với Giang rất nhiều về bản thân , công việc , tình yêu và cả về anh bạn cùng công ty tên Minh . Tất cả đều rất thật . Chí ít ra là theo linh cảm của Giang . Có cảm thấy rằng anh nói thật . Anh nói như chưa bao giờ có cơ hội để bày tỏ đến thế . Giang cũng tâm sự với Long về một cô Giang dưới cái tên Lan . Cô Giang đó là cô Giang thời 18 tuổi , thời mà còn chưa biết đến Minh . Một cô gái thích nổi loạn và không bao giờ muốn bị bó buộc . Khác xa so với Giang của bây giờ . Cô cũng nghe Long nói về nỗi buồn khi ý tưởng của anh bị công ty khác lấy mất mà anh không hề hồ nghi chuyện bị lộ thông tin . Đến khi Giang đưa ra giả thuyết bị lộ , anh còn khăng khăng là không bao giờ vì ý tưởng đó anh chỉ trình bày với giám đốc và các trưởng nhóm . Không đời nào giám đốc và các trưởng nhóm lại đem ý tưởng đó đi bán cả vì họ đều là những người rất trung thành với công ty . Vả lại , ý tưởng của thiên hạ rất nhiều khi trùng nhau , nếu mình không làm trước sẽ có người làm trước ngay . Và anh kể ra một loạt những ví dụ mà trong đó có đến 4, 5 cái Giang biết có sự chơi xấu của Minh . Đến khỏang 3h sáng thì Long xin phép gọi điện cho Giang . Cô định từ chối nhưng rồi lại hiếu kỳ và nhận lời . Chỉ sau khi có report báo về là máy bên kia nhận được tin của Giang , số điện thoại nhà của Long hiện lên . Cô đoán thế . Thường thì chẳng ai dại dột gì mà lại đi gọi lại cho một người xa lạ bằng số máy cố định của mình cả . Vậy mà Long lại làm vậy . Khi cô hỏi : "Tại sao anh chưa biết gì về em mà đã dùng điện thoại nhà để gọi ? Nhỡ khi em có số nhà anh rồi , em phá anh thì sao ?" Long hồn nhiên : "Chẳng sao cả ! Anh thấy tin em và anh cũng muốn em thấy điều đó thôi . Khi em có số nhà của anh rồi thì em càng dễ đến thăm anh bằng xương bằng thịt chứ" . Cả hai nói chuyện rầt lâu cho đến khi Giang phải bảo : "Thôi , tốn tiền điện thoại nhà anh quá ! Vả lại sáng rồi , em cũng đi ngủ đây" thì Long mới chịu gác máy .

6 . Minh vẫn hỏi : "Thằng Long có nhắn tin gì cho em không ?" . Giang đáp : "Có ạ!" Và cho Minh xem tin . Giang đã xóa đi rất nhiều tin nhắn trong hơn 100 tin nhắn của Long cả một đêm qua . Và cô cũng không kể với Minh về cuộc điện thoại của Long lúc 3h sáng . Minh nhếch mép cười khẩy với tin nhắn khen Minh của Long . "Bố nợ , chắc nó thấy anh bảo em có quen với anh nên không dám chê bai anh thôi mà" . Giang biết chắc là không phải vậy . Giang cũng chẳng biết tại sao mình tin Long đến thế . Chỉ biết rằng trong ý nghĩ của Giang , Long rất đáng trân trọng . Minh hồn nhiên kể : "Hôm nay đến công ty , nó hỏi anh về cô bé tên Lan , anh bốc phét rằng đó là một cô bé tàn tật rất đáng thương . Thằng cu nằng nặc xin anh địa chỉ để đến thăm" . Giang bất giác nói : "Tàn tật đáng thương . Đúng ! Tàn tật" . Minh không để ý đến những gì Giang nói , anh vẫn thao thao bất tuyệt : "Lúc đó anh đành bảo để tôi về hỏi ý kiến đã" . Minh nói gì đó rất nhiều nữa nhưng Giang không để ý nữa . Cô đang nghĩ đến sự tàn tật của lòng tự trọng trong cô ...

7 . Long muốn gặp Giang . Cô òa khóc . Long luống cuống :
- Anh xin lỗi , anh chỉ mong muốn vậy thôi . Và anh chỉ muốn .....
- Không sao , em không sao đâu , chẳng qua là .... mà thôi , em chỉ là một con bé tàn tật .
- Tàn tật thì sao ? Tai nạn đâu phải ai cũng muốn đâu em ? Đừng bi quan như thế !
Những câu chuyện hằng đêm trên điện thoại và tin nhắn giữa Giang và Long nhiều hơn , liên tục . Và với Minh thì nó lại ít đi . Thậm chí mất hẳn .
8 . Valentine , Minh đèo Giang đi ăn ở khách sạn Hà Nội thì gặp Long cũng đang nói chuyện với một khách hàng trong đó . Minh lấy máy của Giang , nhắn tin cho Long "Em đang bị tai nạn và nằm trong bệnh viện Thanh Nhàn . Anh đến được khổng" Rồi tắt máy . Bên kia Long đang thỏa thuận với khách hàng , thấy tin nhắn tới bèn xin lỗi và đọc . Mặt Long biến sắc . Giang ngồi bên này , cồn ruột . Giang gằn giọng : "Sao anh đùa ác thế , Minh ?" . Long hốt hỏang . Long chạy ra chỗ Minh và Giang đang ngồi , giọng Long run run :
- May quá có Minh ở đây , Lan bị tai nạn đang nằm trong bệnh viện Thanh Nhàn . Có lẽ tôi phải đi ngay . Cậu giúp mình thỏa thuận tiếp với khác hàng được không ?
Minh cười :
- Chuyện nhỏ thôi mà , để đó tôi lo cho , cậu đi đi .
Long rối rít cảm ơn . Giang muốn chồm cả người lên để ngăn Long lại . Nhưng cô ngồi như phỗng . Long phi như bay ra ngoài . Còn Minh thì mỉm cười :
- Xem bạn trai của em hạ gục danh dự của nó đây này ! Cái thằng chết vì đàn bà ...
Rồi Minh đi tới chỗ khách hàng của Long . Giang ngồi lại một mình , cô rút máy điện thoại ra , bật lên . Cô soạn 1 tin nhắn cho Long rằng : "Lan đã chết . Cô ấy nhắn anh rằng : Cô ấy yêu anh" . Cô save nó lại rồi soạn 1 tin nhắn cho Minh . "Giang đã chết . Cô ấy nhắn anh rằng : Mong anh hạnh phúc với người sau" . Cô gửi hai tin nhắn đi cùng lúc . Lặng lẽ rút simcard ra , cô bẽ gãy nó , đứng dậy và đi ra ngoài ....


Hà Nội tháng 1.2004
Hòang Anh Tú

Lil’ Cinnie
20-07-2006, 01:34 PM
Truyện thứ tư:



Đồng nghiệp lãng mạn


1- Chia tay. Người ta nói gọn lỏn. Nhưng Biển biết người ta nói vậy chỉ để chạy trốn câu hỏi của Biển. Thực ra thì đâu cần phải thế đâu. Lý do ư? Đôi khi vớ đại một lý do nào đó từ hàng chục cuộc chia tay giữa những người trẻ với nhau, thay tên hai đứa vào là xong. Là xong. Đôi mắt người ta quay đi khi Biển nhìn. ừ thì chia tay. Biển khẽ mỉm cười (không chắc có giống nụ cười không nữa) rồi nhẹ nhàng quay gót.

2- Mở tờ 2! Số tháng 3 ra, thấy bài viết “28 ngày để quên đi một người”, Biển vồ lấy. Cần quá cho lúc này. Đọc ngốn ngấu. Anh Cường gọi điện:
- Thế nào? Vẫn còn đủ bình tĩnh chứ em?
Biển cười:
- Yên tâm, anh!
Ba chi khơ vài câu rồi cúp máy. Thấy miệng nhạt khủng khiếp. Muốn ăn một cái gì đó. Bất kể. Xuống phố. Lang thang một lúc bỗng thấy mình ở hàng bánh trôi Tàu. ở đây, chỉ mấy hôm trước thôi… Thở dài. Chẳng vào nữa. Cứ lang thang vòng vèo. Thấy gió cứ lạnh buốt cả ngực. Người ta không còn để che gió cho mình nữa. Cứ miên man nghĩ. Rồi tạt vào một quán cà phê không tên nào đó. Gọi một nâu đá cho sự ám ảnh và một Lipton không chanh cho mình. Có quên được đâu. Lướt tay trên phím điện thoại, tra danh bạ dài ngoẵng để tìm kiếm một hơi ấm bạn bè. Cuối cùng thì quyết định bấm số 091XXX. Máy bận. An ủi mình. Chắc cái Biển mới chia tay bạn trai nên gọi điện đốt thì giờ. AQ hoá nỗi buồn của mình là tài của Biển mà. Rồi tất cả sẽ ổn thôi. Đành vậy! Nhạc quán da diết “Rồi mai đây đời sẽ biết ơn em nhân từ, rồi mai đây người sẽ vô tư. Rồi mai đây tình sẽ đến bên em sum vầy tình lại thiết tha tràn đầy…”
3- Công việc ở công ty bốn ngày dồn đống lên, Biển vắt chân lên cổ để chạy. Chỉ ước chiều nay về, con đường đừng giở chứng nữa. Hôm qua vừa thấy người ta với một người mới.
“Người đi yêu nhanh như tên
Thì em, em chớ muộn phiền làm chi”
Cậu bạn vừa nhắn cho cái tin đó. Nguôi đi một chút nhưng vẫn dằng dặc nỗi buồn. Không trách, chẳng giận, đâu có hờn nhưng buồn thì có. Mênh mang.
Cắm cúi làm nốt một loạt giấy tờ tồn đọng. Ngẩng mặt lên đã sáu giờ chiều. Vẫn chẳng muốn về. Điện thoại di động chỉ còn một vạch pin. Cố tình vậy để chỉ đón một cuộc gọi gần nhất và không đủ để gọi cho người ta. Nhưng thôi, cũng phải về thôi. Gã đồng nghiệp vẫn cắm cúi làm bên kia. ừ nhỉ, tại sao không? Bèn:
- Ma mặt thớt, cà phê không?
Gã đồng nghiệp mặt tròn như cái đĩa tây có nick name là “Ma mặt thớt” kém Biển hai tuổi. Vừa mới ra trường, đang thực tập không ăn lương lấy kinh nghiệm ở công ty. Gă ngẩng đầu lên:
- Thì đi! Bồ đâu rồi mà rủ tôi?
Biển nhún vai:
- Sọt rác rồi.
Hai đứa đèo nhau đi hết đường Giải Phóng nói đủ thứ chuyện dở hơi cám hấp đủ để bật cười. Đủ để bật cười. Mãi mới chui vào một quán cà phê. Gã nói:
- Hy vọng quán này bà với X-Man chưa vào!
Biển tròn mắt:
- X- man nào?
Gã phớ lớ cười:
- Ex ý! Người yêu cũ ý! Thuật ngữ “Tim học” gọi là X-man, hiểu chưa?
Biển bật cười. X-man! X-man! Vèo một cái đã thành X- man.
Khi gã đang nói, Biển chúi vào đọc một bài bói tuần trên một tờ báo. Xem tuần này của mình xong, lại liếc sang tuần này của người ta. Thấy ghi “Tuần này của những người thuộc cung này rất ổn. Công việc và tình yêu đều thuận lợi…” Vậy là OK rồi. Biển quay qua gã:
- Ma mặt thớt vừa nói cái gì cơ?

4- Tụi bạn bảo “Có vẻ như vết thương lòng đang lên da non nên cái Biển cứ nhấp nhổm. Nhé đừng gãi mà rách da non. Tình xưa nghĩa cũ 1,2,3,4 là cùng lên 5,6,7 là dở mà 8,9 thì tệ. 10 thì ăn đấm” Biển cười như mếu. Mấy hôm rồi cứ đứng chờ trước cổng cho đến khi thấy phòng người ta sáng đèn mới về. Đã thế lại còn gửi e- mail và tin nhắn cho người ta. Cuối e- mail và tin nhắn luôn là ba chữ K.T.L- quy ước chỉ hai đứa hiểu: Không – Tin – Lại. Biển thực sự không muốn người ta trả lời lại mình. Thật sự!
Lũ bạn rủ đi chơi suốt. Đâu cần phải thế đâu. Nhưng đi rồi mới biết trước mình đã bỏ quá nhiều thời gian cho tình yêu. Giờ tình yêu bỏ đi, những khoảng thời gian dôi dư nhiều quá! Cái Vân rủ đi học nhẩy cổ điển. ừ! Thì đi. Cái Hương rủ đi tô tượng. Đi! Cái Quỳnh rủ đi học tiếng Anh. Chậc! Nhận nốt. Thấy dễ, tụi bạn mỗi đứa xí một buổi. Đi học, đi chơi, đi cà phê, thậm chí đi uống chè chén đêm. Đi tuốt. Kín đặc lịch. Cũng tốt. Ma mặt thớt bảo:
- Muốn rủ bà đi ra bến Hàn Quốc chắc phải đặt lịch trước cả tuần nhỉ?

5- Bến Hàn Quốc là tên tự đặt của Ma mặt thớt cho một đoạn ven Hồ Tây chỗ Võng Thị đi vào. Quả y như là ở Hàn Quốc vậy. Ma mặt thớt dụ khị:
- Hai đứa mình đóng phim đi!
Thì đóng. Giả như đang là một đôi yêu nhau vậy. Ma Mặt Thớt cõng chạy một vòng rồi ngả đầu vào vai nhìn mặt trời lặn. Hát “Mối tình đầu” y như ca sĩ Hàn Quốc vậy. Rồi hơi chuyếnh choáng nhau chút ít. Biển biết thời điểm này Biển rất dễ xiêu lòng. Cái cảm giác cô đơn, trống trải dễ khiến Biển vịn tạm vào đâu đó. Tội cho Ma Mặt Thớt lắm. “Thôi, về thôi!”
Cả đoạn đường về trong im lặng và cực ngố. Ma Mặt Thớt nói:
- Kia là cây bàng
Biển lúng túng
- Đâu cơ?
Ma Mặt Thớt:
- Kia!
Biển:
- ờ, cây bàng thật
Rồi cứ thế im lặng. Đến trước cửa nhà Biển, Biển bảo:
- Chúng mình là đồng nghiệp lãng mạn nhé”
Ma Mặt Thớt gật gật đầu trông tội vô cùng. Biển vội vã chạy vào nhà, ngồi sụp ở một góc khuất chờ tiếng xe máy nổ rồi xa dần. Biển mới quành ra. Bấm số gọi cho cái Hương.

6- Hai đứa ngồi tô vẽ cả buổi được một cái khung hình thạch cao. Biển viết vào đằng sau nó dòng chữ “Em mong anh hạnh phúc, anh ơi” Rồi đưa Hương:
- Tao định gửi cái này cho X- man
Cái Hương nhăn nhó:
- Mày ấm đầu rồi! Thôi, tao giữ
Biển gật đầu:
- ừ, thế cũng tốt.
Hương cất khung hình vào túi rồi bảo:
- “Đồng nghiệp lãng mạn” của mày trông cũng “hàng Việt Nam chất lượng cao” ra phết!
Biển cười:
- Em nó còn nhỏ, xin mày!
Cả hai cùng cười. Biển nghĩ tới Ma Mặt Thớt - Đồng nghiệp lãng mạn. Có lẽ chỉ nên là như thế thì tốt hơn. X- man vẫn ám ảnh trong Biển thế này thì quả thật không nên… Nhắn một cái SMS cho Ma Mặt Thớt “Cảm ơn về bến Hàn Quốc và bộ phim “Đồng nghiệp lãng mạn” nhé, Ma Mặt Thớt”. Chỉ chưa đầy hai phút sau, đã thấy tin reply:
“ Đón xem phần hai bộ phim Đồng nghiệp lãng mạn nhé! Sắp được khởi chiếu gần đây”
Biển bật cười. Những tin nhắn qua lại cho đến khi Biển ngủ mất.

7- Sau gần hai tuần kể từ khi chia tay, X- man mới gửi e- mail cho biết lý do. E- mail rằng: “Anh vẫn còn rất yêu em nhưng chúng ta không thể tiếp tục vì chúng ta thật sự không có kết quả. Cái em cần, anh không có mà cái anh có em lại chẳng cần. Chia tay là điều dễ chịu nhất trong hàng chục giải pháp cho tình yêu của chúng ta”. Tức là vẫn còn giải pháp song X- man không chọn. Biển cười buồn và tự nói một mình:
- Anh đã chọn đúng.
Gần như ngay lập tức, Biển quay qua chỗ ngồi của Ma Mặt Thớt. Rồi trấn tĩnh lại. Rồi quay đi. Cái cảm giác chuyếnh choáng khẽ dội lên ngực Biển. Một cái. Đau nhói.

8- Đồng nghiệp lãng mạn gọi điện. Biển bấm từ chối lịch sự. Coi như không biết. Thấy mình tệ với Ma Mặt Thớt quá. Nhưng nếu đi chơi với nhau lúc này, Biển sẽ dễ ngã lắm. Mà Biển thì không muốn thế! Bèn vờ như chẳng biết. Có lẽ Ma Mặt Thớt hiểu nên không gọi nữa. Biển ngồi một mình trong phòng, bật phim lên xem. Mấy cái đĩa này ngày xưa X- man xem nhưng Biển không thích. Xem lại bây giờ để thử nghĩ khi X- man xem , người ta cảm nhận như thế nào. Biết là biết thế cũng chẳng để làm gì nhưng biết làm gì để giết cái khoảng thời gian dôi dư này?

9- 1/4 ngày nói dối. Biển tỉnh giấc và quyết định nhắn tin cho Ma Mặt Thớt. Đùa thôi! “Lên đón người yêu đi làm được không, Đồng nghiệp lãng mạn?”
Rồi mặc quần áo thật nhanh để tới cơ quan trước. Cứ nghĩ đến cảnh Ma Mặt Thớt hầm hầm cái mặt lên cơ quan là Biển muốn phì cười. Lúc dắt xe ra cửa, Biển lại cứ dùng dằng. Cái cảm giác muốn ngồi sau xe Ma Mặt Thớt cứ xuất hiện lởn vởn trong đầu. Biển lại dắt xe vào. Chợt cứ lúng túng. Cho đến khi tiếng điện thoại reo. Ma Mặt Thớt đã tới. Biển lúng túng thật sự:
- Sao? Tại sao tin? Nhỡ người ta đùa thì sao? Hôm nay là ngày nói dối mà!
Ma Mặt Thớt cười:
- Thà tin là thật còn hơn không. Bị lừa còn hơn mất cơ hội đèo Đồng nghiệp lãng mạn đi làm.
Biển cười. Mặt đỏ dần. Mũi cũng đỏ. Lên xe. Biển đặt nhẹ tay lên eo Ma Mặt Thớt. Cái cảm giác như muốn ôm thật chặt cứ thúc hối Biển. Biển bảo:
- Hôm nay vờ như yêu nhé!
Ma Mặt Thớt gật đầu:
- Phần hai của bộ phim Đồng nghiệp lãng mạn mang tên: Vờ yêu một ngày.
Rồi cười. Biển vòng tay ôm chặt lấy Ma Mặt Thớt. Bình yên đến lạ kỳ. Xe đi mà như trôi. Sáng sớm, sương còn bảng lảng. Xe bồng bềnh trôi đi trong sương. Bỏ lại phía sau X- man và những ngày khó nhọc. Tháng mới rồi. Vờ yêu một ngày để từ mai sẽ là thật. Được không? Xe bồng bềnh trôi đi trong sương…


HàNội 15/3/2004
Hoàng Anh Tú

Lil’ Cinnie
20-07-2006, 01:37 PM
Truyện thứ năm:


Như thế, em yêu anh

1.
Phải kết thúc. Như một mệnh lệnh từ trong sâu thẳm của Dung. Một tình yêu hơn 2 năm sẽ phải kết thúc. Đã có quá nhiều điều bất ổn. Mơ hồ có, thực tế có. Có những cái thực đến sờ nắn được và có cả những sự bất an mơ hồ về một tương lai dài và mệt mỏi hơn bất cứ tiếng thở dài nào. Dung phải kết thúc trước khi chút tình yêu sót còn này cạn kiệt. Dung sợ lắm cái cảm giác đến một ngày hai đứa sẽ hết sạch tình cảm dành cho nhau. Phải kết thúc trước khi tình yêu ấy biến mất như chưa từng có trên đời. Để còn được nhớ về nhau như một thời đẹp đẽ.

2.
Việt là mối tình đầu của Dung. Hai đứa bắt đầu yêu nhau ngay sau khi Dung kết thúc lớp 12. Tình yêu sinh viên. Lãng mạn và hay tự lừa mị mình. Nếu hỏi Dung: “Những điểm gì ở Việt khiến Dung yêu nhất?”. Câu trả lời có thể khiến mọi người đồng tình vô cùng. Như: Việt thật lòng yêu Dung nhất, Việt luôn quan tâm và là chỗ dựa tinh thần tốt nhất của Dung, Việt tốt với Dung…. Đại loại là những lý do phổ thông nhất cho một tình yêu hình thành và phát triển. Nhưng sự thực thì sao? Vì yêu và tự lừa mị mình. Cảm giác có không? Có! Nhưng cảm giác đó đâu phải chỉ có với mình Việt? Những cơn “say nắng” cũng mang cảm giác đó. Một cậu bạn ở lớp Đại Học hay rủ Dung đi cà phê, một anh học cùng lớp học nhảy, hay đơn giản là một anh chàng Dung cũng chẳng biết tên, Dung gặp ở trong một quán Karaoke hôm Dung đi hát với Hương Anh. Cảm giác đấy! Với Việt, cảm giác đó cộng với thói quen và sự mặc định đó là bạn trai của mình sinh ra kết quả là những nụ hôn, trách nhiệm và cả những gì mà hai người yêu nhau vẫn hay làm cho nhau. Nỗi nhớ? Có! Nhớ như là vì có một thói quen đúng giờ đó, lúc đó, ở đó lẽ ra phải có nhưng vì một lý do mà không xảy ra. Và nhớ! Chuối hơn là nó sẵn sàng biến mất nếu như khi đó, một sự kiện khác, mạnh hơn thế chỗ vào. Việt tốt, Việt luôn quan tâm tới Dung? Điều đó không sai. Cũng như Dung. Khi Việt ốm, Dung sẵn sàng bỏ những cuộc đi chơi với bạn bè để ngồi bên Việt, lo lắng cho Việt. Cũng như Việt, Dung đi hỏi khắp nơi thuốc trị bệnh đau đại tràng cho Việt. Cũng như Việt, Dung không lúc nào yên tâm nếu như Việt về muộn hoặc quên gọi điện cho Dung khi đã về đến nhà. Nhưng như thế đã đủ chưa? Như thế đã là sự quan tâm đặc biệt chưa? Chị Hương Anh đi Hải Phòng, Dung muốn gây sự bất ngờ cho chị ấy, Dung đã một mình nhảy xe bus về tận Hải Phòng để gặp chị ấy. Khi Đức, cậu bạn cùng lớp, ốm, Dung cũng nấu cháo cho cậu ta ăn. Khi Lâm, cậu bạn lớp học nhảy, gặp chuyện buồn, Dung cũng có thể ngồi hàng giờ để an ủi. Vậy thì cái gì làm nên sự khác biệt giữa Việt với những người bạn thân của Dung? Câu trả lời là những nụ hôn. Chấm hết. Mà những nụ hôn cũng đâu phải là một cái gì đó đủ để chứng minh. Không! Dung không thể phủ nhận rằng đôi lúc, nụ hôn như một thói quen, như một quy trình. Cái kiểu diễn văn hội nghị phải có kính thưa và phải có lời chúc sức khoẻ vậy. Rồi đôi khi, trong những bài diễn văn đó, một vài chỗ sáo rỗng kiểu “cùng với sự nỗ lực không ngừng mệt mỏi của toàn cơ quan, kết quả công việc đã tăng mạnh trong thời gian qua…”. Đó là khi nụ hôn thay chỗ cho sự không biết nói gì nữa. Tệ hại thay, nhiều lúc nụ hôn lại thành một cái món khó nuốt, nhăn mặt trong ý nghĩ để hoàn thành nụ hôn mà ngoài mặt vẫn phải tỏ ra thích thú. Thiếu điều hôn xong phải chiêu một ngụm nước để trôi nốt phần váng vất của nó còn sót lại vậy. Thế cuối cùng là sao? Là một tình yêu cực kỳ công đoạn, công thức và máy móc. Phải kết thúc. Chắc chắn là phải kết thúc như một sự giải thoát.

3.
“Anh đã làm điều gì sai?”. Việt sẽ hỏi. Dung sẽ phải trả lời. Nhưng trả lời thế nào? Việt đã làm điều gì sai? Không! Chẳng có gì sai cả. Không lẽ nói với Việt rằng thân thể đã lớn nhưng cái áo không lớn theo để bảo bọc? Hay lại nói với Việt rằng tình yêu này đang dần chết đi vì những thói quen máy móc? Cũng được thôi nhưng sao nghe mà chua chát thế? Không chua chát sao được khi mà hai đứa đã từng được bình chọn là cặp tình nhân lý tưởng nhất trường Đại Học. Dung- một MC nổi tiếng của trường, một bí thư chi đoàn và là một niềm hy vọng của rất nhiều gã con trai trong trường. Thậm chí, bạn của thằng Nam em trai Dung đang học lớp 10 lên nhà chơi thấy Dung và từ đó mê mệt. Thằng bé làm đủ mọi cách để nói “Chị ơi em yêu chị”. Nó bỏ học chỉ để lên ngồi quán nước trước cổng trường của Dung chờ nhìn Dung tan học đi qua. Nó hẹn gặp Việt để nói chuyện phải quấy và muốn Việt nhường Dung lại cho nó đổi lại bằng 1 con xe @ nó đang đi cùng với hơn 50.000 USD nó cạy tủ bố mẹ có được. Một cách rất trẻ con. Còn Việt cũng đâu phải thường. Mẹ làm ở một Bộ rất lớn. Nhà biệt thự ngay trên phố chính. Nhưng đáng nể nhất là một cầu thủ bóng rổ nổi tiếng của trường. Đẹp trai, hát hay, đàn giỏi, lại danh tiếng vì những giai thoại khác ở trường về không chỉ học hành mà còn cả ở các hoạt động ngoại khoá. Chủ tịch hội sinh viên trường, tác giả của rất nhiều bài hùng biện cá tính và thuyết phục. Cả hai là những ngôi sao lớn của trường. Đặc biệt hơn là đến với nhau không phải khi đã thành sao. Có nghĩa là một tình yêu thuần khiết nhất. Yêu vì thấy được yêu và muốn yêu nhau.

Thời gian đầu thực sự ra cũng thật đẹp. Việt tới với Dung như việc người ta phải ráp cầu thang nối tầng 2 với tầng 1 vậy. Có nghĩa là đến một cách tự nhiên. Cả hai không ai nói nhưng đều chắc chắn đối phương thuộc về mình. Sau kỳ thi đại học, Việt hẹn Dung đi chơi và tự nhiên như thể nói lời yêu từ lâu lắm rồi vậy. Dung vòng tay ôm eo Việt khi ngồi sau xe. Hôm đó hai đứa quyết định đi hết 126km vòng quanh Hà Nội. Đến tận 5h sáng mới về. Nói đủ thứ chuyện. Xong. Từ đó yêu nhau. Nụ hôn sau đó hai ngày trong một quán cà phê nhỏ. Vào trường Đại Học, cả hai đều mặc nhiên đón nhận những thành quả. Việt lên làm Chủ tịch hội sinh viên trường. Dung làm Bí thư chi đoàn. Tất cả chỉ trong vòng 2 năm. Cả hai đón nhận điều đó như thể không khác đi được. Tựa như trên thế gian này không còn ai đủ để thay thế đối phương của mình nữa vậy. Quá hoàn hảo. Vậy thì sai ở đâu? Có trời mới biết sai ở đâu.

4.
Dung đến nơi hẹn sớm hơn 30 phút. Chị Hương Anh lúc đèo Dung đến đã len lén thở dài. Thực lòng, Dung biết, chị ấy rất quý Việt và quan trọng hơn “Chị sợ rồi sau này sẽ không ai bằng Việt và cũng không ai xứng với em hơn Việt đâu, Dung”. Chính cái lý do đó mà tình yêu đã tồn tại suốt 2 năm trời. Dung chỉ mỉm cười: “Biết đâu ngay tại quán cà phê này, ngay sau khi tụi em nói chia tay, em sẽ gặp một người của em?”. Một người của Dung. Người ấy sẽ thế nào nhỉ? Cũng chẳng biết nữa. Nhưng Dung cần nhiều hơn một người như Việt. Cái say mê và thấy không thể dừng lại được. Phải chăng đó chính là tình yêu? Ngồi lại một mình, Dung vô thức như lập một kịch bản để nói chuyện với Việt. Cứ đặt câu hỏi và tự tìm lời đáp.
- Anh đã làm điều gì sai?
- Không! Anh chẳng sai điều gì cả. Chỉ là em cảm thấy không thể tiếp tục. Em cảm thấy ngạt thở với tình yêu của mình. Em muốn được giải thoát.
- Không lẽ anh tệ đến thế sao?
- Đừng vậy mà! Anh không tệ. Mà là em đã đòi hỏi nhiều hơn thôi.
- Anh sẽ phải làm gì để cứu vãn tình yêu của mình?
- Để mặc em với cái suy nghĩ lẩn thẩn của mình.
- Em đã hết yêu anh?
Dung đã hết yêu Việt chưa? Dung tự hỏi mình xem và câu trả lời lại là những giọt nước mắt tự nhiên cứ ứa ra. Hết chưa? Chưa hết! Nhưng tại sao lại để mọi chuyện đến nông nỗi này? Việt sẽ hỏi:
- Có người thứ 3 chăng?
- Không! Chẳng có người thứ ba nào cả. Những cơn say nắng không phải là người thứ 3.
- Vậy thì vì sao?
Vậy thì vì sao? Vì sao vậy? Việt đã không nỗ lực níu kéo tình yêu? Hay là Dung? Hình như là cả hai. Hình như là những thành tích hoạt động xã hội cuốn Dung và Việt đi. Hình như sự tự do cho nhau khiến hai người biến hò hẹn thành lịch công tác. Đều đặn và bắt buộc. Hình như cả những cơn say nắng đi cùng với sự so sánh. Hình như cả sự tự lừa mị mình, thoả hiệp khi gặp vấn đề. Hình như ai cũng chỉ biết yêu bản thân mình hơn vậy. Hình như lâu lắm rồi Dung với Việt chưa có lúc nào có một nụ hôn thực sự dành cho nhau vậy. Hình như…. Hình như…
- Em ngồi chờ anh có lâu không?
Việt xuất hiện với một cuốn sổ trên tay và một mẫu câu lạ. Không giống Việt của mọi ngày với câu quen thuộc: “Hôm nay mệt quá! Quá nhiều công việc cần giải quyết”. Dung bị lúng túng. Việt đặt cuốn sổ xuống bàn và tiếp:
- Cái áo mới đẹp quá!
Hôm nay, Dung mặc một cái áo mới. Nhưng cả triệu lần Dung mặc áo mới, cắt tóc mới hay thậm chí cái to đùng như một chiếc ba lô rằn ri mới toe thì Việt cũng chẳng hỏi huống chi là khen. Phát thứ hai bất ngờ. Dung lúng túng hơn nữa. Khuôn mặt cô đỏ ửng lên. Lí nhí:
- Vâng! Em thấy nó giảm giá…
Việt nheo mắt:
- Em bắt đầu thích màu nâu rồi sao? Lúc trước em đâu thích màu đó?
Dung bị sốc phát thứ 3. Đúng! Dung chưa bao giờ thích màu nâu cả vì nó làm da của Dung tối đi. Nhưng chiếc áo này thì Dung bị hút vì nó lạ quá. Nó có rất nhiều túi. Như thể nhà thiết kế bị ám ảnh với những cái túi vậy.
- Bởi vì nó có nhiều túi? Chà, anh đoán đúng không nào?
Phát thứ tư. Dung bất giác thốt lên:
- Eo ơi, sao anh giỏi thế?
Bắt đầu đến Việt lúng túng. Việt ngúc ngắc:
- Lâu lắm rồi anh mới nghe thấy em nói câu này.
Lâu lắm rồi, ừ, lâu lắm rồi. Ngày mới yêu nhau, Dung hay thốt lên như thế mỗi khi hai đứa ở bên nhau. Lâu lắm rồi. Dương như những gì Việt làm đều không phải là sự xuất sắc nữa. Vì Dung đã quá quen với những gì Việt làm. Và hơn cả thế, Dung biết rõ những điều đó đều trong tầm tay của Việt. Với người khác, có thể đó sẽ là việc khó nhưng với Việt, Dung tin tưởng tuyệt đối rằng Việt đủ khả năng. Cả hai im lặng hồi lâu. Dung khuấy cốc cà phê cho Việt. Công việc mà đã lâu lắm rồi Dung không làm. Việt nhìn theo ngón tay út cong lên của Dung, ánh nhìn thật trìu mến. Cũng đã lâu lắm rồi Dung chưa gặp lại ánh nhìn đó. Trong lòng cô trào lên cảm xúc bồi hồi. Dữ dội. Một đợt sóng ngầm dữ dội trong cô. Việt nhận cốc cà phê từ tay Dung và nói. Rất khẽ:
- Anh biết, thời gian qua thật khó khăn với tình yêu của chúng ta. Cả anh và em đều bị đẩy ra khỏi cuộc sống của nhau vì những sự quan tâm khác nữa.
Dung thở hắt ra. Đợt sóng ngầm trong cô vẫn dữ dội, gào thét. Việt kéo ghế lại gần hơn nữa vào phía Dung. Mùi của Việt sộc thẳng vào mũi Dung. Một luồng điện chạy dọc sống lưng của Dung. Hơn bao giờ hết, Dung khao khát được hôn Việt. Cô không ngưng lại được ý nghĩ sẽ hôn Việt. Và nụ hôn…
Sau một hồi lâu nữa, Việt mới nói:
- Là nụ hôn cuối? Nó thật tuyệt. Lâu lắm rồi…
Điệp khúc “lâu lắm rồi…” lặp đi lặp lại trong từng hành động của hai người. Nó đẩy lùi kế hoạch “Phải kết thúc” của Dung. Như một tình yêu đã phủ đầy bụi bặm trong sâu khuất trái tim của hai người, lúc này, nó được lôi ra ngoài, được phủi bụi bằng những làn gió mát yêu thương. Dung nghẹn cổ họng vì cảm giác hạnh phúc đang dâng lên, căng tràn. Việt cười buồn:
- Không phải đợi đến khi em gọi điện hẹn anh ra anh mới biết. Anh đã nhận ra ngày này từ cách đây hai tháng khi anh thấy mình quên gần hết những đặc điểm liên quan đến em. Sự quen thuộc quá mức đã khiến anh không còn nhớ nổi mắt em một mí hay hai mí, anh không còn nhớ nổi em có bao nhiêu kiểu cười, anh không còn nhớ nổi em nằm ngủ quay mặt về hướng nào. Như việc ta quen “search” số điện thoại trên phone book theo tên, anh quen bấm phím số 1 để gọi điện cho em. Và ta quên mất cả số điện thoại của nhau. Anh đã lúng túng vô cùng khi phải cố nhớ số điện thoại của em. Hai tháng qua, anh đã nhớ lại và ghi chép tất cả vào một cuốn sổ những thói quen cũng như cả những cảm giác của anh khi gặp em làm những hành động đó. Và hơn cả thế, anh cũng đã tìm mọi cách để nhớ lại hết tất cả những sự kiện trong suốt hai năm của chúng ta. Anh ghi lại hết trong cuốn sổ này. Cả ngày giờ và địa điểm…
Việt đẩn quyển sổ sang bên Dung. Anh đứng dậy:
- Cũng có thể nó giống như là một bản tổng kết vậy. Nhưng anh thấy điều đó thật có ý nghĩa. Khi chúng ta yêu thương một ai đấy, hãy ghi nhớ tất cả như một cách để đối phương nhận ra rằng họ rất có giá trị trong ta.
Và Việt vuốt má Dung thật nhẹ. Anh đi. Dung lặng đi nhìn theo bóng Việt. Cho đến khi cái bóng ấy nhoè đi rồi mất hẳn. Cầm quyển sổ trên tay, Dung thấy nước mắt mình bắt đầu nhỏ xuống từng trang viết của Việt.

How do I live…
“….How do I live without you
I want to know
How do i breathe without you
if you ever go
How do i ever, ever survive
How do I, How do I, Oh How do I live

If you ever leave
Baby you would take away everything
Need you with me
Baby 'cause you know
That you're everything good in my life
And tell me now…”

Bản nhạc “How do I Live” được Dung gửi vào máy điện thoại của Việt qua chương trình quà tặng âm nhạc. Việt nghe và nhận ra mùi hoa lys thơm nồng trong căn phòng của mình. Dung đang đứng bên bình hoa lys…


Hà Nội tháng 11/2004
Hoàng .Anh .Tú

Truyện này đã post rồi nhưng không hiểu sao muốn post lại, muốn đọc lại...Để rồi muốn 1 người nghe How do i live without you???

Lil’ Cinnie
20-07-2006, 02:09 PM
Một vài bài thơ của HAT:


Hãy giấu tôi vào nỗi nhớ của em đi


Giấu tôi vào nỗi nhớ của em đi
Để tránh cái nhìn nghi ngờ của bố
Để mẹ ko dò hỏi về những bông hông đỏ...

Giấu tôi vào nỗi nhớ của em nhé
Để tôi biết những ngày ko được khỏe
Vai của tôi cứ tựa mái đầu

Tôi sẽ chẳng quậy phá em đâu
Những buổi tối khi em vào bàn học
Tôi sẽ làm khăn mỗi khi em khóc
Thấm khô những nỗi buồn em mang

Rồi tôi sẽ hát khe khẽ cùng em
Những bài hát cả hai mình cùng thích
Rồi mỉm cười vu vơ trên môi em
Chàng hoàng tử bước ra từ cổ tích

Trong nỗi nhớ của em tôi đẹp hơn tôi thật
Bởi ngoài đời áo hoàng tử chưa may
Bởi bụi phố và nhiều lo lắng quá!
Tôi ngoài đời thật - một gã ăn mày!

Hãy giấu tôi trong nỗi nhớ em nghe
Đừng nói với ai rằng tôi trong đó
Như cách em giấu một bông hồng đỏ
Của một tôi ko dám tỏ bày

Giấu tôi vào nỗi nhớ của em đi
Đừng để tôi lang thang hoài trên phố
Cho tôi chết thiêu trong màu áo đỏ
Cho tôi dám chặn em trước ngõ
Cướp em đi mỗi buổi tới trường
Cho tôi dám hét lên giưa phố
Người tôi làm bài thơ này tặng tên là chấm chấm chấm thương!!!

Thành phố từ đó không còn chúng mình yêu nhau nữa

Thành phố từ đó không còn chúng mình yêu nhau nữa
Những quán quen thưa những chiếc hôn
Bớt một cái cầm tay, phố rộng thêm như nỗi nhớ
Vắng những lời yêu thương sẽ tốt cho nỗi buồn

Thành phố sẽ chẳng cần mưa tuôn
Bởi đâu cần một môi trường lãng mạn
Quán xá chẳng cần cà phê đắng
Bởi chẳng còn ai ra dáng vẻ thất tình

Cam đoan với em về cái giật mình
Khi anh đi khắp những con đường thành phố
Sẽ chẳng phải là vì anh đang nhớ
Và chẳng phải giật mình vì ai đó giống em

Anh từ đó không khước từ hơi men
Uống chẳng phải vì xa em mà uống
Anh từ đó không làm ngơ, bỏ uổng
Những thứ bảy dài đằng đẵng không em

Thành phố rõ ràng đêm nối đến đêm
Ngoảnh mặt là lại ra Chủ Nhật
Anh cứ ngược xuôi Nam- Bắc
Trốn thành phố và em

Bạn bè vài đứa nhỡ miệng nên
Nhắc đến em và hỏi han vớ vỉn
Hoạ có điên mà anh thèm quyến luyến
Nên cứ toét miệng cười nói lảng chuyện ... Tây

Thành phố từ chỗ không còn ta yêu nhau nữa
Chuyển qua thành nơi chốn không tên
Trong tài sản chữ nghĩa của anh cũng quên
Tất cả những nick name yêu dấu

Anh ngẩng cao đầu mà tim rỉ máu
mà tim cứ chùng buồn nỗi gì đâu
Thành phố không tình yêu- Thành phố tựa váng dầu
Em xa vắng! Ôi, nhớ sao họng đắng

Thôi post vu vơ mấy đoạn thơ tình
Chẳng mong ngày em đọc tới
Chẳng mong thay lời xưng tội
Giữa thành phố không nhau
12/11/2004


VỀ CUỘC ĐIỆN THOẠI SAU NHIỀU NGÀY XA CÁCH

Rất có thể cuối cùng mình cũng sẽ
lãng quên nhau như chưa nhớ bao giờ
anh sẽ gọi điện, em cười như thể
đã lâu rồi hai đứa mình chưa...

Đã lâu rồi, như thể đã rất xưa
Em hỏi anh về những cô gái khác
Anh ậm ừ bịa ra tên lạ hoắc
Cốt để em yên lòng

Chúng mình nói với nhau cho đến nửa đêm
Những câu chuyện lần hồi dần mà nhạt
Nhưng chẳng đứa nào muốn ngắt
suốt một đêm

Anh không vào topic viết cho em
Vì anh sợ thế nào anh cũng khóc
Thơ không dám về nơi cỏ mọc
Sợ màu xanh thương nhớ đến nhói lòng

Rồi Hà Nội cũng chầm chậm vào Đông
Hoa sữa rụng đau cả từng viên sỏi
Hồ Gươm biếc vì điều chưa ai nói
Hình như là câu chia tay- chia tay

Em sẽ kể về anh bạn nước ngoài
Cũng biết nói lời yêu bằng tiếng Việt
Chao, lá bàng vì chưng mà đỏ biếc?
Gió vì chưng mà thổi suốt tê lòng

Rồi có thể và em cũng sang sông
(Sến nguyên nải lúc người yêu lấy chồng)
Anh chẳng ham làm anh chàng thi sĩ
Đứng bên đường nhìn cô dâu sang sông

Thì vờ vậy, điện thoại hết pin và
Vội vã hẹn nhau một ngày không xa
Mình cà phê nhé! Tất nhiên, nếu được
Rồi cụp máy mà biết chắc ... Kinh Kha

Kinh Kha qua sông ai oán bi hùng
Anh dứt cuộc điện thoại mà bi ai chẳng kém
Lại hiện về Hà Nội từng con hẻm
Hun hút suốt một mùa Đông

Và lặng lẽ cho phép mình buồn
Châm điếu thuốc online và post
Những câu thơ đắng đót
Nhớ thương em

11/2004

NHẤT ĐỊNH SẼ QUÊN

Nhất định sẽ quên em
Như chưa bao giờ nhớ
Dẫu trong tim ngọn lửa
Thiêu đốt mình mỗi hôm

Nhất định sẽ thôi buồn
Như đời vui biết mấy
Dẫu nụ cười rất chảy
Mặt dài hơn cái bơm

Nhất định sẽ thôi luôn
Tự cancle ánh mắt
Dẫu đôi lần se sắt
Khi thấy em thoáng qua

Nhất định, nhất định là...
Nhất định, nhất định xa
Nhất định và nhất định
Úp mặt khóc cái oà

Quên thế nào cho nổi
Trừ phi mất trí rồi
Nhớ để đâu cho hết
Nẻ bợt cả bờ môi

Thì gục đầu vào gối
Thì kéo thuốc hết ngày
Thì vào ngồi quán cũ
Khói thuốc se mắt cay

11/2004


NGÀY KỶ NIỆM TRỞ VỀ QUÁN CŨ

Quán gọi tình ơi sao nhớ quá
Muỗng gõ thành ly đã đắng môi
Giọt cà phê thức bao mắt lá
Mắt lá gió qua như lả lơi

Mình về quán cũ, ngồi chỗ cũ
Ngày này năm xưa... nhớ điếng người
Hôm nay báo gió mùa đông bắc
Cái nhớ cuồng lên ... toát mồ hôi

Châm thuốc hát "Chiều" như Hồ Dzếnh
Theo Trịnh rao: "Cho đời chút ơn"
Quán vẫn cũ mà người chẳng đến
Hát thế nào cũng ra cô đơn

Thèm được giật mạnh em vào ngực
Tới tấp lên môi, tới tấp hôn
Thế nào em cũng phải thổn thức
Thế nào ngực anh cũng dập dồn

Cà phê rớt vào tim thành nhớ
Nhớ rớt vào nhau sẽ thành yêu
Em rớt vào anh như cánh diều

Tiếc nỗi cà phê rớt nhầm áo
Áo rớt chẳng còn em cầm về
Em chẳng phải diều khi trời bão
Em là chim, và chim di cư

Quán cũ anh ngồi vào ghế cũ
Tưởng thêm chút gió sẽ bổ nhào
Nửa mông chạm ghế, nửa mông cứ
Nghiêng sang bên ghế em hôm nao

Châm thuốc điếu này sang điếu khác
Ngỡ đốt bay chiều nhung nhớ đi
Chiều nay, lại một mười lăm nữa
Mười lăm tháng nào anh cũng suy

Phủi đít đứng lên gọi thanh toán
Mắt ngây như đứa trẻ mất tiền
Anh mất em giờ chỉ còn quán
Rời quán rồi đời tối như đêm

Gọi điện cho một người yêu cũ
(Cô gái trước khi anh gặp em)
Thấy lòng bỗng dưng lạnh lẽo quá
Tưởng chừng em là tình đầu tiên

Gọi điện cho một cô gái khác
(Một cô có thể thay thế và...)
Thấy lòng bỗng dưng hơi độc ác
Trong tim anh em chưa hề xa

Thì thôi messages cho em nhé
Biết rằng em sẽ chẳng trả lời
Report báo về cho thêm nữa
Một ngày mười lăm nữa rơi.... rơi..

15/11/2004


VIẾT TRONG MỘT BUỔI CHIỀU ĐẦY NẮNG

Có thể khoe với bạn bè được không em?
Rằng Trái Đất đã nở bừng hoa trái
Khu vườn cũ đã mướt xanh trở lại
Những nụ hôn lại đậu xuống môi mình

Có thể khoe với bạn bè được không em?
Chiều đầy nắng và chỉ hơi se sắt gió
Em đã trở về, nhìn anh từ ô cửa
Bát đũa thêm đôi, chiếu ấm chỗ ngồi

Có thể khoe với bạn bè được không em?
Trời đã sáng sau nhiều ngày u ám
Mây đã về xanh lơ xua ảm đạm
Tiếng trẻ con đã khúc khích mơ hồ

Có thể khoe với bè bạn được chưa?
Anh đã lại đánh vần từ Hạnh Phúc
Em đã lại hồn nhiên sáng rực
Nụ cười khoác lên anh không thể sáng hơn

Có thể khoe với bạn bè được chưa em nhỉ?
Những dự cảm đã tan sau cái nhíu mày
Những hồi hộp mong manh ướt mướt bàn tay
Có thể bập bẹ gọi em: Vợ yêu như trước?

Anh giờ đây như cá vừa gặp nước
Chút rụt rè ngượng nghịu hôn em
Đã có thể ồn ào như trước
Sau cái rụt rè của phút dịu êm

Có thể được chưa? Em nói giùm anh
Hãy nói với anh bằng cửa nhà mở rộng
Bằng lời thì thầm một điều xúc động
Về tiếng trẻ thơ sẽ rộn rã sau nhà

Về những đứa con chỉ của hai ta
Những đứa con mang họ anh và sẽ
Chúng sẽ thật nghịch, thơ anh chúng xé
Và tung lên trời gọi em: Cô Dâu

Về những buổi tối anh chẳng đi đâu
Chúng mình sẽ ngồi xem chương trình thời sự
Nhất định nhé, trọn vẹn anh em cứ
Đặt nụ hôn vào bất cứ chỗ nào

Là thực nhé chứ đừng là chiêm bao
Chúng mình quấn nhau không hở chút nào
Khít khìn khịt và tay không rời nữa
Em vừa mở toang rối rít gọi anh vào

Ngày rực rỡ nắng: 18/11/2004

NGỒI YÊN NHÉ, CHO ANH NGẮM EM

Ngồi yên nhé, cho anh ngắm em
Cho anh nhốt anh vào trong đôi mắt ấy
Cho anh dùng tình yêu của mình để nhen cháy
Những thương yêu trong nhau

Xa cách bao ngày mây ngợp trong đầu
Giờ trở lại, nhìn nhau như nuốt chửng
Chúng ta nói với nhau những ngôn ngữ như mê chướng
Chẳng thành câu mà cũng hiểu hết thật là...

Những nụ hôn sau nhiều ngày cách xa
Tưởng không thể cuồng điên hơn nữa
Những thương yêu trút vào nhau cho thoả
49 ngày không nhau

Ngồi yên nhé, chỉ cần em ngồi yên
Anh sẽ hát nhớ thương từ xa cách
Cứ ngồi yên nghe hết trọn đêm
Khắp không gian chỉ tràn hơi thở gấp

Ngồi yên nhé, cho anh ngắm em
19/11/2004

Lil’ Cinnie
20-07-2006, 02:35 PM
Truyện thứ sáu:


NGÀY ẤY SẼ ĐẾN


1. - Xin lỗi anh có thể giúp em ...
- Phi khựng lại .Cô gái đang cầm chiếc áo sơ mi trên tay.
-Anh có thể mặc thử hộ em chiếc áo này kô ạ ?
- Phi mỉm cười gật đầu.Đó là một vhiếc áo sơ mi màu xanh bộ đội .Phi cầm chiếc áo bất giác xuýt xoa :
-Chà cái áo đẹp đấy !
-Em định tặng sinh nhật bạn trai em...Cô gái hồn nhiên khoe .
-Phi cười gật đầu rùi mang chiếc áo vào phòng thử.quả là cô gái khéo chọn.Chiếc áo vừa in.Màu xanh bộ đội cũng chính là màu xanh mà Phi thích .Soi gương, Phi phải gật gù lẩm bẩm thành tiếng "Đẹp ".Quả thế thật , mặc chiếc áo này vào trông Phi phong độ hẳn lên .Cái bản tính úi xùi của Phi cộng với sự ra đi của Nguyên thì thành một gã con trai luộm thuộm.Tụi bạn vẫn kêu Phi là tuýp người "Nước ra nước , cái ra cái ".Có nghĩa là ăn mặc chẳng nhuần nhuyễn gì cả .Nhưng cứ thử nhìn bây giờ xem , chiếc áo làm tăng hình thức của Phi lên rất nhiều .Phi đi ra. Cô gái đang tán dóc với mấy người bán hàng.Vừa thấy Phi đi ra , cô gái sững người lại .Một thoáng , ngay sau đó , giọng cô lanh lảnh :
-Trúng phóc ! đẹp ...
Rồi nhanh chóng, cô loẹt quẹt chạy vào dãy treo quần, Rất nhanh,cô lấy ra một cái quần kaki túi hộp. Đưa Phi, cô gái nói như ra lệnh:
-mặc với cái này
Phi như một cái máy, cầm chiếc quần đi vào trong. Rất ổn. Phi khác hẳn với Phi mọi ngày .Chính Phi cũng phải lạ lẫm với mình. Bây giờ thì Phi đẹp hơn cả hồi còn Nguyên. Đúng cảm giác như đứa trẻ có quần áo mới. Phi đi ra mặt hớn hở:
-Đẹp ko này ?
Cô gái tủm tỉm cười :
- Có thể chứ! Đúng như em hình dung.
Phi bỗng nhiên hơi quặn bụng một cái khi nghĩ đến việc phải trút bỏ bộ quần áo ấy ra và bộ quần áo này sẽ được chuyển đến một gã trai nào đó lạ huơ lạ hoắc nhưng chắc chắn là vẻ mặt sẽ rất đáng ghét. Rồi Phi lại cười mình. Chẳng hiểu học đâu ra cái tính đố kỵ như vậy nữa. Rõ là ...Cô gái đi vòng vòng quang Phi ngắm nghía ký lưỡng. Rồi cô lại lôi máy điện thoại ra. Xoạch xoạch xoạch. Liên tục bốn năm kiểu. Vừa chụp cô hồn nhiên nói:
-Em xin phép mượn anh làm ma nơ canh nhé! Sẽ trả thù lao đang hoàng , anh yên tâm !
Phi bất giác cũng hứng khởi lượn qua lượn lại như người mẫu chuyên nghiệp. Cô gái thật dễ thương và hồn nhiên. Phi trở lại phòng thử, cởi bộ quần áo ra mà tiếc hùi hụi.
Cô gái đã trả tiền, cầm chiếc túi đựng quần áo trên tay, cô chìa bàn tay ra :
-Em tên Phụng Như, năm nay 19t đang học năm thứ nhất đại học Quốc Gia.
Phi bắt tay cô gái. Bàn tay gầy guộc rất mát .
Anh tên Phi năm nay 21t đang học Mỹ Thuật Công Nghiệp, khoa Trang trí nội thất.
Cô gái nheo mắt :
- Như em đã nói có thù lao đàng hoàng. Nếu anh ko bận, em mời anh đi uống nước gọi là cảm ơn.
Nhìn đồng hồ, mới là 3h chiều, còn đến cả 1 buổi chiều để biến nó thành buổi chiều thú vị . Phi gật đầu :
-Thôi được rồi, anh nhận vụ cafe. Giá ấy hơi rẻ cho một người mẫu chuẩn như anh đấy !
Cô gái bĩu môi. Mắt long lanh nhìn Phi khiến Phi hơi lúng túng một tẹo .

2.Hai người vào một quán cà phê nhỏ trên đường Hàng Cân. Quán Aligh. Phụng Như chọn chiếc bàn kiểu Nhật. Phi ngó quanh. Quán đẹp quá. Như kéo tay Phi ngồi xuống.
-Nào anh thấy thù lao đã xứng đáng chưa nào ?
Phi gật đầu:
-Anh vẫn qua đây thường xuyên nhưng chưa bao giờ vào. ai ngờ nó lại đẹp thế .
Như tít mắt cười .
-Lần đầu tiên em vào quán này, em đã quyết định phải làm sao để nghe được lời tỏ tình ngay tại quán này đấy!
-Thế à? Em với cậu bạn trai của em đã bắt đầu tình yêu ở quán này sao ?
-Chưa ! Nhưng sắp rồi !
-Là sao ?
-Là anh ấy ko biết em thích anh ấy !
- Á à ! tình yêu đơn phương đây !
-Nhưng em chắc chắn sinh nhật anh ấy sẽ nói lời yêu em ngay tại quán này.
-Cậu ấy sinh ngày bao nhiêu ?
-6/2
-Hả?Anh cũng sinh đúng ngày đó !
-Anh đùa em !
-Không! Anh nói thật đấy! Đây này, không tin, chứng minh thư của anh đây này !
Phụng như cần chứng minh thư của Phi ngắm nghía một hồi rồi trả lại :
-Trông anh hồi 18 tuổi ngố thật !
Phi phì cười. Như khuấy cốc cà phê cho Phi rồi đẩn cốc sang. Phi hơi lúng túng. Như biết được điều đó, cô cười lớn :
-Khờ quá! Em thích được khuấy cà phê nhưng lại không uống được cà phê vì hay bị mất ngủ mà.
Phi thấy mình đúng là khờ thật. Ánh nắng buổi chiều hắt vào bàn chỗ Như ngồi khiến khuôn mặt cô ửng hồng. Đây là lần đâu tiên Phi gặp Như nhưng trông Như quen quen mà ko tài nào nhớ nổi. Phi nói :
- Anh thú nhận là anh thấy em rất quen! Như thể ta đã gặp nhau ở đâu đó rồi vậy .
-Thế ạ ? Chắc tại kiểu mặt của em quen thuộc, thiếu cá tính quá chăng.
Phi cười. Từ ngày Nguyên ra đi, Phi cũng ít đi chơi với con gái. Hầu như chỉ túm tụm với mấy thằng con trai với nhau. Cả lũ đùa là thành lập "Hội Gay" với nhau. Phần vì Phi nản sau một mối tình 2 năm tan vỡ. Phần vì Phi cũng bận bịu. Nguyên cũng đã có bạn trai mới. Hai người giờ đã là bạn của nhau. Rất nhiều lần Nguyên giục Phi yêu ai đó đi cho bớt già, Phi đều đây đẩy chối. Nguyên hạnh phúc thế cũng là mừng. Hai năm yêu nhau rồi bỗng một hôm tỉnh giấc nhânh ra mình giống hai người bạn hơi là 2 người yêu. Đến một hôm, Phi nhận ra rằng tình yêu ko phải là 2 người sống bình yêu bên nhau mà là 2 người phải cảm thấy bình yên khi được ở bên nhau. Đến một hôm, Phi nhận ra răng tình yêu này xuất phát từ lòng ngưỡng mộ, nể phục rồi theo thời gian, nó thành một thói quen.Thế là gọi điện.Thế là chia tay ...
-Anh có bao giờ nghĩ là quay lại với chị Nguyên không ?
Phi cười lắc đầu :
- Tụi anh nhận ra rằng làm bạn thì tốt hơn làm người yêu nhiều .Chí ít là đối với 2 đứa bọn anh.
-Nếu em là chị ấy thì em sẽ ko bao giờ bỏ anh.
-Tại sao ko bao giờ bỏ anh ?
_Tại vì anh ... anh ...anh thực sự là một người con trai khó kiếm.
-Cô bé ơi! Em mới gặp anh được 2 tiếng đồng hồ chứ mấy? Sao lại có thể khẳng định rằng anh thế này anh thế kia?
- Nhưng ...Nhưng...
Như lúng túng. Khác hẳn Như rất tự tin mà Phi đã thấy suốt 2 tiếng qua. Như nhìn đồng hồ và nói:
-Thôi, Mình về thôi anh. Để em gọi đứa bạn em lên đón.
Rồi như cầm máy điện thoại gọi, mãi ko gọi được. Như nhăn nhó :
-Thôi được rồi, anh về trước đi, em bắt taxi về cũng được .
Phi cười :
- Thì để anh đưa em về nhá! chứ đoạn đường này là đường 1 chiều khó bắt taxi lắm. Như nhảy cẫng lên "Yeah ! Thank anh ". Phi phì cười .


3.Anh chàng tốt phúc nọ quả là giống Phi thời 18,19 tuổi. Như đã thầm yêu anh ta cũng suốt 2 năm. Những buổi chiều Như đứng trên ban công nhìn anh ta đèo bạn gái đi qua mà buồn kinh khủng. Như đơn phương suốt 2 năm. Ngày anh ấy ra trường, hôm tốt nghiệp , Như đã ko kìm nén được nước mắt. Viễn cảnh phải học tiếp 2 năm mà ko còn anh ấy dưới sân trường khiến Như ko muốn đi học nữa. Vẫn biết anh ấy đã có bạn gái, Như ko thể len vào được nhưng sao Như vẫn ko thể nhắc lòng mình quên anh ấy đi được. Rồi một buổi chiều Như bắt gặp bạn gái của anh ấy ngồi sau xe của một người con trai khác, Như bỗng ghen đến nghẹn cổ. Và khi Như nhận ra rằng họ đã chia tay rùi và cô đã oà khóc. Lúc đó chẳng biết khóc vì thương một tình yêu đã ra đi hay khóc vì mừng cho tình yêu của mình có cơ hội.
-Chà li kì thật đấy! Cậu con trai kia tốt phúc quá đi !
-Bình -Thường_thui !
Như ngồi sau xe phi và nói với lên. Sau khi biết mình có cơ hội Như bắt đầu xây dựng kế hoạch SPIDER GIRL của mình. Đích đến chính là ngày sinh nhật anh ta.
-Em hồi hộp lắm!
-Em mà cũng biết hồi hộp sao ?
-Anh cứ nói đùa, em đâu can đảm như anh nghĩ đâu. Hay là nhé, anh thử vào vai anh ấy đi .
-là sao? Hết làm người mẫu giờ em lại muốn anh là diễn viên đóng thế sao ?
-Đi mà ...Vì tương lai con em chúng ta ...
-Ba lần làm người mẫu cộng với một lần đóng thế, em trả anh cái gì ?
-Cùng lắm sinh nhật anh em sẽ tặng anh tình yêu của bọn em chứ gì ?
-Khôn quá! Tình yêu của cô chú anh lấy về căng khung lên treo sao ?
-Đi mà anh sẽ ko bị thiệt đâu mà lo .
-Thôi được rồi thử thì thử.
Đây là lần thứ 3 Phi đón Như đi thử quần áo giùm Như. Ba bộ quần áo Như chọn đều rất hợp với Phi. Mặc bộ nào vào cũng khiến Phi khác hẳn. Phi phục con mắt nhìn của Như. Càng đến ngày Sinh nhật, Phi càng rõ rệt cái cảm giác khó tả. Vừa như muốn nó lâu hơn nữa đi. Lại vừa như muốn nó qua thật nhanh đi. Giá như hôm ấy đừng thử áo. Phi nhận ra rằng mình đã quí mến Như hơn cả cách Phi quí mến một ai khác đó.


4.Làm người yêu thử của Như. Phi cảm thấy hồi hộp vô cùng. hẹn nhau buổi chiều, suốt cả buổi sáng, Phi ko tập trung nổi vào công việc. Đến chiều. Phi qua nhà Như đón Như với một bó hoa hồng ngoài kịch bản. Đón Phi, Như mặc một bộ váy nâu. Khuôn mặt trang điểm nhẹ, Như khiến Phi khẽ nhói lòng. Như cũng lúng túng khi thấy trên tay Phi là bó hoa hồng. Phi gãi đầu gãi tai:
-Cho nó giống.
Như nhận hoa là leo lên sau xe mà tim đập thình thịch. Hai người quyết định lên quán Aligh để duyệt qua kịch bản. Mai đã là sinh nhật của Phi cũng như anh chàng tốt phúc nọ. Chắc chắn gã tốt phúc kia có khuôn mặt rất đáng ghét. Phi cứ nghĩ đến ngày mai là lại nhói lòng. Thôi làm tốt vai diễn hôm nay cũng tốt.
-kịch bản tiếp theo thé nào đây em ?
-Biết được chết liền. Anh đã yêu rồi trong khi em thì chưa. Anh giúp em đi .
-Anh...anh ...yêu em !
Phi ngắc ngứ nói. Tình yêu một ngày. Yêu Nháp. Yêu thử. Một ngày trọn vẹn. Phi vào vai như chính mình đang yêu vậy. Mà đâu phải như là thật. Như tuyệt vời trong vai một cô bạn gái. Điều này thì rõ rồi. Dù cho ko có buổi này đi nữa thì Phi vẫn thực sự chết gí. Cuối buổi, Như đặt vào tay Phi một gói quà nhỏ, Mỉm cười :
-Cảm ơn anh về một ngày đáng nhớ. Mai là ngày sinh nhật anh rồi, tặng anh, nhớ mai là mới được mở đấy nhá!
Phi cười mà lòng buồn kinh khủng. Như thể chưa bao giờ Phi yêu ai đến vậy. Phi ko muốn về, ko muốn kết thúc buổi đi chơi này. Phi muốn vở kịch sẽ kéo dài nữa, dài nữa. Nhưng vở kịch nào chả có phút hạ màn. Dù hay hay dở, cũng phải đến phút đó. Xiết tay Như, Phi khẽ nói:
-Em sẽ hạnh phúc! chắc chắn đấy!
Rồi về. Tối ấy Phi lang thang trở lại những chốn quen 2 người đã đi qua. Chợt thấy lòng mênh mang buồn. Chẳng thiết làm gì nữa cả.


5.Phi mở gói quà trước. Ngay khi về đến nhà. Trong hộp là chiếc thẻ học sinh của Như. Phi choáng váng. Đúng trường mà Phi đã học hồi cấp 3. Đằng sau chiếc thẻ, tên của Phi rõ ràng: Đông Tuấn Phi. Phi chợt nhớ ra vì sao Phi quen mặt Như thế. Nhưng cả 2 chưa một lần nói chuyện với nhau. Phi lắc đầu mỉm cười. Ngày mai, Nhất định Phi sẽ lên Aligh. Phi biết mình sẽ có 3 bộ quần áo rất tuyệt kia. Phi sẽ ngỏ lời với Như trên Aligh. Nhất định thế .



Hà Nội , tháng 2/2005
Hoàng Anh Tú

Lil’ Cinnie
20-07-2006, 02:45 PM
Truyện thứ bảy:


YÊU THẬT SỰ


"Không phải phép thử nào cũng là một kết quả đúng. Nhưng trong tình yêu nên có những phép thử để biết rằng ta có thể đã sai…"

Hoàng thích cái cách Nguyên phập phồng cánh mũi nghiêng nghiêng nhìn mình như thế. Lúc đó, trông Nguyên nhóc tì vô cùng. Hoàng cứ chăm chăm nhìn vào hai cánh mũi ấy mà không ngưng lại nổi cái cảm giác vui đến tức ngực của mình. Buổi chiều Chủ Nhật là như thế. Cứ khi Nguyên bước vào căn phòng của Hoàng là những thực tại cuộc sống lại mờ nhoà và biến mất khỏi tâm trí của Hoàng. Có những Chủ Nhật mưa và có cả những Chủ Nhật nắng. Nắng hay mưa không phải là một vấn đề cần phải nghĩ khi có Nguyên ở bên. Nhưng nó lại là chất xúc tác để mỗi ngày chủ nhật trôi qua lại càng thêm ý nghĩa gấp nhiều lần hơn.



Ngày nắng, Nguyên nằm co khoanh tròn trong những ô vuông nắng chiếu qua ô cửa sổ. Ngày mưa, Nguyên lại đứng chìa tay ra ngoài song cửa để hứng những giọt ranh. Nguyên có một sở thích là đặt tên cho tất cả những gì đang diễn ra xung quanh mình. Đó cũng là lý do mà cuộc sống của Hoàng có thêm nhiều người bạn đến thế. Từ chiếc tất Ui Chao đến cái áo Va Mũi, từ con cá mang tên Móm đến con sâu róm mang tên Cút Đi. Mỗi con vật, sự vật và cả những buổi chiều chủ nhật như thế này đều có những cái tên. Để chẳng lúc nào quên được Nguyên. Ngay cả khi Hoàng ở bên Zin - bạn gái và là vợ sẽ cưới của Hoàng. "Tụi mình chỉ thế này thôi, nhé Hoàng". Không biết bao nhiêu lần Nguyên nói vậy sau mỗi câu chuyện về chị ý – Zin Mũi Đỏ. Đến cả bạn gái của Hoàng, Nguyên cũng không tha, Nguyên đặt tên, Zin Mũi Đỏ. Cứ thế, cứ thế cả hai đi qua những buổi chiều chủ nhật.



Căn phòng trên tầng tư của một khu tập thể cũ kỹ mà Nguyên hay hát: "Anh! Em đã yêu anh từ lâu. Anh! Em đã yêu anh lầu tư" tràn trề nữ tính trong những buổi chiều như thế. Cũng có lúc Cá Ươn – anh ý của Nguyên – cũng ngáp ngắn ngáp dài trong câu chuyện của Nguyên với Hoàng. Bạn trai và cũng là chồng muốn cưới của Nguyên được Nguyên đặt nickname là Cá Ươn. "Bởi anh ý lười kinh khủng. Lười yêu em." Và chốt hạ bằng một câu: "Nếu anh Hoàng không yêu được một người như Nguyên thì anh Hoàng cũng y hệt anh ý." Cái lối tự trào vốn có của Nguyên. Và quả thật, rất rõ ràng, qua cái nhìn của Nguyên, khi ấy mọi sự vật hiện tượng mới căng nhựa sống được. Cứ thế, cứ thế cả hai đi qua những buổi chiều Chủ Nhật. Không một Chủ Nhật nào lặp lại của chủ nhật nào. Miên man. Và khác hẳn.



Zin bao giờ cũng thế. Bao giờ cũng muốn mọi sự phải thật rõ ràng, phải thật minh bạch. Trong khi có nhiều điều không thể rõ ràng ra được. Luôn luôn Hoàng có cảm giác như là Zin chất vấn, hỏi cung mình vậy. Cảm giác đó khiến Hoàng khó chịu vô cùng. Nhưng với Nguyên thì không. Nguyên không bao giờ hỏi Hoàng đi đâu, làm gì. Nguyên luôn để Hoàng tự nói ra. Đó phải chăng cũng là lý do khiến Hoàng muốn ở bên Nguyên nhiều hơn là một buổi chiều chủ nhật? Và với Zin thì ít dần đi. Những nụ hôn lười biếng và mang tính chất hội nghị. Có nghĩa là gặp: Hôn chào nhau. Về: Hôn tạm biệt. Đôi lúc: Hôn như lời cảm ơn khách khí, xã giao. Tần số lần gặp nhau cũng ít dần. Hoàng nghĩ về Nguyên nhiều hơn khi ở bên Zin. Nhiều hơn.



Bắt đầu từ bao giờ nhỉ? Từ một vài tin nhắn qua lại giữa Nguyên và Hoàng. Về một thứ tình yêu ngoài tình yêu. Bắt đầu bằng một ngày cho một đời. Một ngày yêu nhau. Người yêu một ngày. Hai đứa bồng bềnh đi suốt đêm. Nhắm hờ mắt là thấy Nguyên co ro ngồi sau xe Hoàng. Những con đường mùa đông và những ngọn đèn vàng ấm áp. Từ một ngày cho một đời thành một ngày cho mỗi tuần. Ngày Chủ Nhật. Cả hai đều không lý giải nổi tại sao mình yêu nhau nhiều đến thế và nhanh đến thế. Bên Nguyên, Hoàng cảm thấy thật dễ chịu và thoải mái. Không như bên Zin. Bên Nguyên, Hoàng thấy tràn ngập tình yêu. Trong khi bên Zin thì ngoài tình yêu còn trách nhiệm với gia đình Zin, còn trăm thứ bà dằn có tên và không có tên. Bên Nguyên thì tất cả chỉ là Hoàng và Nguyên. Là Chủ Nhật. Như thế một tuần chỉ có mỗi ngày Chủ Nhật là đáng nói vậy. Như thể mỗi đời chỉ có mỗi Nguyên là con gái vậy. Sòng phẳng mà nói: Hoàng thấy mình yêu Nguyên nhiều hơn yêu Zin. Nhưng vẫn thương Zin. "Mình cứ xô vào nhau như Chí Phèo Thị Nở vậy, Hoàng nhỉ? Em thấy có lỗi với chị ý và cả với Cá Ươn." Hoàng trầm ngâm. Thương Zin. Chủ Nhật ấy bị sứt đi một chút. Nguyên về sớm với Cá Ươn để Hoàng qua gặp Zin. Mẻ một chút ngày Chủ Nhật ấy.



Hoàng đèo Zin đi qua một tấm gương. Thấy soi bóng hai người trong đó. Chẳng giống những người đang yêu nhau tẹo nào. Rời rạc. Trong gương, Nguyên ngồi sau xe Cá Ươn. Hai bên nhìn nhau. Im lặng. Zin khẽ thở dài. Hoàng khẽ kéo tay Zin ôm lấy eo mình. Bên trong tấm gương, Nguyên cũng chủ động ôm eo Cá Ươn. Như thầm nhắc nhau rằng tuần không chỉ có ngày Chủ Nhật.



"Không phải phép thử nào cũng cho ta một kết quả đúng. Nhưng trong tình yêu nên có những phép thử để biết rằng ta đã sai". Đó là câu chốt hạ của Nguyên. Hoàng chỉ im lặng. Nguyên bảo "Hoàng phải yêu chị ý nhiều hơn để em yêu Cá Ươn nhà em nhiều bằng như thế". Rồi Nguyên liệt kê ra 10 điều mà Zin mong muốn. Hoàng cũng liệt kê lại 10 điều mà Cá Ươn cần. Trao đổi. Đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên hai người làm vậy nhưng dường như thời gian và công việc luôn không công bằng với Zin. Hoàng chưa bao giờ làm hết 10 điều Zin mong muốn mà Nguyên đưa ra. Nhưng Cá Ươn thì nhận được hết 10 điều. Hoàng nghĩ mãi. Có lẽ bởi Hoàng lười biếng thật? Hay vì Hoàng ích kỉ và vô tâm? Nguyên bảo: "Cứ dần dần thôi, từng bước từng bước…" Và Hoàng bắt đầu để ý nhiều hơn đến Zin theo hướng dẫn của Nguyên. Như một cuộc chiến đấu để giành giật ý nghĩa cần và đủ cho một tình yêu thực sự. Công bằng mà nói, mọi thứ cũng đã có thể cứu vãn được nếu như Hoàng không yêu Nguyên nhiều hơn yêu Zin, không ham muốn Zin giống như Nguyên. Là chỉ cho chứ không nhận, là chỉ yêu chứ không đòi hỏi trách nhiệm cũng như trăm thứ bà dằn khác trong một tình yêu có những dự định tiến tới hôn nhân.



Bắt đầu từ bao giờ nhỉ? Từ khi tình yêu của Hoàng và Zin đi vào ngõ cụt với những cuộc cãi vã triền miên. Đó là một thời kỳ khủng hoảng thường thấy của tình yêu. Zin trở nên nhiều chuyện và khiến Hoàng thấy mất tự do ghê gớm. Bức bối. Sự nhàm chán luôn khiên người ta bức bối. Nhất là với những người trẻ. Và với Hoàng thì điều ấy đặc biệt đáng sợ hơn. Nếu là bồng bột mà nói thì câu cửa miệng sẽ là: "Mình chia tay". Nhưng cả Zin và Hoàng đều không muốn như thế. Cho tình yêu một cơ hội nữa. Nguyên xuất hiện như thế. Khác hẳn Zin. Không ồn ào, không riết róng, không quá phức tạp để hiểu được. Nguyên là hiện thân của sự không đầu không cuối, tràn đầy nữ tính. Nguyên ghé vào cuộc đời của hoàng và từ từ nhen lửa cho Hoàng. Để yêu Nguyên và yêu Zin gấp nhiều lần hơn. Để hiểu Cá Ươn của Nguyên và để Nguyên có thể yêu Hoàng và yêu Cá Ươn gấp nhiều lần hơn. Nguyên và Hoàng bắt đầu tâm sự về những gì mình nghĩ trong từng hiện tượng, sự việc một. Thời gian ấy đi qua một cách ngọng nghịu vì cả hai còn lạ nhau. Cho đến khi thuộc nhau dần dần rồi thì những câu chuyện có Zin và Cá Ươn cũng ít đi dần. Nguyên cũng hỏi Hoàng nhiều hơn câu "Anh đã yêu chị ý nhiều hơn chưa?" Như thể sợ mất đi mối quan hệ này, Hoàng cũng chần chừ. Nguyên mỗi lúc một nhiều lên trong cuộc sống của Hoàng. Và dần trở nên quan trọng. Zin thì ít dần đi. Hoàng bỗng lo sợ nếu Hoàng yêu Zin nhiều hơn thì sẽ vĩnh viễn mất đi Nguyên. Và Hoàng chỉ im lặng mỗi khi Nguyên hỏi. Trong mắt Nguyên những lúc đó, lại ánh lên những tia buồn. Mong manh đến bật khóc.



Zin bật khóc: "Em mệt mỏi quá rồi! Sẽ không thể tiếp tục tình trạng này được nữa. Anh yêu vai diễn Nguyên của em nhiều hơn yêu con người thật của em rồi phải không?" Hoàng thở dài gật đầu xác định. "Anh muốn em luôn là Nguyên. Còn em?" Zin lắc đầu: "Với em thì anh lúc làm Hoàng hay lúc làm Cá Ươn luôn là một. Em đều yêu trọn vẹn và hết mình. Có điều, với mỗi thời điểm, em đều có những cách hành xử khác nhau. Với Cá Ươn, em đối xử như một người mình sẽ lấy làm chồng, còn đối với Hoàng, đó chỉ là một tình yêu không xác định". Hoàng lặng người đi. Liệu có phải Hoàng cũng chưa sẵn sàng để tình yêu đi đến hôn nhân nên Hoàng yêu Nguyên hơn là yêu Zin? Trong Hoàng như vừa đổ vỡ một điều gì đó.



Bắt đầu từ tin nhắn của Zin khi tình yêu của cả hai đi vào ngõ cụt: "Em muốn ngày mai mình yêu nhau như hai người mới toanh để cho tình yêu của mình có một cơ hội". Tình yêu một ngày xảy ra như thế. Và đẹp thật. Mới toanh. Hôm ấy, Hoàng tới đón Zin. Cố gắn để tạo ra cảm giác như thể lần đầu tiên hò hẹn vậy. Con đường tới nhà Zin vẫn như mọi khi. Hoàng quen từng cái ổ gà một. Gặp Zin, anh cũng không nhận ra. Zin mặc một bộ váy mới toanh. Một bộ váy mà Hoàng chưa từng thấy bao giờ. Zin xuất hiện. Cái cách xuất hiện cũng khác với Zin thường ngày. Không xưng hô là Zin- tên ở nhà nữa. Mà là tên thật: Hoàng Gia Nguyên. "Nguyên chào anh Hoàng ạ!". Đã từ lâu, Hoàng quen gọi Nguyên bằng cái tên yêu là Zin. Nghe lại tên thật bỗng thấy là lạ. Lạ thật. Phải chăng tình yêu của hai người suốt mấy năm qua cũng thế. Đã quá quen thuộc đến nhàm chán. Và hôm nay, vào vai Nguyên, Zin đang khác mình đi để thử yêu lần nữa. Hôm ấy, không vào lại những quán quen, không đi lại những đường cũ, không nói lại những câu chuyện nhàm tai. Tất cả đều mới toanh. Rất mới. Zin trong vai Nguyên thật lạ. Cuối buổi đi chơi, hai người hôn nhau dưới hiên nhà Nguyên (và cũng là Zin), nụ hôn cũng thật lạ. Đó là Hoàng cảm thấy vậy. Đêm ấy, Hoàng nhắn cho Zin: "Anh Hoàng yêu em Nguyên". Và sau tình yêu một ngày đó là Chủ Nhật mỗi tuần. Nguyên của Zin là một người khác hẳn. Nói như Nguyên đó là: "Một lối chơi khác hẳn khiến cho trận đấu trở nên kịch tính hơn." Mỗi chiều Chủ Nhật, Zin trong cái tên Nguyên lại tới căn phòng của Hoàng. Khác hẳn với Zin ngày thường, Nguyên của ngày Chủ Nhật tràn trề cuốn hút. Lại nhen lửa cho Hoàng. Để thứ Hai, gặp lại nhau, Zin lại trở về là Zin. Thật đến nhàm chán và mệt mỏi. vẫn là Zin với sự rõ ràng và minh bạch. Vẫn là Zin của "anh phải thế này, anh không được thế kia". Cần mẫn đến mức bối rối. Và Hoàng thấy mình là một Cá Ươn suốt một tuần trời. Chỉ có thể là Hoàng vào mỗi ngày Chủ Nhật. Zin cố gắng, cố gắng để Cá Ươn trở thành Hoàng. Còn ngược lại, Hoàng yêu Nguyên nhiều hơn. Với Zin thì ít dần đi. Hoàng chờ đợi ngày Chủ Nhật để được gặp Nguyên.



Hoàng ôm vai Zin: "Sao em không giống như Nguyên? Sao em không cứ luôn là em của mỗi ngày Chủ Nhật? Tại sao em cứ phải là Zin một cách khó chịu đến như thế? Anh muốn em hãy là Nguyên, hãy là em của mỗi ngày Chủ Nhật". Zin lắc đầu: "Nguyên có thể rất tuyệt vời nhưng Nguyên là khoảnh khắc em tạo dựng chứ không phải là con người thật của em".



Và bắt đầu từ bao giờ nhỉ? Từ cửa sổ tầng tư của khu tập thể cũ kỹ, Zin đi về. Hoàng nhìn theo và bỗng thấy không còn Nguyên nữa từ trong Zin…


Hoàng Anh Tú

Câu truyện này có lẽ nhiều người đã đọc...Và có lẽ nhiều người cũng đã hiểu về 1 tình yêu được gọi là THẬT SỰ...

Lil’ Cinnie
20-07-2006, 03:31 PM
Truyện thứ tám:

Ba ngày yêu hơi hơi

Tôi tình cờ gặp lại nàng trên đường . Tính ra chúng tôi cũng đã lâu lắm không gặp nhau rồi , kể từ ngày ra trường đến nay . Chưa bao giờ tôi khoái được cái món miến cho dù đó là miến lươn hay miến cá . Nhưng tôi vẫn gật đầu với nàng khi nàng rủ tôi đi ăn miến . Tôi không biết là do giọng nói , nụ cười của nàng hay vì trong bát miến ấy , đã có bỏ thuốc mê mà sau đó , tôi đã sa lầy , từ đúng cảm giác trong tôi .

_ Anh có 3 ngày để cưa đổ em ! - Nàng xòe ba ngón tay và nhìn tôi bằng cặp mắt nửa như thách thức nửa như chế nhạo .
_ 3 ngày ? Quá ít với khả năng của anh ! - Tôi thú nhận .
_ Nhưng nó quá dài với sức chịu đựng của em - Nàng cười như mùa thu tỏa nắng vậy . Say chết đi được !
_ Được ! Không thử sao biết . phải không nào ?

Hồi phổ thông , nàng học ngay dưới lớp tôi . Chúng tôi đã từng chung câu lạc bộ thơ của trường . Nói đến thơ , lâu lắm rồi , có lẽ là sau đêm văn nghệ cuối cùng hồi trung học , tôi đã thôi làm thơ . Sau đó , tôi thấy thơ tôi cũng giông giống thơ của 1 vài người nổi tiếng , nên tôi quyết định gác bút . Tôi sợ một hôm sa sẩy , tôi sẽ bị coi là đạo thơ của người khác . Phần cũng vì tôi sợ tôi sẽ mê mải với thơ phú để rồi lại như cậu sinh viên bên trường Thương mại , bỏ học vì nghĩ mình là thiên tài . Tù đó , mỗi khi ai đó nhắc đến tôi của thời thơ phú , tôi đều vờ như đó là sự xúc phạm ghê gớm . Và tất nhiên , bạn bè cũ đứa nào đứa nấy đều le lưỡi rụt cổ sợ tôi phát khùng lại oánh tụi nó . Thực ra tôi đâu giận đến mức ấy đâu . Nhưng tôi cố tình vậy để tụi nó thôi ngay cái trò "khêu gợi" tôi . Tôi sợ mùi hoa sữa và mùa Thu cũng là vì thế ! Nó dễ khiến tôi nhẹ bỗng đi và như sắp bay khỏi mặt đất đến nơi rồi vậy .

_ Nhưng sao chỉ có 3 ngày ?
_ Vì 3 ngày nữa , bạn trai em sẽ có mặt ở Hà Nội , anh ấy sẽ làm cho em phải xa anh .
_ Anh vẫn chưa hiểu lắm ! Em đã có bạn trai rồi còn gì ?
_ Đúng ! Nhưng em vẫn muốn mình có thêm cơ hội chọn lựa hạnh phúc cho mình . Biết đâu đấy , anh mới chính là người sinh ra cho riêng em ?
_ Anh không nghĩ đó lại là cuộc chạy đua khôn ngoan .
_ Anh sợ à ? Anh muốn bỏ cuộc à ?
_ Cứ cho là thế đi ! Anh không thích đua tranh .
_ Thế anh có yêu em không ? - Nàng nghiêm mặt nhìn thẳng vào mắt tôi .
_ Anh ... - Tôi thực sự lúng túng . Tôi có yêu nàng không ?

Rất rõ ràng , hồi đó , tôi tăm tia nàng . Rất nhiều bài thơ tôi đã viết cho nàng nhưng không dám ghi rõ là tặng nàng . Lúc nào tôi cũng chỉ dám ghi là tặng G.B dù chữ cái đầu của tên nàng là H.C . Thế là cả trường tôi khi đó đồn ầm lên là tôi yêu G.B . Và một loạt cái tên liên quan đến G.B ra đời . Nào là cô bé Giang Bình lớp 10A4 , lúc lại là cô bé Gia Bảo lớp 11E3 thậm chí , cô giáo dạy tiếng Anh của chúng tôi , hơn chúng tôi 4 tuổi , vừa ra trơờng có tên là Giao Bích cũng bị cho vào danh sách người tôi yêu . Chỉ có nàng , nàng đã khám phá ra nhờ những câu thơ đích danh về cái cổ cao trắng ngần của nàng và về thói quen chép miệng mà nàng âẫn hay làm . Tôi có nhớ một lần , nàng bảo tôi khi câu lạc bộ thơ tổ chức buổi đọc thơ trước toàn trường sáng thứ 2 . Nàng bảo :" Em sẽ ghen nếu như một ngày anh hết tặng thơ cho G.B ". Nhưng hồi ấy nào tôi đã hiểu gì đâu . Nên tôi cứ cười ngây ngô . Thiếu nước là đặt vào tay tôi chiếc lá , vào chân tôi cái ống bơ là tôi sẽ thành " tay cầm lá chân đá ống bơ , cười cười ngô nghê ". Nhưng bây giờ , sau 2 năm , khi mà tôi đã bặt tin của nàng từ ngày ra trường thì tình yêu đó có còn không ? Nhìn nhau , bên nhau trong khoàng thời gian vừa đủ để đánh bay bát miến cua liệu có thể cho một lời khẳng định nào không về tình cảm ? Tôi chịu !

_ Anh không cưa em , mất em rồi , anh sẽ tiếc !
_ Nhưng nếu anh cưa em mà không đổ thì sau đó anh sẽ phải sống như một gã thất tình - Tôi nói thật ! Vì tôi biết , nếu tôi cưa nàng , tôi sẽ phải yêu nàng . và nếu như nàng từ chối tôi , tôi sẽ đau đớn lắm ! Sẽ xuất hiện cảm giác thất tình . Chắc chắn !
_ Nếu anh sợ , em sẽ cưa anh ! Anh sẽ có 3 ngày để đón nhận tình cảm của em ! Quyết định nhé ! Ký cái roẹt và đóng dấu cái cộp . Bắt đầu từ ngày mai .

Nhìn nàng vào nhà mà tôi cứ ngẩn ngơ . Tôi thực sự vẫn chưa chắc chắn về sự có mặt của tôi ở trước cửa nhà nàng như lúc này . Lại càng không chắc chắn về những gì vừa xảy ra . Mọi thứ quá nhanh .

Ngày thứ nhất
Tin nhắn của nàng đến máy của tôi lúc 11h30 trưa khi tôi đang cùng âấy người bạn ngồi ăn trưa với nhau . Tôi sẽ phải đến đón nàng . Tôi không biết tôi đã phải nói dối thế nào để thoát khỏi lũ bạn . Hình như là tôi viện đến một thằng bạn trời đánh nào đó , xử tử hình vắng mặt nó , bắt nó phải nhập viện với một tai nạn tưởng tượng kiểu xe cán qua rồi xe nữa lại cán tiếp . Tội nghiệp nó . Khi tôi chạy như bay đến nhà nàng . đúng chậu cây to tổ chảng , chỗ hẹn , thì nàng đã đứng đó từ bao giờ với cài đồng hồ thể thao bấm giờ . Thấy tôi , nàng nhoẻn miệng cười :

_ Để em đoán nhé ! Anh đang ngồi ở một cái quán cách đây khoảng 100 km và anh đã phóng xa với tốc độ 55 km/h .
Tôi nhẩm tính , quả đúng ! Nên chỉ cười trừ . Nàng leo lên sau xe tôi . Áo phông tăắng , quần jeans . Nàng cười cười :
_ Em biết anh thích em mặc áo sơ-mi quần jeans và tóc búi cao để lộ cổ trắng ngần . Nhưng em nói thật , em đã rất cố gắng cũng không tìm ra chiếc áo sơ-mi nào . Từ hồi lên Đại học , em đã ly khai với áo sơ-mi .
Tôi lại cười trừ thêm phát nữa . Nàng cao . Nàng mà mặc áo sơ-mi phủ trùm qua đùi thì chắc chắn , trong nàng sẽ cực kì sexy . Nàng leo lên xe , vòng tay ôm eo tôi . Mùi nước hoa Halloween của nàng khiến tôi ngây đi . Trong hàng tỉ loại nước hoa , mùi này là mùi duy nhất mà tôi phân biệt và gọi tên được . Vì tôi đã từng có một mối tình với một người dùng loại nơớc hoa này . Bây giờ cô ấy đã có chồng . Hơi chuếnh choáng một chút nhưng rồi tôi trấn tĩnh lại ngay .
_ Sao em lại muốn yêu anh ? - Tôi hỏi nàng khi 2 đứa vào một quán cà phê nhỏ trên đường Trần Quốc Toản .
_ Vì em đã từng được anh yêu và vì em nghĩ là em nên cho phép mình tùy chọn một người phù hợp với mình nhất thay vì chấp nhận bất cứ một ai đó đến tấn công mình .
_ Thế còn cậu bạn trai kia ?
_ Anh ấy ổn so với mặt bằng chung nhưng vẫn chưa đủ để em có thể trọn vẹn đi đến cuối đường với anh ấy !
_ Thế em còn yêu anh ta làm gì ? Hay em sợ anh ấy sẽ không sống nổi nếu em chia tay với anh ta ? - Tôi chế giễu !
_ Không hẳn vậy ! Có em hay không có em , cuộc sống của anh ấy vẫn cứ tiếp diễn như mọi khi của anh ấy . Và em sẽ bỏ đi ngay nếu như em thấy anh phù hợp hơn !
_ Còn nếu anh không phù hợp ? Anh không thể bằng anh ta ?
_ Em sẽ nhận ra rằng có lẽ em đã quá đòi hỏi .
_ Anh chịu em rồi đấy !
_ Chưa đâu anh , còn 2 ngày nữa kia mà !

Chúng tôi đã có nguyên một buổi chiều bên nhau . Nàng luôn biết cách để mỗi nơi chúng tôi đi qua sẽ để lại ít nhất 1 câu chuyện về nàng hoặc về chính tôi . Nàng giới thiệu cho tôi những cái quán mà tôi chưa bao giờ nghe thấy . Từ quán cà phê giảm giá 50% suốt đời cho khách hàng nữ tên là Chim Xanh cho đến quán cà phê của những nhà báo trên phố Tâần Quốc Toản . Nàng cũng cho tôi biết ở Hà Nội có 1 nơi gọi là Bến Hàn Quốc , câu chuyện về con ma mặt thớt và những đồng nghiệp lãng mạn hay đến với nhau . Tôi không biết nàng đã moi những câu chuyện đó từ đâu ra nhưng chắc chắn , tôi biết , nếu tôi quay lại những chỗ đó , tôi sẽ nớ nàng da diết .
Chúng tôi kết thúc buổi chiều tại 1 cảng ven sông Hồng . Nơi mà gió và cát luôn đầy ắp như những vật trang trí cho khu vực đó . Tôi vui ! Cái vui gần như là không tì vết .

Ngày thứ 2
Nàng bắt tôi lớn lên . Không còn như những đứa trẻ lên 10 như hôm qua , tôi hôm nay trở thành đứa trẻ mới lớn . Không ! Chính xác là tôi của thời trung học . Ngồi trên 1 cái quán cao vút , nhìn ra hồ , tôi thực sự như 1 cậu con trai trung học . Tôi không thể ngưng ý nghĩ muốn làm thơ tẵng nàng như ngày xưa vậy .
_ Sao hồi đó anh không ngỏ lời với em ?
_ Là bởi anh nhút nhát . Anh sợ khi anh ngỏ lời với em rồi , anh sẽ mất em vĩnh viễn .
_ ANh qua lãng mạn khi đó !
_ Có thể ! Và cả bây giờ nữa !
_ Anh ấy của em cũng vậy ! Chưa bao giờ cần em quan tâm chỉ vì anh ấy yêu em quá !
_ Là sao anh không hiểu ?
_ Là anh ấy sống và sống tốt với cuộc sống của anh ấy dù có em hay không có em .
_ Thế là tốt hay là xấu ?
_ Em biết được em đã không phải kiếm tìm thêm cơ hội nào nữa !
_ Sao em không nói với anh ta ?
_ Nói rằng anh ơi , hãy để em nhảy vào cuộc sống của anh , chăm sóc anh ?
_ Thay vì em cứ ấm ức như hiện nay .
_ Để rồi sẽ là những công việc chứ chẳng còn là yêu thương .
_ Anh khong nghĩ vậy !

Nàng dựa đầu vào vai tôi . Mặc gió khiến cho những sợi tóc của nàng đâm chọc vào mặt tôi , mắt tôi . Tôi không dám cử động mạnh vì sợ nàng sẽ ngồi thẳng dậy . Hôm nay nàng mặc váy . Tôi muốn choàng tay ôm nàng lắm . Nhưng tôi không têể bước qua dc nỗi sợ hãi mơ hồ . Dường như tôi sợ nàng sẽ tan biến như trước đây tôi đã từng sợ hãi vậy .
_ Bây giờ anh đang muốn gì nhất ?
Nàng hỏi tôi mà mắt vẫn không rời khung cảnh hồ nước mênh mông phía trước mặt . Tôi cũng thầm cảm ơn nàng đã không quay lại vì nếu không , nàng sẽ hiểu , tôi muốn dc hôn nàng . Tôi đáp :
_ Anh muốn thời gian cứ đứng im mãi thế này .
Nàng cười nhẹ , quay lại , úp mặt vào ngực tôi :
_ Đóng băn lại nhau thế lại hay !
Tôi cười ngu ngơ . Đóng băng lại nhau , từ hôm nay sẽ có 1 cái tượng đá . Cũng lãng mạn lắm ! Biết đâu , sẽ có nhiều đôi yêu nhau ra chạm tay vào tảng đá tôi nàng để cầu cho tình yêu dc bền chặt . Họ sẽ gọi nàng là Thạch Nữ . Và tôi , đương nhiên , thành Thạch Nam .

Ngày thứ 3 - ngày cuối cùng
Tôi lại về lại chính tôi của thời điểm hiện tại . Hai đứa ngồi trong 1 quán trà mang tên Trà Hoa trên đơờng Bùi Thị Xuân . Nàng đặt tay lên mắt tôi , che mắt tôi lại , giọng nàng thật ấm :

_ Bây giờ là năm 2015 , mườin ăm đã qua rồi , anh đang thế nào ?
_ Anh nhìn thấy con chúng mình . Và em . Em sẽ là 1 bà mẹ sành điệu .
_ Bây giờ là năm 2010 , 5 năm qua rồi , anh sẽ là ai ?
_ Chồng của em ! Một ông chồng yêu vợ nhưng lại rất nhu nhược trước những đứa con .
_ Bây giơ là tháng 11 của năm nay , anh đang ở đâu ?
_ Anh ở lại đúng chốn này vào đúng ngày này của tháng tới . Anh hy vọng anh sẽ có em đi cùng .
_ Bây giờ đã là ngày mai , anh đang trông thế nào ?
_ Anh buồn ! Anh buồn vì em đã ra đi ! Nhưng em vẫn tin 1 ngày em trở lại .

Nàng buông tay và ôm mặt khóc . Tôi lại 1 lần nữa luýnh quýnh không biết phải làm điều gì để ngăn tiếng khóc ấy , à không , để hiểu vì sao nàng khóc . Tôi đã nói sai điều gì ư ? Không ! Tôi nói đúng với lòng mình . 3 ngày quá đủ cho một tình yêu nhưng còn thiếu quá cho sự khởi đầu . 3 ngày , người at có thể làm người yêu của nhau trọn vẹn . Nhưng 3 ngày chưa đủ để tôi và nàng có thể có 1 khởi đầu tốt để băt đầu 1 tình yêu . Tôi hiểu ra điều này khi mà tôi nhận ra lí do vì sao mà mãi tôi vẫn chưa hôn nàng , dù điệu kiện luôn sẵn sàng đến thế . Và nàng cũng hiểu điều đó . Rõ ràng đến bật khóc . Tôi chưa sẵn sàng cho 1 tình yêư và nàng cũng chưa hề sẵn sàng cho 1 cuộc chia tay với người bạn trai hiện tại của nàng . Dù nàng có nói thật nhiều về sự tùy chọn của nàng . Nhưng tôi biết , nàng muốn tìm 1 ngơời để nàng có thể quan tâm , chăm sóc . Đó là 1 nhu cầu của nàng mà bạn trai hiện tại của nàng đang ở quá xa và anh ta chưa bao giờ cho nàng cơ hội ấy ! Sự thiếu hoàn hảo của anh ta đó là anh ta đã tự tay chăm sóc cho cuộc sống của anh ta mà không cho nàng cơ hội ấy ! Nàng sẽ ra đi hay nàng sẽ ở lại . Với tôi , điều đó chẳng còn ý nghĩa nào cả . Vì tôi biết , tối đang bắt đầu yêu nàng ...



Hà Nội , 3/10/2005
Hoàng Anh Tú

Lil’ Cinnie
20-07-2006, 03:38 PM
Thêm 1 vài bài thơ nữa:

Đây là 1 HAT hồi còn rất trẻ...

KHI NHÓC KHÓC


Nếu thơ tôi đổi lại tiếng nhóc cười
Tôi sẽ đổi mà cóc cần mặc cả
Bởi xin thề tôi chẳng là sỏi đá
Cầm lòng thế nào khi nhóc khóc? Nhóc ơi!

Đôi mắt nâu tôi quen thấy nụ cười
Giờ nhóc khóc mắt nâu màu ẩm ướt
Như một thanh chôcôlết nhúng nước
Và eo ơi...Nhóc hiểu đấy! Tôi...

Nhóc mà khóc lòng tôi chẳng thể cười
Nhìn nhóc khóc tôi hết lời để nói
Tôi như lạc giữa một vùng sương khói
Câu thơ buồn như một kẻ hỏng thi

Thôi mà nhóc, nhóc cười lên đi
Tôi đã nói "Konica" rồi nhóc
Nếu cố tình, nhóc cố tình vẫn khóc
Đừng trách tôi...Tôi òa khóc theo luôn

Có gì đâu mà cứ phải khóc, buồn
Cho mặn chát cái tuổi mình hở nhóc?
Cứ như tôi biến buồn thành tiếng hát
Cứ ca lên rồi cứ phớ lớ cười

Nào nhóc ơi! Cười lên nào nhóc ơi
Cười lên nào nhóc ơi...ơi nhóc!...

(Hoàng Anh Tú)


Tản mạn mùa
Hoàng Anh Tú

Bây giờ là mùa đông
Không còn mưa đâu để chúng mình chạy vòng vèo phố xá
Xoè tay ra làm chi khi cây đã thôi trút lá
Quay về thôi em!
Bây giờ là mùa đông
Phố đã già đi một chút
Chiếc khăn len trên vai em
Chỉ còn mơ hồ trong ngõ sâu hun hút.
Bây giờ là mùa đông
Chẳng còn ồn ã để vui
Chẳng còn vàng cúc để mênh mang bùi ngùi
Chỉ còn cuộc rong chơi đơn độc.
Bây giờ là mùa đông
Cái điệp khúc cứ lặp đi lặp lại
Như những cuộc rong chơi tẻ nhạt và nhàm
Suốt thời hai mươi tuổi.
Câu hát Phú Quang, nỗi nhớ Phú Quang
Đằm sâu trong tiềm thức
Mùa đông dù có thực
Mà sao lòng mình vắng hoe.
Không còn gì đâu em
Khi mùa đông đi qua nơi ta đã đi qua
Khi câu thơ rơi vào chốn không nhau
Và nỗi nhớ trở nên xa lạ...


Thư gửi mùa đông
_Hoàng Anh Tú_

Ai đốt lá xui sương mù đến sớm
Phố bồng bềnh mây trôi
Cho nhau gọi "người ơi!"
Ngày cả gió một mình buồn nẫu ruột

Người hiền dịu, người bao dung như đất
Để câu thơ hoá cỏ lớn lên
Ta ngọn gió mãi chơi cút bắt
Vung vẩy thơ gieo vãi mọi miền

Ngọn gió mải chơi - ngọn gió vô duyên
Chỉ có đất bao dung
Chỉ có người lặng lẽ
Người thầm lặng hy sinh nuôi cỏ
Ta vô tâm mang cỏ rong chơi.

Những ngọn cỏ mọc xuống khắp nơi
Quên mình lớn lên nhờ đất
Những ngọn cỏ tặng cho các cô gái khác
Một ngày, một tuần, một tháng.... cỏ héo khô

Chỉ còn mình ta ngọn gió hoang vu
Ngọn gió chạy qua thành quách lê la qua đại lộ
Nhảy nhót qua các ô cửa sổ
Để chợt nhận ra vô vọng - gió buồn

Mùa đông
Gió cồn cào nỗi nhớ
Đất ơi! Đất ơi!
Những câu thơ lá cỏ
Chỉ còn lại cho riêng người
Để ngày mùa đông hết nẻ rát môi
Ta gọi !

Viết trên những chiều buồn

Hoàng Anh Tú

Sẽ thật buồn khi phố đã chẳng em
Tim thênh thang như buổi chiều chủ nhật
Mùa hạ buồn xếp mình trong căn gác
Thương ta một mình hồ gươm nước lặng xanh

Tai như thể cỏ mọc đầy vắng lạnh
Thèm được nghe em nũng: "ứ ừ anh..."
Ta ngồi xuống một thảm cỏ xanh
Nghe cỏ hát về một thời chưa xa lắm

Hãy giùm ta tan nhoà dĩ vãng
Nỗi buồn là tất cả thuở tình yêu
Xanh rất cỏ và nhớ rất rêu
Những ngày nay là ngày xưa nấn ná

Vườn xưa những chiều nay trút lá
Một mình ta đứng ngó lại bóng ta
Mặt trời xuống chia cho mỗi căn nhà
Ánh đèn vàng gọi lời qua cửa sổ

Biết giấu vào đâu hai tay đầy nhớ
Những kẽ tay trơn vắng những ngón tay
Hãy trở về, nghe em! chiều độ lượng
Hoa cúc trái mùa vàng đến quắt quay

Chim sẻ lạc bầy giọng chấp chới bay
Cơn giông đã qua - chiều bơ vơ lại
Em sẽ về dẫu rồi đi xa mãi
Ta cũng bằng lòng như hoa cúc bao dung


Tỉnh thức
Hoàng Anh Tú

Đã vỡ oà trong anh
Cả mùa hè nóng bỏng
Đã xót vào trong nhau
Nhũng bạc đầu ngọn sóng

Đã thêm nhiều đêm trắng
Tìm nhau trong hư không
Chỉ gặp mùa bến vắng
Con đ̣ò quên qua sông

Giá em đừng cố chấp
Những vặt vãnh trong anh
Giá anh đừng hấp tấp
Vùi đi mùa xuân xanh

Giờ, đêm, tim lọan nhịp
Giờ, ngày, mắt chờ ai
Giờ, lòng thêm réo nhức
Bợt bạt tiếng thở dài

Biết chỉ là bong bóng
Nổi sau thời mình yêu
Mà sao thành vệt bỏng
Đau xé lúc về chiều

Trái tim dù đã rêu
Những ngu ngơ thuở ấy
Nhưng ký úc lắm điều
Cứ cồn cào bốc cháy
Nhớ một thời còn yêu...

Truyện thứ chín:


Hơi bị yêu anh...


Em thề, em sẽ chẳng bao giờ dám nói điều gì cho cái Nam Chi biết nữa. Em thề, em thề thật đấy! Nó làm em ê ẩm mặt mày, nó làm em hơi bị nguợng chưa kìa khi nó nói toáng lên với anh là em thích anh. Mà đâu phải chỉ có mình anh ở đó kia chứ? Nguyên cả một “xiên người” cỡ xấp xỉ một tá. Hơi bị đông, mà toàn những kẻ đang khô héo thời sự, chực chờ một thông tin âm ấm đủ để nhâm nhi giết thời gian trong giờ nghỉ giữa buổi. Ngay từ hôm đầu bước chân vào lớp, em đã đặt anh vào tầm ngắm của mình. Đầu tiên chỉ là ngấm ngầm ngắm anh từ đằng sau, len lén nhìn anh từ một góc khuất. Rồi mạnh dạn hơn, em cố tình đi qua anh để hứng chút giọng nói, tiếng cười của anh làm vốn. Cho đến hôm kia, sau hai tháng học chung, em đã dùng chiếc mobile của mình, chụp trộm anh. Em add ảnh anh vào số máy bàn của nhà em, để thỉnh thoảng, nhớ anh, em lấy máy bàn gọi vào mobile. Khuôn mặt anh sẽ hiện lên, như thể anh đang gọi em vậy. Em giữ bí mật đó được hơn hai tháng nữa thì bị lộ. Hôm đó em đang ngồi buôn chuyện với cái Nam Chi, mẹ gọi, tất nhiên, bằng máy cố định ở nhà. Và khuôn mặt anh hiện lên. Em rất vô tư, bảo: “Mày ngó xem, ai gọi tao vậy, Nam Chi?”. Và trời ạ, nó rú lên: “Mặt thì rõ là mặt của đồng chí Tri lớp mình nhưng tên thì… mày đặt đồng chí ấy là gì thế này?” Em nhào ra, vồ lấy chiếc mobile. Chắc mặt em và con tôm luộc lúc này chẳng khác tí mấy. Em vẫn để tên cho số máy nhà là My home. Nam Chi chưa bao giờ là đứa hiền lành và biết điều cả. Nó tra em. Thiếu đường là nó dùng nhục hình để bắt em phải khai nhận. Tại sao Tri lại được gọi là My home. Tại sao mẹ em lại dùng máy của Tri để gọi điện cho em. Nó đe dọa sẽ không từ một thủ đoạn nào để bắt em phải khai nhận. Và nếu đúng là em và anh đã yêu nhau lén lút trong suốt bốn tháng qua, mỗi ngày trong thời gian đó, nó sẽ phạt em một trăm cái nhéo. Vị chi là em sẽ bị cả thảy là 12000 cái nhéo. Em không còn cách nào khác là phải thuật lại toàn bộ câu chuyện. Nghe xong, nó đã xử sự với em như anh đã thấy đó. Em ngượng đến muốn độn thổ nhưng vẫn kịp hả hê vì không phải che giấu tình cảm của mình nữa. Anh lúc đó cười toe toét trông hơi bị yêu đấy! Anh nói gì nhỉ? À, anh nói: “Đồng ý, mời cà fê miễn phí đến khi nào hết thích anh thì thôi, chịu không?”. Không lẽ lúc đó em lại bảo anh mời em ngay đi?


Sau lần đó, em chủ động nhắn tin vào máy anh kì kèo rằng em đang thèm cà fê miễn phí. Anh gọi lại, hẹn. Buổi cà fê đầu tiên ấy, em đã cố căng hết cả người lên để giấu đi sự lúng túng và loạn nhịp của trái tim mình khi ngồi đối diện với anh. Cuối buổi, em đòi share. Với lý do: cái Nam Chi nói linh tinh thôi, em chỉ muốn làm bạn với anh. Khi nào em thích anh, em sẽ để anh trả tiền cà fê sau. Anh đồng ý, còn bảo: Muốn đo tình cảm của em với anh thế nào thì chắc cứ rủ em đi uống cà fê là biết thôi nhỉ? Cũng hay! Đâu phải cái gì cũng có thể nói huỵch toẹt ra là được đâu, phải không anh?

Em và anh đã thân nhau được nhiều hơn nhưng tuyệt nhiên, cả hai đều ái ngại tụi lớp (sau khi bị cái Nam Chi hét toáng lên “anh Tri ơi, cái Khuê nó thích anh lắm” thì cả lớp bây giờ cứ liên tục trêu chọc em và anh). Ngồi ngay đằng sau anh nhưng hai đứa trong giờ cứ nhắn tin cho nhau liên tục. Những câu chuyện sâu dần vào cuộc sống riêng của hai đứa. Cho đến một hôm, anh gọi điện cho em, anh bảo anh chán đời. Em rất lo lắng. Gần 100 tin nhắn từ 10h30’ tối đến tận gần 3h sáng để em biết rằng anh và bạn gái của anh đang trục trặc. Cô ấy và anh ngày càng trở nên xa lạ. Dường như cô ấy đã hết yêu anh. Cô ấy từ chối những tối thứ 7 đi chơi cùng anh với lý do bận việc nhà, đi làm thêm, đi dạy gia sư… Nhưng anh biết, cô ấy không muốn đi chơi với anh. Đã gần 3 tháng nay, anh và cô ấy không có nổi dù một chữ K lên má nhau. Em khi đó, tuyệt nhiên, không hề buồn hay ghen hay một thứ cảm xúc nào đó tương tự khi biết người mình yêu đang yêu một người khác. Em chỉ lo lắng cho anh, em không muốn anh buồn và suy sụp như thế.

Liên tiếp một tuần sau đó, anh xin nghỉ học. Chỉ có em là biết lý do. Em mang bài học ở lớp cùng trăm thứ bà dằn với mong muốn để anh vui lên ở nhà anh. Mỗi ngày, từ 12h30 sau khi tan học ở trường đến tận 4h chiều. Cứ ngồi trên phòng anh. Lúc thì đọc sách cho anh nghe, khi thì xem phim với anh. Chép lại bài cho anh. Hoặc chỉ là đọc sách trong khi anh nằm ngủ. Tối tối, anh qua đón em đi cà phê cà pháo. Có hôm đi hát. Lại có hôm thì lên cầu Chương Dương hóng gió. Cứ thế, một tuần trời. Em có cảm giác như chúng mình yêu nhau vậy, em không dám bộc lộ quá nhiều cảm xúc của mình. Em chôn chặt tình càm đó váo đáy lòng. Vẫn vờ rất vô tư. Như một cô em gái ngoan. Em nhập vai đạt đến nỗi em ôm anh mà anh vẫn ngờ rằng cô em gái ruột anh ôm anh. Đạt đến nỗi anh chẳng nề hà bất cứ điều gì kể cả việc em than lạnh, em chui vào chăn nằm ôm anh, rúc đầu vào ngực anh. Em hồn nhiên vờ mà như thật. Anh khờ lắm! Anh chẳng biết gì cả.

Sau tuần đó, căn bản mà nói thì em hạnh phúc nhưng thực sự mà nói thì em bắt đầu linh tính đến một kết cục không có hậu cho quan hệ chúng ta. Em linh cảm rằng anh đã không hề biết em yêu anh đến chừng nào. Em sợ những nụ hôn lên trán em từ anh. Em sợ cả những cái cầm tay của anh. Dường như tình cảm đó chân thành như một người anh trai với một cô em gái. Không vẩn gợn. Và em buộc phải khác đi, phải chứng minh tình cảm của chúng ta không phải là anh em mà phải là….

Bắt đầu bằng việc em cố tình để anh trả tiền cà phê. Nhưng anh lại không để ý, anh bảo: “5000 đồng một cốc cà phê anh trả cho em thay cho phí tư vấn đấy nhé!”. Không lẽ em phải hét lên với anh rằng: Không! Mà là anh đang thực hiện lời tuyên bố của anh – trả cà phê miễn phí cho đến chừng nào em hết thích anh. Vâng! Em đang thích anh đấy!

Thua keo này ta bày keo khác, em đổi chiến thuật kể cho anh nghe về gia đình nhỏ em mong muốn trong tương lai, nơi có người đàn ông giống anh như tạc. Vậy mà anh lại kể cho em nghe và mơ ước mà anh và cô ấy đã từng trong một buổi chiều bên nhau cùng tưởng tượng. Em cay xè mắt. Em lại nỗ lực tấn công bằng đủ mọi cách khác. Chỉ là không trực tiếp nói: Em yêu anh. Nhưng mọi nỗ lực ấy đều chỉ loay hoay và rơi vào bế tắc. Anh vẫn rất chân thành, ân cần và chu đáo với em, nhưng chỉ như một người anh trai. Đêm nào anh cũng nhắn tin chúc em ngủ ngon, sáng nào em cũng nhận được lời chào buổi sáng. Nhưng tất cả chỉ như một người anh trai. Em bắt đầu mệt mỏi với những cuộc tấn công thất bại. Nhưng em không ngừng được khát khao muốn trở thành người yêu của anh. Cái Nam Chi không biết. Nó tưởng rằng em và anh say nắng với nhau. Nó tế nhị, luôn rút lui khi có anh bên em. Điều đó càng khiến em cô đơn hơn. Em thực sự cảm thấy cô đơn. Lòng em đặc quánh hết cả lại. Em không biết mình phải làm gì đây nữa. Thế rồi, trong lúc bồng bột nhất, em quyết định xóa hết tin nhắn của anh, xóa số điện thoại và quyết định tránh mặt anh. Em chạy trốn.

Nam Chi phát hiện ra điều bất thường ở em. Và em òa khóc khi kể được ra những ẩn ức trong lòng em suốt những ngày qua. Nó gào lên: "Sao mày không nói thẳng với anh ấy? Tại sao không nói thẳng?" Người ngoài cuộc thì bao giờ chả khuyên là nên thẳng thắn. Nhưng khi mà đã biết câu trả lời rồi thì có nói ra cũng vô ích thôi.

Cái Nam Chi luôn là cái Nam Chi. Nó lên tận nhà anh và bắt đầu ầm ĩ lên. Em sẽ không ra gặp anh đâu nếu không phải vì chuyện này. Em buộc phải gặp anh.

- Nam Chi hiểu sai tình cảm của anh em mình phải không em?

- Vâng! Một phần anh ạ!

- Sao lại một phần? Chẳng lẽ anh đã làm sai điều gì? Chẳng lẽ anh đã không làm tròn bổn phận người anh trai của em? Anh không giấu em bất cứ điều gì, anh luôn nói thẳng, thật những gì anh nghĩ. Thật lòng, em còn hơn cả em gái ruột của anh.

- Vâng! Anh không sai, mà em sai.

- Em sai? Em đã làm điều gì sai? Anh thật sự không biết em sai ở đâu. Em luôn đối xử với anh hơn cả một người em ruột thịt. Anh thực sự không một lời than phiền nào cả.

- Không! Em không phải là em gái anh.

- Đâu có đâu! Em đã làm rất tốt mà! Anh nói thật, anh luôn cảm thấy may mắn vì có em, cô em gái cho dù không cùng máu mủ mà tình cảm và quan tâm hơn cả anh em ruột.

Em òa khóc. Cho đến cả lúc này, em vẫn không thể nói ra được với anh rằng em rất yêu anh. Chỉ có thể tiếp tục cùng anh share tiền trả buổi cà phê này.

Hà Nội, tháng 1/2006
Hoàng Anh Tú

Lil’ Cinnie
20-07-2006, 04:00 PM
Truyện thứ mười:




MÀU ĐỎ


-Mặt trời có màu gì?

- Để người ta nhớ lại coi, à, nó có màu lửa. Anh biết lửa không? Nó rất nóng.

- Thế cỏ có màu xanh như thế nào?

- Xanh như mùi lá vậy! Xanh êm ái, xanh như giấc ngủ dịu dàng vậy!

- Vậy màu vàng thì sao?

- An đưa tay cho Tuấn đi!

- Để làm gì? Đây này!

- Đâu?

- Đây!

- Ờ, được rồi, mình đi nhé!

- Đi đâu?

- Ra ngoài sân.

- Có gì ngoài đó vậy?

- Có nắng.

- Sao Tuấn biết ngoài đó có nắng?

- Ờ, tội nào Tuấn cũng nghe thời tiết!


An gật đầu rờ rẫm đi theo Tuấn ra sân. Ra đến nơi, Tuấn bảo:

- An thấy sao?


An đứng lặng đi một chút rồi nói:

- Thấy ấm ấm!

Tuấn mỉm cười:

- Màu vàng đấy! Nắng rất vàng!

An ngẩn người một lúc. Rồi nói:

- Tuấn hạnh phúc hơn An!

Tuấn ngạc nhiên:

- Sao An cho là vậy?

An đáp:

- Tuấn đã biết cuộc sống hình dáng ra sao rồi mới bị mù. Còn An thì…

Cả hai cùng im lặng. Cả hai cùng bị mù. An sinh ra đã không nhìn thấy gì còn Tuấn thì mới bị từ năm lớp 8. Hai người quen nhau đã một tháng nay rồi. An còn nhơ hom quen nhau. Hôm ấy An đang mò mẫm đi trên đường thì **ng vào Tuấn. Tuấn quát:


- Mù à? Sao không nhìn thấy người ta?

An đáp:

- Xin lỗi anh, tôi mù thật!


Bên kia im lặng và hồi lâu, An nghe có tiếng thở dài:

- Xin lỗi bạn, tôi cũng thế!

Và quen nhau. Từ ngày chơi với Tuấn, An biết được nhiều hơn về hình dáng của mọi vật, màu sắc bằng cảm giác. Màu xanh là màu bình yên, màu của mùi hăng hăng, dễ chịu. Màu vàng là màu âm ấm, màu của cảm giác hớn hở. Màu tím là màu của giấc mơ, của mơ mộng, của sự chờ đợi không biết mỏi mệt… Tuấn kể cho An nghe rất nhiều về cuộc sống, về những con vật dễ thương như gâu gâu là tiếng của con cún. Con cún là cảm giác của sự nô đùa, của cái lưỡi ươn ướt, âm ấm trên tay An. con cá là tiếng róc rách, con gà là ngày mới bắt đầu. Mặt Trăng là mẹ, Mặt Trời là cha, những vì sao là bè bạn, và mưa luôn cuốn phăng tất cả những nỗi buồn…


- An nghĩ gì vậy?

- Màu đen, An biết rõ nhất là màu đen. Khi tất cả ra đi thì chỉ còn màu đen. Màu bất lực.

An thở dài sau câu nói đó. Tuấn siết chặt tay An:


- Không phải! Màu đen là ngôi nhà.

- Ngôi nhà thế nào?

- Là gồm tất cả các màu trộn lại, là giấc ngủ, là bình yên của màu xanh, là giấc mơ của
màu tím, là nắng của màu vàng, là…

An ngắt lời Tuấn:


- Tuấn này, màu đỏ là sao?

- Màu đỏ á! Màu đỏ là


Bất ngờ Tuấn đặt một nụ hôn lên đôi má bầu bĩnh của An. An cũng cảm thấy thật lạ. Má An nóng bừng lên.

- Cái gì vậy Tuấn?

- Môi của Tuấn, má của An, đó là nụ hôn Tuấn vừa hôn An.

- Tại sao?

- Màu đỏ đấy!

- Đỏ?

- Ừ, đỏ!… An! Đứng lại đi!


An bỏ chạy. An cảm thấy một điều gì rất lạ đang xảy ra trong An. Và An muốn rời khỏi chỗ này. Chẳng phải là sự chạy trốn, mà là cái gì đó rất lạ, đầy phấn khích. Phấn khích của màu vàng, phấn khích của tiếng gâu gâu, phấn khích của tiếng róc rách…


Tuấn hét lớn:

- Coi chừng hồ nước trước mặt đấy!


Không kịp rồi, An thấy mình hụt chân. An thấy mình rơi xuống nước. Nước có màu gì nhỉ? An sặc. An muốn chạy ra khỏi chỗ này nhưng An chẳng biết phải làm gì. An vùng vẫy. An chìm. Chợt An cảm thấy một vòng tay ôm ngang người mình. Tuấn đưa An lên bờ. An ho sặc sụa, nhưng An vẫn cố nói.


- Tại sao Tuấn nhìn thấy được? Tại sao Tuấn nói dối An?

Tuấn im lặng cầm bàn tay của An đặt lên ngực trái của mình:

- Đây là màu đỏ, bởi vì màu đỏ, An !

Lil’ Cinnie
20-07-2006, 04:06 PM
Truyện thứ mười một:


BIẾT CHẾT LIỀN


Hãy đăng kí thành viên hoặc đăng nhập để xem


Anh với em chỉ thực sự gần gũi trên Yahoo Messenger vào khoảng 11h đêm trở đi.Giờ đó,anh và em hay online.Bình của em giờ đó chắc đã lăn quay ra ngủ rồi và Bìn cũng ko phải là người thích chat chit.Chỉ có anh và em.



Chẳng biết có phải ko nhưng qua Chat,em thực sự là em hơn,em nói được nhiều hơn những tâm sự của em.Kể cả những tâm sự sâu kín nhất trong em.Anh trên YM cũng vậy.Rất khác.Anh trên YM là một người nồng nhiệt,hóm hỉnh,thông minh và cũng tràn đầy khát vọng.Có! Cả sự tinh tế,sâu sắc,và đôi khi,rất tinh quái.Những điều đó,em ko thấy ở anh ngoài đời.Có phải vì anh giấu mình kỹ hay vì em và anh gặp nhau luôn có mặt Bình? Biết chết liền!



Anh là bạn thân của Bình.Hai người chơi với nhau từ hồi học phổ thông.Có thể coi là rất gắn bó.Anh hiểu Bình hơn em hiểu Bình nhiều.Và anh vẫn thường dùng sự hiểu biết của anh về Bình để khiến em tha thứ cho những điều Bình đã làm sai.Hay vì em tin anh mà đã tha thức cho Bình ? Biết chết liền!



Em với Bình yêu nhau được 2 năm.Em cũng đã quen anh được 2 năm.Rất nhiều cuộc đi chơi ,Bình rủ anh theo.Hoặc có những cuộc đi chơi xa cùng cả anh với Bình.Ba người thôi.Cứ như là gia đình Táo Quân vậy.Nhưng anh luôn tạo 1 khoảng cách với em. Đôi khi,nó bằng cả sự vô tâm.Anh cố tỏ ra thờ ơ với em. Đôi lần,Bình ko thể đến đón em,Bình vẫn nhờ anh đến đón.Em nhớ,những lần anh đến đón,trông anh khác lắm.Khác hẳn với những gì em gặp anh khi có Bình.Em cũng lờ mờ cảm nhận được rằng anh cũng có tình cảm với em.Lờ mờ thôi! Một chút nhạy cảm của phụ nữ.Nhưng em cũng chỉ nghĩ rằng,có thể,vì em là bạn gái của bạn thân anh,nên anh đối xử tốt như thế.Em cũng đấu tranh tư tưởng để ko nghĩ là anh có tình cảm đặc biệt với em.Anh có nhớ lần em đề nghị anh làm anh trai em ko ? Lần đó,em đề nghị mà cứ lo lo rằng anh sẽ nhận.Em chẳng biết.Em thực sự ko biết em đang muốn gì nữa.May mà anh từ chối.Anh đùa:


_Nếu anh là anh trai em,anh sẽ ko cho phép em yêu thằng bạn củ chuối của anh mất.

_Tại sao?

_Vì anh thân nó,anh hiểu nó.Em có bao giờ thấy 2 thằng bạn thân với nhau mà giới thiệu em gái của mình cho nhau ko ?

_Nhưng…tức là anh Bình có cái gì ko tốt mà anh đang giấu em phải ko ?

_Ko phải ! Ko có đâu – anh lúng túng,cuống cuồng giải thích – Bình klà thằng con trai ổn nhất mà anh biết đấy! Nó…


Em phá lên cười.Em biết chứ! Em chỉ đùa anh thôi.Em biết về Bình cũng ko ít đâu.Em hiểu Bình là 1 mẫu con trai khiến nhiều cô gái thèm thuồng.Bình có những điều mà bất cứ 1 cô gái nào cũng mong muốn được làm bạn gái.Bình ko đẹp trai như dạng các công tử bột kiểu Wonbin hay Bi Ranin mà đẹp kiểu đàn ông.Khuôn mặt vuông tròn cứng cỏi, đôi mắt sáng như soi thấu tim gan người đối diện,nụ cười khiến người được nhận luôn có cảm giác an toàn.An toàn vì cảm thấy được che chở,cảm thấy ko có gì giấu diếm.Cao 1m82.Bình trôn ggiống như 1 vị tướng quân hơn là 1 kĩ sư điện tử-viễn thông.Thô ráp nhưng ko khiến người khác nghĩ là thô lỗ. Ở Bình ,người ta thấy sự chân thành,thẳng thắn và cũng rất đáng tin.Làm bạn với Bình, những điều ấy sẽ thấy rõ ràng hơn.Nhưng khi yêu,có cái còn và cũng có cái mất. Đôi mắt sáng như soi thấu tim gan người đối diện chỉ là hình thức vì Bình chưa bao giờ hiểu rõ em,chưa bao giờ đi sâu được vào cái hộp kín trong em.Không phải là em ngăn cản mà là em ko thể tự mở cái hộp ấy được.Hay chính xác, Bình ko bao giờ biết điều đó. Đôi khi,Bình khiến em có cảm giác như Bình hời hợt.Hay cái thói quen ngủ từ 22h30 của Bình.Như 1 cái máy.Bình ngủ từ 22h30 và chỉ dậy đúng vào 6h sáng.Em nghĩ vì Bình là dân kỹ thuật nên như vậy.Nhưng cũng chỉ là bao biện. Đi chơi thế nào cũng phải về đến nhà em trước 22h để 30 phút Bình về nhà Bình, tắm rửa rồi đi ngủ.Bất kể đó là ngày gì,sinh nhật Bình hay sinh nhật em.Những điều đó chỉ là những vụn vặt,cái lớn hơn là Bình chẳng bao giờ muốn phấn đấu làm 1 cái gì đó hơn mức hiện tại.Bình thoải mãn với công việc hiện tại. Đúng! Với mức lương 500 USD/tháng,biết bao người mơ ước có được thì tại sao Bình phải mơ ước nhiều hơn nữa? Anh đã bao biện cho Bình như vậy.Nhưng với em,vấn đề ko phải là mức lương mà là chí tiến thủ.Nếu ai đó biết,Bình vào cơ quan này là do có bố làm trên Bộ thì hẳn sẽ hiểu những đìeu em đang bức xúc.Cũng có thể do Bình được nhiều thứ mà ko phải cố công chinh phục nên Bình sớm thoả mãn chăng? Có thể! Như ngay với em.Em yêu Bình ban đầu cũng như mọi cô gái khác.Tức là 1 người con trai đến tỏ tình với mình,mjình thấy anh ta cũng được được ( ngày ấy em thấy Bình … quá được ) và gật đầu.Buồn cười,hai năm trước em mới 20 tuổi,em vẫn còn nghĩ rằng tình yêu tức là thấy được thì yêu.Rồi yêu đến 2 năm thì thành quen quá rồi chẳng muốn thay đổi nữa.Nhưng cũng bắt đầu từ khi chat với anh,chừng chưua đầy 1 năm trước,em bắt đầu bị cuối theo những câu chuyện của anh.Không ,phỉa nói là nóng lên mới đúng.THực ra lại phải nói rằng,trước đó,em và anh cũng đã add nick và thỉnh thoảng chat vài câu kiểu :"Chào em! Có gì vui ko?” hay “Chào anh! Dạo này anh thế nào?” Một cách xã giao và ko nhiều tình cảm.Những câu chuyện vẫn chỉ xoay quanh Bình là chủ yếu.Mà cũng chỉ là những chuyện vui vẻ,thông thường.Cho đến khi em và Bình cãi nhau.Trận cãi nhau đó rất lớn.Vì khi đó,Bình có cơ hội làm việc cho 1 công ty lớn,nhưng Bình đã ko theo.Em nổi “ba máu sáu cơn” lên hỏi.Bình chỉ nhăn mặt:”Làm đây cũng được rồi. Sang đó chẳng quen biết ai bị out lúc nào ko hay”. Bình lười biếng hay vì em quá kỳ vọng ? Lần đó,em bức xúc quá mà tâm sự với anh.Anh nói gì nhỉ ? À,phải rồi,anh bảo: Mỗi người đều có 1 ước mơ,1 mong muốn.Với Bình,Bình là kẻ ham vui.Anh ta chỉ muốn làm việc vừa phải để thời gian hưởng thụ cuộc sống.Không thể đòi hỏi 1 người thích ăn phở 1 cách nhâm nhi chuyển qua ăn cơm vội vã.Em klo đồng ý với cách bao biện ấy.Mình đã chat đến sáng.Và cuối cùng,anh đã chịu thua.Nhưng em cũng nguôi giận Bình vì…anh.Cũng sau lần đó,anh đã nhìn em rất khác.Em cảm được điều đó.Rõ lắm! Rõ như cái cách anh lắng nghe em hơn trong mỗi lần đi café chung của cả 3 đứa.Về sau anh nói: trước lần chat ấy,anh chỉ nghĩ đơn giản em cũng giống tất cả các cô gái khác.Chính xác là như người bạn gái cũ của Bình.Nên anh nói thật,anh cũng chẳng mặn mà lắm.Nhưng sau lâầ đó,anh mới nhận ra em quái thai hơn anh nghĩ.Bạn gái cũ của Bình,em biết.Cô ấy nhàn nhạt và thích Bình như em đã từng thích Bình.Sau khi 2 người yêu nhau đươợ nửa tháng,cô nàng đi du học nhưng thực chất là sang bên đó lấy chồng.Cô ấy chi rmuốn lấy chồng Tây vì giấc mơ làm Việt kiều. Nhàn nhạt và cũng chỉ muốn sống sung sướng.Bình đợt ấy cũng chẳng đau đớn nhiêề vì quanh Bình còn có biết bao cô gái khác.Và Bình cưa em.Em đổ.Chẳng hpải vì con SH Bình đang đi hay ngôi nha 5 tầng hoành tráng trên phố lớn.Em yêu Bình cũng chỉ vì Bình đường được.Bon chen tí với cuộc sống.Nhưng càng về sau,em càng cảm thấy bất ổn.Nhưng sự bất ổn âấ chẳng đủ để em chia tay vì thực sự,Bình cũng rất yêu em.Bình tốt. Đúng! Tốt ! Chẳng có lý do gì để chia tay cả.Tuần bảy ngày vẫn đủ bảy ngày qua đón em.Vài lần,Bình bảo em học xong rồi cưới.Nhưng em chẳng quyết định điều gì.Cũng chẳng phải vì còn múôn tìm 1 cơ hội nào khác nhưng nếu cưới,em cũgn chẳng quết được.Thấy bất an.Nhưng bất an nhỏ lẻ và vụn vặt.Nhưng bất an ko đủ để thắng được thói quen.Anh đã từng có lần gọi tên điều đó là gì nhỉ ? Ừ phải rồi,là sự ngại thay đổi,là bệnh người già.Em chưa già nhưng cũng chẳng còn sôi nổi để thay đổi 1 điều gì cả.Có vẻ,em bị nhiễm sụ ù lì của Bình.Yêu Bình, em với Bìnhhầu như ngày nào cũng gặp nhau.Dù chỉ đến 10 h tối.Nhưng cũng đủ để em bị…hài lòng dần.Hài lòng với cả những bất ổn.Tựa như chỉ cần ăn được,ngủ được,thở được là đủ.Chẳng còn nhu cầu gì cả.Thậm chí,dần dần ,em thấy mình thành con robot được lập trình. Đôi khi,gặp lại mấy người bạn cũ,thấy họ vẫn hừng hực sống, đốt mình để cháy,em lại giật mình.Cũng đôi lần vùng lên,sống khác đi để phá vỡ sự đơn điệu,nhàm chán.Nhưng rồi, đi với Bình,em lại dần dần nguội lạnh đi.Bạn bè của em lâu rồi em chẳng gặp ai nhiều nữa.Vì ngày nào cũng đi với BÌnh.Lại thêm công việc của em.Em đang bán hàng.1 cửa hàng quanà áo tơ tằm cho khách nước ngoài là chủ yếu.CŨng chẳng nhiều khác nên công việc cũng nhàn nhã.Ngày lại ngày,em đứng bán hàng.Hết việc thì ngồi đọc mấy cuốn sáng vớ được đâu đó.Cũng chẳng ham hố.Cho đến khi chat với anh.Anh bắt đầu nói với em nhiều hơn những câu chuyện về anh,về cuộc sống của anh.Ban đầu,em đóng vai người xem,Em nhìn cuộc sống qua góc nhìn của anh.Thấy nó sinh động làm sao.Thấy nó cuồn cuộn sống.Và em bắt đầu bị cuốn theo.Bắt đầu học cách bày tỏ thái độ.Lâu rồi,em đã quên cách bày tỏ thái độ của mình.Sâu thẳm trong em, 1 Huyền My khác.Em thấy.Em thấy em của những ngày còn 19,20 tuổi.Em chưa phải là 1 bà già.2 năm qua,Bình đã bảo bọc em quá,Và hơn cả, em đã tự triệt tiêu mình để tròn trịa trong cách sống.Vì sao nhỉ ? Có phải vì em đã yêu Bình nên chấp nhận quên mình đi ? Hay vì con người em dễ bị cuốn theo lối sống của người khác? Biết chết liền!



Bình đã bắt đầu ngạc nhiên với em.Ngạc nhiên quá chứ còn gì? Vì em đã tỏ thái độ của mình.Em đã từ chối đi chơi với Bình.Em muốn tìm lại 1 đam mê nào đó.Chính xác,em muốn có 1 đam mê.Em muốn bứt ra khỏi khoảng lặng này.Em muốn làm 12 cái gì đó khác thay vì sống theo những lịch trình.Em bắt đầu xin đi học.Học nhảy cổ điển,học ghi ta,học thêm 2 khoá quản trị mạng. Đại loại là em muốn bướoc ra khỏi vòng tròn đã bao bọc em suốt 2 năm nay.Bình đã nhăn mặt bảo em: Học làm gì cho mệt.Rồi em cũng có dùng vào việc gì đâu ? Cưói nhau xong,bố sẽ xin cho em về bộ làm bàn giấy.Việc gì phải nghĩ cho đau đầu? Bìn hko phải nghĩ nhưng em phải nghĩ.Em cũng bắtg đầu chịu khó giao tiếp với những khách hàng đến cửa hàng.Trò chuyện với họ nhiều hơn.Cuộc sốgn đã bắt đầu rộng ra thêm chtú ít.Em thấy mình nhìn ra xa hơn.Xa hơn 1 chút.Xa đến đâu nhỉ ? Hình như đã đến chỗ anh rồi.Vì em thấy em cần anh biếte bao.Em chờ đợi mỗi cuộc chat với anh buổi đêm.Chỉ để kể cho anh nghe hôm nay em có những điều gì mới mẻ.Và để nghe anh kể những điều anh khám phá được hôm nay. Nhưng anh vẫn cứ lôi Bình vào tatá cả các câu chuyện của anh. Đến mức,có 1 lần, em sign out ngay lập tức khi em bảo với anh rằng “Tại sao anh cứ nói về Bình mãi vậy ? Nếu anh còn nhắc đến Bình,em sẽ ngay lập tức sign out đấy”. Và anh đã trả lời rằng: “Vì anh và Bình là bạn thân”. Muốn sign out trên YM chỉ cần bấm tổ hợp phím Ctrl + D nhưng muốn sign out ra khỏi tình cảm của em dành cho anh thì phải bấm tổ hợp phím nào ? Biết chết liền!



Em đã hẹn gặp Bình .Em đã muốn kết thúc tình yêu này.Chỉ có thể như vậy cho dù sau đó,anh cũng chẳng thể vượt qua được tình bạn thân mà đến với em.Nhưng em sign out ra khỏi tình yêu này trước hết cũng chính vè bản thân em đã.Vì em.Vì cô gái tên là Huyền My mà em đã đánh mất từ ngày yêu Bình.Rồi sau đó,ra sao thì ra.Em sợ những lập trình.Em ko muốn vẽ sơ đồ đường đi của cuộc đời mình nưũa.Bình đến đón em.Vẫn chẳng 1 chút khác đi.Bình vô tâm hay là vì Bình chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ chia tay với em? Nên khi em nói,Bình ngạc nhiên lắm.Bình hỏi:”Tại sao ? Anh đã làm gì ko đúng ư?” Em chỉ lắc đầu.Em ko phải là người phụ nữ thích hợp với BÌnh.Và nếu cứ kéo dài,rồi 1 ngày,em sẽ trở về đúng nghĩa là em.Giả sử khi ấy,em và Bình đã cưới rồi, em cũng quết ly dị.Khi ấy thì mọi thứ sẽ còn tồi tệ hơn nhiều.Và sớm muộn thì em cũng sẽ vậy . Em ko nói ra là do anh đã đánh thức em đậy vì anh hay bất cứ ai khác cũng vậy.Bản năng của em,con người thực sự của em sẽ thức dật bất cứ lúc nào.Và cuối cùng,Bình vẫn là Bình.Gục gặc đầu, Bình bảo:” Tuỳ em” Ngày xưa,em cực ghét cái từ “Tuỳ” này.Và bây giừo ,em chỉ còn biết cười buồn.Em cố vui vẻ bảo Bình:”Chúng ta vẫn cứ là bạn, đúng ko nào?” Bình gục gặc đầu đáp:” Ừ,tuỳ em”.



Đêm ấy,em lên YM sớm hơn anh.Em để một cái offline cho anh.Nội dung chỉ là :”Biết chết liền,nhưng em thích anh!”. Rồi ra sao thì ra.Em kệ! Em muốn chờ đợi những bất ngờ từ phía anh.Tại sao ko ? Em đã vượt qua được mình,còn anh? Đưng có nói là “Biết chết liền” nhé ! Biết chết liền,hehe…




Hà nội ,20-6-2006
Hoàng Anh Tú

Truyện ngắn mới nhất của Hoàng Anh Tú... Vì sao em yêu anh??? Biết chết liền...

hoanganhtuan
27-11-2006, 06:59 PM
chị ơi hehe dài we đọc mãi ko hết ha` ....

Il Padrino
22-12-2010, 12:34 AM
:xup lên cho các bạn đọc.
vãi lù chim yến

KraitZ
22-12-2010, 04:38 PM
toàn chuyện ngắn thôi à
mình ít khi đọc truyện ngắn
dù sao cũng thử đọc xem
thanks