PDA

View Full Version : Không đề cho 1 ngày Gió!!!!



Lil’ Cinnie
10-07-2006, 08:33 PM
-A... thật muốn hóa thành gió!
-Thành gió? Chứ không phải thành diều để bay lên trời sao?
-Tôi làm gió là được rồi, bởi vì diều là sư phụ Kondou. Tôi phải thổi cho thật mạnh, để có thể đưa sư phụ bay lên thật cao. Làm được điều này, tôi có chết cũng không hối tiếc.

Và Kaze Hikaru, đó là một mối tình lặng lẽ, là tâm tình mà Kamiya dành trọn cho Okita. Kamiya muốn ở lại đội cả sau khi đã trả được thù, lý do duy nhất là vì muốn ở bên Okita, muốn được bảo vệ Okia, nhưng làm sao cô dám nói thật với anh. Còn Okita, bản thân anh lại muốn Kamiya có thể quay về kiếp sống nữ nhi. "Vì nói gì thì nói, con gái vẫn không thể trở thành con trai được". Okita thật lòng muốn Kamiya hạnh phúc, nhưng vô tình hay hữu ý mà anh đã chẳng nhận ra, hạnh phúc của Kamiya chính là anh? Và cứ thế, anh khiến Kamiya cười rồi lại làm cô phải khóc... Tôi nhớ mãi cảnh hai người thả mắt nhìn theo một cánh diều no gió. Okita ước anh là cơn gió, là gió để nâng cánh diều bay lên mãi... Cánh diều là Kondou, là người đã truyền cho anh tinh thần võ sĩ, là người mà anh nguyện một đời bảo vệ. Còn Kamiya? Có phải chăng, cô chỉ là cỏ dại? "Anh Okita cứ y như gió vậy , không thể nắm bắt được . Còn tôi chỉ như cỏ dại , chỉ biết lung lay chứ không thể bay theo" "Ngốc thật , Kamiya ! Đã thế thì Kamiya phải làm lá cỏ rộng hơn hết thảy , để lung lay thật nhiều vào . Vì gió vô hình vô sắc , chỉ khi cỏ lung lay thì người ta mới biết là có gió ở đó . Nếu không có cỏ , gió nhất định sẽ lạc hướng . Kamiya phải cố mà lung lay để trở thành loại có nói cho gió biết "sự tồn tại của anh là ở đây!" " - Tổng trưởng Yamanami đã nói với cô như thế. Cỏ dại không thể là cánh diều, nhưng gió biết gió cần cỏ dại mà, phải không?

Tình yêu của Kamiya thật rộng lớn mà lặng lẽ. Và tôi đã không thể nén tiếng nấc khi thấy Kamiya quì dưới bóng cây, đôi bàn tay đầy máu vì luyện kiếm đến đầy mụn nước cứ vô tình hứng những giọt nước mắt ướt đẫm và mặn chát. Chứng kiến cảnh cô gái ấy khóc, Okita chỉ có thể lặng nhìn và hiểu ra rằng "Cô gái này thật sự muốn trở nên mạnh mẽ" Chỉ có thế... lẽ nào, anh không hiểu rằng Kamiya muốn trở nên mạnh mẽ cũng chỉ vì anh?

Làm thế nào mà 1 cô gái lại có thể mạnh mẽ được đến thế. Ai đọc KH cũng nghĩ như vậy. Vì tình yêu, quả thực sức mạnh của tình yêu là quá lớn. Nếu 1 cô gái thông thường khi yêu thường muốn được che chở và bảo vệ, còn Kamiya Seizaburou lại muốn được bảo vệ cho người mình yêu mà sẵn sàng làm mọi việc, kể cả việc giết người. Mạnh mẽ và kiên cường, nhưng lại tự ví mình như cỏ dại,để vươn theo gió, để gió có thể được nhận biết.1 tình yêu đáng khâm phục.1 tình yêu khiến người ta phải rơi nước mắt

NẾU ANH LÀ GIÓ...

Cỏ sinh ra để chứng minh sự tồn tại của gió thì một ngày nào đó nếu lỡ mất đi cỏ rồi liệu gió có biết mình đang tồn tại?

Nếu được như thế thì tốt quá...
Nếu như có gì làm gió nhận ra sẽ chẳng ai miệt mài ngóng theo gió như cỏ...
Nếu gió biết cỏ quan trọng như thế nào...

Và...
Giữa một đồng cỏ mênh mông...
Những ngọn cỏ cứ từng đợt từng đợt khẽ nghiêng mình theo gió như những ngọn sóng.
Chỉ khi nào không còn gió đồi cỏ mới thôi ko lung lay...
Nhưng gió là bất diệt.
Nó cứ thổi mãi thổi mãi cho đến ngày tận cùng của nó.
Và cỏ chỉ biết im lặng khẽ lay mình theo...
Rồi nó học cho mình cách trở nên nhẹ hơn,nhẹ hơn đến nỗi có thể thoát khỏi đất và bay theo gió tới bất cứ nơi đâu...

Nhưng...
Núi là núi,nước là nước,từ trên cao nhìn xuống,hoa chỉ là hoa.
Con người có thể quên đi thân phận của bản thân nhưng người ta ko thể rũ bỏ thân phận của chính mình.
Một ngày nào đó,cỏ sẽ phải quay về với đất,nơi nó sinh ra,nơi đáng lẽ nó phải ở...
Chỉ là vậy thôi...
Giới hạn của vạn vật.
Giới hạn của con người.

Tiếc rằng...
Tất cả đều có giới hạn.
Vạn vật đều có điểm dừng.
Cả cỏ và gió...
Nơi dừng chân của gió...
Nước ko chảy liệu nước có còn là nứơc?
Gió ko thổi liệu gió có còn là gió ko?
Giới hạn của cỏ là mặt đất.
Giới hạn của gió là sự tan biến.
Tận cùng của ngọn gió.
Cũng như nước xuôi dòng cho tới ngày bốc hơi.
Gió vẫn thổi cho đến ngày nó tắt.
Cỏ có thể bay theo gió đến bất cứ nơi đâu trên bầu trời này.
Nhưng nó ko thể theo ngọn gió khi trên thế gian này ko còn tồn tại ngọn gió ấy.
Hai đường thẳng song song ko cắt được nhau đã đành nhưng sao trên một đường thẳng người ta vẫn ko đuổi kịp nhau?

Xin lỗi..anh đã định mang em theo ..
Lúc đối diện với cái chết,chỉ cần cả hai ở cạnh bên nhau là tốt rồi...
Nhưng ko có nghĩa là cùng chết.
Còn sống là còn gặp lại nhau nhưng ko có nghĩa là cùng chết sẽ ở cạnh nhau.
Chết vì một người thì dễ nhưng sống vì một người mới thật sự khó...

Bầu trời kia rộng lớn quá , dưới gầm trời ấy , bất cứ nơi nào gió cũng có thể đi qua ...
Sao gió chỉ đi qua một lần?
Thời gian của gió đã dừng lại...
Thời gian của cỏ vẫn tiếp diễn...


Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp cố nhân?


Cỏ sinh ra để chứng minh sự tồn tại của gió thì một ngày nào đó nếu lỡ mất đi gió rồi,cỏ còn ngồi đó chờ ai?

Trả lại nước mắt
Cho mảnh đời son sắt.
Thôi rồi anh cũng mất
Cho tình cuối đầu...

Một mình đi mãi
Trên đường dài không thấy
Ai người quen tôi đấy?
Bao giờ đời sẽ vui?

Một ngày Gió, buồn và lang thang bỗng đọc bài viết này thấy đồng cảm...Tự nhiên bỗng muốn chia sẻ...Bởi vì ngọn gió Okita Souji mà ta vẫn đôi khi hờn, đôi khi trách trong Kaze Hikaru ấy tự nhiên hiện lên sao giống ngọn Gió mà ta đang chờ đợi, đang kiếm tìm vậy...
Okita là Gió, và anh cũng là Gió...Okia vô tâm đến mức kô nhận ra tình cảm của Kamiya dành cho mình, còn anh, cũng 1 chút vô tình để quên mất rằng hạnh phúc của ta mang tên anh...
Thấy phục Sei quá, giá như ta được như Sei, được ở bên cạnh Okita dù phải yêu bằng thứ tình yêu câm lặng...Giờ đây ta yêu người bằng thứ tình yêu 1 phía, thứ tình yêu cho đi và để dù nhận lại được 1 chút gì hay mất tất cả thì ta cũng sẽ chọn cái thứ tình yêu cho đi ấy...Đong đếm làm gì nữa đây khi chỉ còn lại 1 mình ta???
Okita ước anh là Gió còn ta muốn anh là Gió...Tự bao giờ ta thấy anh giống Gió...Tự bao giờ ta muốn anh được thoải mái lượn bay giữa bầu Trời...Bởi ta là Trời, và Gió bay hòa tan vào bầu Trời, Gió bay và ta thanh thản, ta bình yên... Ta muốn anh bay cao, bay xa, xa mãi vì ta biết Trời bao la lắm, Trời có thể ôm trọn trái tim Gió, có thể nắm chắc bàn tay Gió mà kô bao giờ vuột mất...Giờ ta vẫn nắm bắt được Gió, nhưng bằng sự níu kéo vô hình, bằng con mắt dõi theo trong câm lặng...Chẳng còn Gió nghe ta nói, Gió bay đi rồi, xa lắm...Và rồi Gió sẽ trở về...Như Gió Okita trở về với Cỏ Sei để biết rằng còn tồn tại...Gió anh sẽ về với Trời ta để biết rằng còn sống....Đúng, sống chứ không phải là tồn tại...Ta biết Trời cần có Gió, và Gió cũng cần có Trời...Và ta lại xanh, ta lại được hòa cùng với Gió...
Ta ước ta mạnh mẽ được như Sei, kiên cường được như Sei, nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại, dù ta cố để mạnh ta vẫn kô thoát được vẻ yếu đuối...Ta thực sự muốn mạnh mẽ, muốn thoát khỏi sự dựa dẫm, muốn đứng trên đôi chân của mình...Ta làm được, 1 chút ít...Ta đã sống, sống những ngày kô có anh, sống với 1 cái bóng vô hình, sống với sự chờ đợi, sống với những suy nghĩ ít nhiều có phần chấp nhận thực tế...Ta thấy ta lớn hơn khi ta vứt bỏ những cái suy nghĩ vớ vẩn và tiêu cực, khi bạn ta bảo: Mày nghĩ được như vậy thì phải nhẹ nhõm hơn nhiều chứ, khi ta biết lau khô giọt nước mắt để mỉm cười vì có người đã từng nói với ta..., khi ta biết chờ đợi, biết hi vọng, khi ta thấy ta đủ nghị lực để bước tiếp, và khi ta biết rằng: Càng xa anh ta càng thấy yêu anh.... Có lẽ ta đang lớn...
Đôi khi ta cũng tự đặt câu hỏi như Sei: "Một ngày nào đó nếu lỡ mất đi em rồi liệu Gió có biết mình đang tồn tại?" Ta mãi chẳng có câu trả lời bởi 1 lẽ, Gió sẽ chẳng bao giờ mất đi ta, ta sẽ chẳng bao giờ xa Gió...Chỉ biết động viên mình là Gió đang bay, bay cao lắm, và mệt rồi thì sẽ trở về, sẽ cần nơi bình yên để chia sẻ, và ta...Ta sẽ luôn dang rộng vòng tay chờ đón...Nếu Gió biết sẽ chẳng có ai yêu Gió nhiều như ta, nếu Gió biết Gió quan trọng như thế nào với ta???
Bỗng chốc ta thấy lòng mình nhẹ nhõm, và ta muốn...Bay lên cùng Gió...Như Sei khi cảm nhận sự quan tâm của Okita vậy...
Gió vô hình, vô sắc, anh vô hình, vô sắc..Và ta, ta thấy anh ở bất cứ nơi đâu...


Một ngày kô anh...
Viết theo cảm xúc chợt nảy sinh...

Lil’ Cinnie
18-07-2006, 06:31 PM
For someone who 'll 4ever be my sweet......

http://minorcrisis.net/files/Kelly%20Chen-Love%20Paradise.mp3


You're always on my mind
all day just all the time
You're everything to me
brightest star to let me see

You touch me in my dreams
we kiss in every scene
i pray to be with you
through rain and shiny days

i'll love you till i die
deep as sea wide as sky
the beauty of our love paints rainbows
everywhere we go

need you all my life
you're my hope you're my pride
in your arms i find my heaven
in your eyes my sea and sky
may life be our love paradise


That's all I want you to know...
Nhưng:
Có lẽ lời nói chẳng bao giờ đủ...
Có lẽ nỗi nhớ chẳng bao giờ đủ...
Có lẽ hi vọng chẳng bao giờ đủ...
Có lẽ niềm tin chẳng bao giờ đủ...
Và tình yêu này dành cho anh chẳng bao giờ đủ...
Em đợi anh về...



Hãy đăng kí thành viên hoặc đăng nhập để xem
Touching the sky to find the wind...

Mưa...
Trời mưa kìa...
Mưa đấy...
Mùi mưa sộc vào sống mũi cay cay...Hai mi mắt cay xè...Không phải khóc...Không được khóc...Có lẽ cay là do mệt...
Chưa bao giờ hết đen đủi...Lúc này đây phải nói sao nhỉ??? Thực sự cần và thực sự nhớ...Nhưng Trời ạ, phải biết kìm nén vì...vì... có còn gì, còn chút gì không??? Chẳng ai trả lời được và cũng chẳng dám hỏi...Đôi khi phải quay lại những ngày đầu tiên để chế ngự cái cảm xúc này...Chẳng phải mình cũng đã từng cắn rứt, từng dằn vặt vậy đó sao...Đánh thức kỉ niệm, quá khứ...Mới ngày hôm qua đã thành quá khứ...Quá khứ dội về trong tiếng mưa, trong tiếng guitar của A sailorman's hymn và trong tiếng thầm thì của 1 promising heart...
Những ngày qua, lạnh lẽo làm sao những nụ cười...Nhớ nhung làm sao vòng tay ấy...Tất cả...Dội về để cứa, cứa nên những vết cắt mang tên anh và em...Em đau, đau lắm, nhưng chẳng kêu được...Mà kêu ai bây giờ...
Cố để cười, cố để lao đầu vào công việc, cố để học cách quên anh dù chỉ 1 giây phút...Nhưng rồi thất bại...Một sự chấp nhận thất bại...Làm sao bắt ép được trái tim mình, làm sao có thể quên, làm sao có thể dứt bỏ những suy nghĩ về anh cơ chứ...
Mỏi mòn, hoài mong, chẳng biết làm gì nữa ngoài chờ đợi...Sợ lắm cái câu Anh sẽ chẳng về nữa nhưng vẫn phải cố mà chấp nhận...
Chấp nhận, chấp nhận tất cả...Vì sự thật lúc nào chẳng đau đớn, làm gì có con đường nào trải bước trên hoa hồng cơ chứ...Và cái con đường em đang đi, em đang chọn sao mà khó khăn và nhiều chông gai thế...Bám víu kỉ niệm, bám víu lấy tưởng tượng để mà bước tiếp về 1 bàn tay vô hình ở nơi cuối con đường kia, về tia sáng nơi cuối con đường tối tăm này...1 bàn tay, vậy thôi...
Nhiều lần tự hỏi kô biết em đang làm gì đây nữa, em đang là người thế nào đây nữa...Rất nhiều lần tự hỏi xem anh đang nghĩ gì, đang mong đợi gì, đang chờ gì...Em nhận ra anh giống ngày xưa lắm, giống cái ngày em dằn vặt vì câu nói Tomorrow is a brand new day vu vơ của anh thì hôm nay lại thêm 1 lần nữa em sống lại cảm giác ấy...Cái cảm giác thà đánh lừa cảm xúc để mình có thể mỉm cười còn hơn...Anh cho em được quyền như vậy anh nhé...
Và rồi ngày mai sẽ đến...

toshido
13-10-2006, 07:20 PM
Thật sự rằng khi đọc bài của Cin mình thấy nhớ lai thật nhiều kỉ niệm đẹp nhung cũng đã thật xa.....theo gió.Tâm trạng của Cin cũng giống tâm trạng của mình một năm trước vì thế khi đọc những dòng chữ ấy mình cũng thấy lài rằng thời học sinh thật dẹp. mà cũng khâm phục Cin ghê viết hay lắm

Lil’ Cinnie
15-10-2006, 01:05 AM
Đang thík cái cảm giác bị ném ra xa, bị quẳng kô thương tiếc rồi lồm cồm bò dậy, đứng lên và mỉm cười...:)

Thank you for hurting me!!!

toshido
16-10-2006, 06:34 PM
Cin đã từng bị ai ném ra xa chưa ?...tại sao lại thích cảm giác khi đứng dậy.ko bi ném có phải tốt hơn ko .ko cần cám on mình đâu.nói thật đấy

Lil’ Cinnie
16-10-2006, 09:47 PM
Nếu kô bị ném ra xa, kô bị quẳng sang 1 bên làm sao hiểu cái cảm giác ấy thế nào, làm sao có cơ hội học cách để chế ngự cái cảm giác ấy để rồi có thể mỉm cười nói rằng: Mình làm được ;)

toshido
17-10-2006, 11:37 AM
.Đôi khi không nhất thiết phải bị ném ra xa mà ta vẫn hiểu được cảm giác thật như thế nào cơ mà...nhưng mà kinh nghiệm thưc tiễn vẫn thật hơn.mà chắc gì đã chế ngự được cảm giác ấy.Cin đã làm được ??/

=|thunder|=
19-10-2006, 12:20 AM
tự nhiên lại ước bây giờ có 1 cơn gió quăng mình lên trời cao, để không phải suy nghĩ về những gì đang xảy ra nữa, để như thế sẽ không phải buồn , phải mệt mỏi nữa
lâu rồi không thấy bạn Cin up những bài về Gió nữa nhỉ?

conmacha
19-10-2006, 01:45 PM
giờ là mùa thu, ai ước gió về ...gió mùa đấy!
nó không quăng mình lên trời cao đâu, nó nhẹ nhàng lướt qua kỉ niệm, cho người hân hoan...cho kẻ se lòng... cho chút chờ mong và giật mình thỉnh thoảng...
Dường như ai đi ngang cửa
Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Giờ đây cũng bỏ ta đi

Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười...
.............

toshido
19-10-2006, 06:55 PM
gió ư ??? gió không thổi gió không phải là gió và tình yêu không đau khổ cũng không thể gọi là tình yêu..đúng là gió sẽ mang về kỉ niệm nhưng gió cũng gửi niềm nhớ nhung trong lòng ta........mang theo ỏ trong gió.

Lil’ Cinnie
19-10-2006, 08:11 PM
Gió làm cho ai đó muốn bay lên thật cao nhưng cũng chính gió làm cho trái tim ai đó trở nên trống rỗng...
Nhưng Gió ạ, dù Gió có cuốn phăng tất cả, dù Gió có đến và đi vô tình như thế...
Thì với em, tình yêu mãi mang tên Gió...
Nhớ nhé.... ;)

^_^Windy^_^
06-12-2006, 08:48 AM
uhm.........Gió vô tình thật đấy, lại còn lạnh lùng nữa chứ..........
Nhưng có lẽ yêu bởi vì cái vô tình ấy, yêu cái lạnh lùng đấy.
Và cho dù có được chọn lựa lại thì vẫn chọn Gió và chỉ Gió mà thôi.

Lil’ Cinnie
05-05-2008, 06:31 AM
Lâu lắm rồi mới đọc lại và cảm nhận cái MÌNH của ngày xưa....
Giờ ngày nào cũng có Gió, Gió nhiều lắm, Gió đến phát ghét đi đc mà sao lại thấy hạnh phúc thế...
Đã có thời mình rất yêu Gió, đã có thời mình có rất nhiều cảm xúc, đã có thời mình rất lãng mạn....
Còn bây giờ lại quá thực tế và bằng lòng với cuộc sống...
Đôi khi trải qua nhiều cung bậc của cuộc sống làm mình người lớn hơn...
Gió giờ đã xa quá rồi và trong kí ức chỉ còn lại những mảng mập mờ kô rõ ràng...
Kí ức làm con người ta lớn lên nhiều...

Giờ kô có gió, mà có nắng...
Và sẽ chẳng ai mang đc nắng đi cả đâu....

Vi Tiểu Bảo
05-05-2008, 01:00 PM
...Chào bạn cấp I..hè hè...nhắc đến gió..lại nhớ...ngày trươc không biết có phải là lớp trưởng không nữa....nhưng hình như ai đứng sau không có tí gió nào thì phải...;))

=|thunder|=
07-05-2008, 01:46 AM
ứt ơi...đúng là lâu rồi,lâu lắm rồi ấy mới lại có cảm giác đọc mấy bài m viết rồi lại thấy nhẹ lòng...bỗng nhiên thấy bình yên lắm ấy.
giờ m đã có nắng,ko p cơn Gió siêu hình ngày nào làm khổ m nữa,giữ lấy nắng của m bằng khả năng nắm bắt của m nhé...liệu m có đồng điệu với bác Diệu khi muốn màu nắng đừng nhạt mất không nhỉ?chắc không đâu,vì đâu có muốn tắt nắng...keke..tự dưng lại văn vẻ quá..
sự thực...trải lòng ra mới thấy cuộc sống thật dài...để hiểu và cảm nhận tất cả thật khó khăn...
dù nắng có làm m ấm áp,cho dù có làm m lười biếng khi chỉ muốn ở bên nắng mãi,thì thế nào cũng p về chơi với t đấy...ko thì phát xít luôn.ứt nhá...he he
ko biết m có đọc được những dòng này của t hay ko?

seven
07-05-2008, 03:11 PM
nếu có thể là gió
đừng thổi tóc em bay
...................
có lần ước mình là gió để rồi mau chóng nhận ra rằng.. đừng mơ mộng trở về vs thực tại để làm nốt bài kt đi. nhưng sau đó lại ước...

Lil’ Cinnie
09-05-2008, 07:15 PM
...Chào bạn cấp I..hè hè...nhắc đến gió..lại nhớ...ngày trươc không biết có phải là lớp trưởng không nữa....nhưng hình như ai đứng sau không có tí gió nào thì phải...;))

Hình như tớ nhớ ra ấy là ai rồi í, có phải tên ở nhà là Quy kô??? Tại hnọ tự nhiên nhớ hồi c1 thằng Thế Anh hay chơi với bạn tên là Quy mà xong rồi chuyển lớp... Tớ thề là giờ có ảnh hồi lớp 1 tớ sẽ nhận ra ấy:))


ứt ơi...đúng là lâu rồi,lâu lắm rồi ấy mới lại có cảm giác đọc mấy bài m viết rồi lại thấy nhẹ lòng...bỗng nhiên thấy bình yên lắm ấy.
giờ m đã có nắng,ko p cơn Gió siêu hình ngày nào làm khổ m nữa,giữ lấy nắng của m bằng khả năng nắm bắt của m nhé...liệu m có đồng điệu với bác Diệu khi muốn màu nắng đừng nhạt mất không nhỉ?chắc không đâu,vì đâu có muốn tắt nắng...keke..tự dưng lại văn vẻ quá..
sự thực...trải lòng ra mới thấy cuộc sống thật dài...để hiểu và cảm nhận tất cả thật khó khăn...
dù nắng có làm m ấm áp,cho dù có làm m lười biếng khi chỉ muốn ở bên nắng mãi,thì thế nào cũng p về chơi với t đấy...ko thì phát xít luôn.ứt nhá...he he
ko biết m có đọc được những dòng này của t hay ko?

T đọc những cái của t ngày xưa cũng thấy lòng bình yên đến lạ...
Ai cũng từng trải qua những cảm giác như thế để lớn lên và tìm kiếm hạnh phúc của mình mày ạ...
Dù t có nhớ cái bản thân t của thời ấy lắm nhưng kô thể mãi sống như thế đc, phải để cho như bây giờ, khi nhìn lại, chợt nhận ra mình đã lớn lên nhiều...
Mày an tâm, t đã book vé lấy vé đàng hoàng, kô trốn đâu đc đâu:d