Lil’ Cinnie
10-07-2006, 08:33 PM
-A... thật muốn hóa thành gió!
-Thành gió? Chứ không phải thành diều để bay lên trời sao?
-Tôi làm gió là được rồi, bởi vì diều là sư phụ Kondou. Tôi phải thổi cho thật mạnh, để có thể đưa sư phụ bay lên thật cao. Làm được điều này, tôi có chết cũng không hối tiếc.
Và Kaze Hikaru, đó là một mối tình lặng lẽ, là tâm tình mà Kamiya dành trọn cho Okita. Kamiya muốn ở lại đội cả sau khi đã trả được thù, lý do duy nhất là vì muốn ở bên Okita, muốn được bảo vệ Okia, nhưng làm sao cô dám nói thật với anh. Còn Okita, bản thân anh lại muốn Kamiya có thể quay về kiếp sống nữ nhi. "Vì nói gì thì nói, con gái vẫn không thể trở thành con trai được". Okita thật lòng muốn Kamiya hạnh phúc, nhưng vô tình hay hữu ý mà anh đã chẳng nhận ra, hạnh phúc của Kamiya chính là anh? Và cứ thế, anh khiến Kamiya cười rồi lại làm cô phải khóc... Tôi nhớ mãi cảnh hai người thả mắt nhìn theo một cánh diều no gió. Okita ước anh là cơn gió, là gió để nâng cánh diều bay lên mãi... Cánh diều là Kondou, là người đã truyền cho anh tinh thần võ sĩ, là người mà anh nguyện một đời bảo vệ. Còn Kamiya? Có phải chăng, cô chỉ là cỏ dại? "Anh Okita cứ y như gió vậy , không thể nắm bắt được . Còn tôi chỉ như cỏ dại , chỉ biết lung lay chứ không thể bay theo" "Ngốc thật , Kamiya ! Đã thế thì Kamiya phải làm lá cỏ rộng hơn hết thảy , để lung lay thật nhiều vào . Vì gió vô hình vô sắc , chỉ khi cỏ lung lay thì người ta mới biết là có gió ở đó . Nếu không có cỏ , gió nhất định sẽ lạc hướng . Kamiya phải cố mà lung lay để trở thành loại có nói cho gió biết "sự tồn tại của anh là ở đây!" " - Tổng trưởng Yamanami đã nói với cô như thế. Cỏ dại không thể là cánh diều, nhưng gió biết gió cần cỏ dại mà, phải không?
Tình yêu của Kamiya thật rộng lớn mà lặng lẽ. Và tôi đã không thể nén tiếng nấc khi thấy Kamiya quì dưới bóng cây, đôi bàn tay đầy máu vì luyện kiếm đến đầy mụn nước cứ vô tình hứng những giọt nước mắt ướt đẫm và mặn chát. Chứng kiến cảnh cô gái ấy khóc, Okita chỉ có thể lặng nhìn và hiểu ra rằng "Cô gái này thật sự muốn trở nên mạnh mẽ" Chỉ có thế... lẽ nào, anh không hiểu rằng Kamiya muốn trở nên mạnh mẽ cũng chỉ vì anh?
Làm thế nào mà 1 cô gái lại có thể mạnh mẽ được đến thế. Ai đọc KH cũng nghĩ như vậy. Vì tình yêu, quả thực sức mạnh của tình yêu là quá lớn. Nếu 1 cô gái thông thường khi yêu thường muốn được che chở và bảo vệ, còn Kamiya Seizaburou lại muốn được bảo vệ cho người mình yêu mà sẵn sàng làm mọi việc, kể cả việc giết người. Mạnh mẽ và kiên cường, nhưng lại tự ví mình như cỏ dại,để vươn theo gió, để gió có thể được nhận biết.1 tình yêu đáng khâm phục.1 tình yêu khiến người ta phải rơi nước mắt
NẾU ANH LÀ GIÓ...
Cỏ sinh ra để chứng minh sự tồn tại của gió thì một ngày nào đó nếu lỡ mất đi cỏ rồi liệu gió có biết mình đang tồn tại?
Nếu được như thế thì tốt quá...
Nếu như có gì làm gió nhận ra sẽ chẳng ai miệt mài ngóng theo gió như cỏ...
Nếu gió biết cỏ quan trọng như thế nào...
Và...
Giữa một đồng cỏ mênh mông...
Những ngọn cỏ cứ từng đợt từng đợt khẽ nghiêng mình theo gió như những ngọn sóng.
Chỉ khi nào không còn gió đồi cỏ mới thôi ko lung lay...
Nhưng gió là bất diệt.
Nó cứ thổi mãi thổi mãi cho đến ngày tận cùng của nó.
Và cỏ chỉ biết im lặng khẽ lay mình theo...
Rồi nó học cho mình cách trở nên nhẹ hơn,nhẹ hơn đến nỗi có thể thoát khỏi đất và bay theo gió tới bất cứ nơi đâu...
Nhưng...
Núi là núi,nước là nước,từ trên cao nhìn xuống,hoa chỉ là hoa.
Con người có thể quên đi thân phận của bản thân nhưng người ta ko thể rũ bỏ thân phận của chính mình.
Một ngày nào đó,cỏ sẽ phải quay về với đất,nơi nó sinh ra,nơi đáng lẽ nó phải ở...
Chỉ là vậy thôi...
Giới hạn của vạn vật.
Giới hạn của con người.
Tiếc rằng...
Tất cả đều có giới hạn.
Vạn vật đều có điểm dừng.
Cả cỏ và gió...
Nơi dừng chân của gió...
Nước ko chảy liệu nước có còn là nứơc?
Gió ko thổi liệu gió có còn là gió ko?
Giới hạn của cỏ là mặt đất.
Giới hạn của gió là sự tan biến.
Tận cùng của ngọn gió.
Cũng như nước xuôi dòng cho tới ngày bốc hơi.
Gió vẫn thổi cho đến ngày nó tắt.
Cỏ có thể bay theo gió đến bất cứ nơi đâu trên bầu trời này.
Nhưng nó ko thể theo ngọn gió khi trên thế gian này ko còn tồn tại ngọn gió ấy.
Hai đường thẳng song song ko cắt được nhau đã đành nhưng sao trên một đường thẳng người ta vẫn ko đuổi kịp nhau?
Xin lỗi..anh đã định mang em theo ..
Lúc đối diện với cái chết,chỉ cần cả hai ở cạnh bên nhau là tốt rồi...
Nhưng ko có nghĩa là cùng chết.
Còn sống là còn gặp lại nhau nhưng ko có nghĩa là cùng chết sẽ ở cạnh nhau.
Chết vì một người thì dễ nhưng sống vì một người mới thật sự khó...
Bầu trời kia rộng lớn quá , dưới gầm trời ấy , bất cứ nơi nào gió cũng có thể đi qua ...
Sao gió chỉ đi qua một lần?
Thời gian của gió đã dừng lại...
Thời gian của cỏ vẫn tiếp diễn...
Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp cố nhân?
Cỏ sinh ra để chứng minh sự tồn tại của gió thì một ngày nào đó nếu lỡ mất đi gió rồi,cỏ còn ngồi đó chờ ai?
Trả lại nước mắt
Cho mảnh đời son sắt.
Thôi rồi anh cũng mất
Cho tình cuối đầu...
Một mình đi mãi
Trên đường dài không thấy
Ai người quen tôi đấy?
Bao giờ đời sẽ vui?
Một ngày Gió, buồn và lang thang bỗng đọc bài viết này thấy đồng cảm...Tự nhiên bỗng muốn chia sẻ...Bởi vì ngọn gió Okita Souji mà ta vẫn đôi khi hờn, đôi khi trách trong Kaze Hikaru ấy tự nhiên hiện lên sao giống ngọn Gió mà ta đang chờ đợi, đang kiếm tìm vậy...
Okita là Gió, và anh cũng là Gió...Okia vô tâm đến mức kô nhận ra tình cảm của Kamiya dành cho mình, còn anh, cũng 1 chút vô tình để quên mất rằng hạnh phúc của ta mang tên anh...
Thấy phục Sei quá, giá như ta được như Sei, được ở bên cạnh Okita dù phải yêu bằng thứ tình yêu câm lặng...Giờ đây ta yêu người bằng thứ tình yêu 1 phía, thứ tình yêu cho đi và để dù nhận lại được 1 chút gì hay mất tất cả thì ta cũng sẽ chọn cái thứ tình yêu cho đi ấy...Đong đếm làm gì nữa đây khi chỉ còn lại 1 mình ta???
Okita ước anh là Gió còn ta muốn anh là Gió...Tự bao giờ ta thấy anh giống Gió...Tự bao giờ ta muốn anh được thoải mái lượn bay giữa bầu Trời...Bởi ta là Trời, và Gió bay hòa tan vào bầu Trời, Gió bay và ta thanh thản, ta bình yên... Ta muốn anh bay cao, bay xa, xa mãi vì ta biết Trời bao la lắm, Trời có thể ôm trọn trái tim Gió, có thể nắm chắc bàn tay Gió mà kô bao giờ vuột mất...Giờ ta vẫn nắm bắt được Gió, nhưng bằng sự níu kéo vô hình, bằng con mắt dõi theo trong câm lặng...Chẳng còn Gió nghe ta nói, Gió bay đi rồi, xa lắm...Và rồi Gió sẽ trở về...Như Gió Okita trở về với Cỏ Sei để biết rằng còn tồn tại...Gió anh sẽ về với Trời ta để biết rằng còn sống....Đúng, sống chứ không phải là tồn tại...Ta biết Trời cần có Gió, và Gió cũng cần có Trời...Và ta lại xanh, ta lại được hòa cùng với Gió...
Ta ước ta mạnh mẽ được như Sei, kiên cường được như Sei, nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại, dù ta cố để mạnh ta vẫn kô thoát được vẻ yếu đuối...Ta thực sự muốn mạnh mẽ, muốn thoát khỏi sự dựa dẫm, muốn đứng trên đôi chân của mình...Ta làm được, 1 chút ít...Ta đã sống, sống những ngày kô có anh, sống với 1 cái bóng vô hình, sống với sự chờ đợi, sống với những suy nghĩ ít nhiều có phần chấp nhận thực tế...Ta thấy ta lớn hơn khi ta vứt bỏ những cái suy nghĩ vớ vẩn và tiêu cực, khi bạn ta bảo: Mày nghĩ được như vậy thì phải nhẹ nhõm hơn nhiều chứ, khi ta biết lau khô giọt nước mắt để mỉm cười vì có người đã từng nói với ta..., khi ta biết chờ đợi, biết hi vọng, khi ta thấy ta đủ nghị lực để bước tiếp, và khi ta biết rằng: Càng xa anh ta càng thấy yêu anh.... Có lẽ ta đang lớn...
Đôi khi ta cũng tự đặt câu hỏi như Sei: "Một ngày nào đó nếu lỡ mất đi em rồi liệu Gió có biết mình đang tồn tại?" Ta mãi chẳng có câu trả lời bởi 1 lẽ, Gió sẽ chẳng bao giờ mất đi ta, ta sẽ chẳng bao giờ xa Gió...Chỉ biết động viên mình là Gió đang bay, bay cao lắm, và mệt rồi thì sẽ trở về, sẽ cần nơi bình yên để chia sẻ, và ta...Ta sẽ luôn dang rộng vòng tay chờ đón...Nếu Gió biết sẽ chẳng có ai yêu Gió nhiều như ta, nếu Gió biết Gió quan trọng như thế nào với ta???
Bỗng chốc ta thấy lòng mình nhẹ nhõm, và ta muốn...Bay lên cùng Gió...Như Sei khi cảm nhận sự quan tâm của Okita vậy...
Gió vô hình, vô sắc, anh vô hình, vô sắc..Và ta, ta thấy anh ở bất cứ nơi đâu...
Một ngày kô anh...
Viết theo cảm xúc chợt nảy sinh...
-Thành gió? Chứ không phải thành diều để bay lên trời sao?
-Tôi làm gió là được rồi, bởi vì diều là sư phụ Kondou. Tôi phải thổi cho thật mạnh, để có thể đưa sư phụ bay lên thật cao. Làm được điều này, tôi có chết cũng không hối tiếc.
Và Kaze Hikaru, đó là một mối tình lặng lẽ, là tâm tình mà Kamiya dành trọn cho Okita. Kamiya muốn ở lại đội cả sau khi đã trả được thù, lý do duy nhất là vì muốn ở bên Okita, muốn được bảo vệ Okia, nhưng làm sao cô dám nói thật với anh. Còn Okita, bản thân anh lại muốn Kamiya có thể quay về kiếp sống nữ nhi. "Vì nói gì thì nói, con gái vẫn không thể trở thành con trai được". Okita thật lòng muốn Kamiya hạnh phúc, nhưng vô tình hay hữu ý mà anh đã chẳng nhận ra, hạnh phúc của Kamiya chính là anh? Và cứ thế, anh khiến Kamiya cười rồi lại làm cô phải khóc... Tôi nhớ mãi cảnh hai người thả mắt nhìn theo một cánh diều no gió. Okita ước anh là cơn gió, là gió để nâng cánh diều bay lên mãi... Cánh diều là Kondou, là người đã truyền cho anh tinh thần võ sĩ, là người mà anh nguyện một đời bảo vệ. Còn Kamiya? Có phải chăng, cô chỉ là cỏ dại? "Anh Okita cứ y như gió vậy , không thể nắm bắt được . Còn tôi chỉ như cỏ dại , chỉ biết lung lay chứ không thể bay theo" "Ngốc thật , Kamiya ! Đã thế thì Kamiya phải làm lá cỏ rộng hơn hết thảy , để lung lay thật nhiều vào . Vì gió vô hình vô sắc , chỉ khi cỏ lung lay thì người ta mới biết là có gió ở đó . Nếu không có cỏ , gió nhất định sẽ lạc hướng . Kamiya phải cố mà lung lay để trở thành loại có nói cho gió biết "sự tồn tại của anh là ở đây!" " - Tổng trưởng Yamanami đã nói với cô như thế. Cỏ dại không thể là cánh diều, nhưng gió biết gió cần cỏ dại mà, phải không?
Tình yêu của Kamiya thật rộng lớn mà lặng lẽ. Và tôi đã không thể nén tiếng nấc khi thấy Kamiya quì dưới bóng cây, đôi bàn tay đầy máu vì luyện kiếm đến đầy mụn nước cứ vô tình hứng những giọt nước mắt ướt đẫm và mặn chát. Chứng kiến cảnh cô gái ấy khóc, Okita chỉ có thể lặng nhìn và hiểu ra rằng "Cô gái này thật sự muốn trở nên mạnh mẽ" Chỉ có thế... lẽ nào, anh không hiểu rằng Kamiya muốn trở nên mạnh mẽ cũng chỉ vì anh?
Làm thế nào mà 1 cô gái lại có thể mạnh mẽ được đến thế. Ai đọc KH cũng nghĩ như vậy. Vì tình yêu, quả thực sức mạnh của tình yêu là quá lớn. Nếu 1 cô gái thông thường khi yêu thường muốn được che chở và bảo vệ, còn Kamiya Seizaburou lại muốn được bảo vệ cho người mình yêu mà sẵn sàng làm mọi việc, kể cả việc giết người. Mạnh mẽ và kiên cường, nhưng lại tự ví mình như cỏ dại,để vươn theo gió, để gió có thể được nhận biết.1 tình yêu đáng khâm phục.1 tình yêu khiến người ta phải rơi nước mắt
NẾU ANH LÀ GIÓ...
Cỏ sinh ra để chứng minh sự tồn tại của gió thì một ngày nào đó nếu lỡ mất đi cỏ rồi liệu gió có biết mình đang tồn tại?
Nếu được như thế thì tốt quá...
Nếu như có gì làm gió nhận ra sẽ chẳng ai miệt mài ngóng theo gió như cỏ...
Nếu gió biết cỏ quan trọng như thế nào...
Và...
Giữa một đồng cỏ mênh mông...
Những ngọn cỏ cứ từng đợt từng đợt khẽ nghiêng mình theo gió như những ngọn sóng.
Chỉ khi nào không còn gió đồi cỏ mới thôi ko lung lay...
Nhưng gió là bất diệt.
Nó cứ thổi mãi thổi mãi cho đến ngày tận cùng của nó.
Và cỏ chỉ biết im lặng khẽ lay mình theo...
Rồi nó học cho mình cách trở nên nhẹ hơn,nhẹ hơn đến nỗi có thể thoát khỏi đất và bay theo gió tới bất cứ nơi đâu...
Nhưng...
Núi là núi,nước là nước,từ trên cao nhìn xuống,hoa chỉ là hoa.
Con người có thể quên đi thân phận của bản thân nhưng người ta ko thể rũ bỏ thân phận của chính mình.
Một ngày nào đó,cỏ sẽ phải quay về với đất,nơi nó sinh ra,nơi đáng lẽ nó phải ở...
Chỉ là vậy thôi...
Giới hạn của vạn vật.
Giới hạn của con người.
Tiếc rằng...
Tất cả đều có giới hạn.
Vạn vật đều có điểm dừng.
Cả cỏ và gió...
Nơi dừng chân của gió...
Nước ko chảy liệu nước có còn là nứơc?
Gió ko thổi liệu gió có còn là gió ko?
Giới hạn của cỏ là mặt đất.
Giới hạn của gió là sự tan biến.
Tận cùng của ngọn gió.
Cũng như nước xuôi dòng cho tới ngày bốc hơi.
Gió vẫn thổi cho đến ngày nó tắt.
Cỏ có thể bay theo gió đến bất cứ nơi đâu trên bầu trời này.
Nhưng nó ko thể theo ngọn gió khi trên thế gian này ko còn tồn tại ngọn gió ấy.
Hai đường thẳng song song ko cắt được nhau đã đành nhưng sao trên một đường thẳng người ta vẫn ko đuổi kịp nhau?
Xin lỗi..anh đã định mang em theo ..
Lúc đối diện với cái chết,chỉ cần cả hai ở cạnh bên nhau là tốt rồi...
Nhưng ko có nghĩa là cùng chết.
Còn sống là còn gặp lại nhau nhưng ko có nghĩa là cùng chết sẽ ở cạnh nhau.
Chết vì một người thì dễ nhưng sống vì một người mới thật sự khó...
Bầu trời kia rộng lớn quá , dưới gầm trời ấy , bất cứ nơi nào gió cũng có thể đi qua ...
Sao gió chỉ đi qua một lần?
Thời gian của gió đã dừng lại...
Thời gian của cỏ vẫn tiếp diễn...
Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp cố nhân?
Cỏ sinh ra để chứng minh sự tồn tại của gió thì một ngày nào đó nếu lỡ mất đi gió rồi,cỏ còn ngồi đó chờ ai?
Trả lại nước mắt
Cho mảnh đời son sắt.
Thôi rồi anh cũng mất
Cho tình cuối đầu...
Một mình đi mãi
Trên đường dài không thấy
Ai người quen tôi đấy?
Bao giờ đời sẽ vui?
Một ngày Gió, buồn và lang thang bỗng đọc bài viết này thấy đồng cảm...Tự nhiên bỗng muốn chia sẻ...Bởi vì ngọn gió Okita Souji mà ta vẫn đôi khi hờn, đôi khi trách trong Kaze Hikaru ấy tự nhiên hiện lên sao giống ngọn Gió mà ta đang chờ đợi, đang kiếm tìm vậy...
Okita là Gió, và anh cũng là Gió...Okia vô tâm đến mức kô nhận ra tình cảm của Kamiya dành cho mình, còn anh, cũng 1 chút vô tình để quên mất rằng hạnh phúc của ta mang tên anh...
Thấy phục Sei quá, giá như ta được như Sei, được ở bên cạnh Okita dù phải yêu bằng thứ tình yêu câm lặng...Giờ đây ta yêu người bằng thứ tình yêu 1 phía, thứ tình yêu cho đi và để dù nhận lại được 1 chút gì hay mất tất cả thì ta cũng sẽ chọn cái thứ tình yêu cho đi ấy...Đong đếm làm gì nữa đây khi chỉ còn lại 1 mình ta???
Okita ước anh là Gió còn ta muốn anh là Gió...Tự bao giờ ta thấy anh giống Gió...Tự bao giờ ta muốn anh được thoải mái lượn bay giữa bầu Trời...Bởi ta là Trời, và Gió bay hòa tan vào bầu Trời, Gió bay và ta thanh thản, ta bình yên... Ta muốn anh bay cao, bay xa, xa mãi vì ta biết Trời bao la lắm, Trời có thể ôm trọn trái tim Gió, có thể nắm chắc bàn tay Gió mà kô bao giờ vuột mất...Giờ ta vẫn nắm bắt được Gió, nhưng bằng sự níu kéo vô hình, bằng con mắt dõi theo trong câm lặng...Chẳng còn Gió nghe ta nói, Gió bay đi rồi, xa lắm...Và rồi Gió sẽ trở về...Như Gió Okita trở về với Cỏ Sei để biết rằng còn tồn tại...Gió anh sẽ về với Trời ta để biết rằng còn sống....Đúng, sống chứ không phải là tồn tại...Ta biết Trời cần có Gió, và Gió cũng cần có Trời...Và ta lại xanh, ta lại được hòa cùng với Gió...
Ta ước ta mạnh mẽ được như Sei, kiên cường được như Sei, nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại, dù ta cố để mạnh ta vẫn kô thoát được vẻ yếu đuối...Ta thực sự muốn mạnh mẽ, muốn thoát khỏi sự dựa dẫm, muốn đứng trên đôi chân của mình...Ta làm được, 1 chút ít...Ta đã sống, sống những ngày kô có anh, sống với 1 cái bóng vô hình, sống với sự chờ đợi, sống với những suy nghĩ ít nhiều có phần chấp nhận thực tế...Ta thấy ta lớn hơn khi ta vứt bỏ những cái suy nghĩ vớ vẩn và tiêu cực, khi bạn ta bảo: Mày nghĩ được như vậy thì phải nhẹ nhõm hơn nhiều chứ, khi ta biết lau khô giọt nước mắt để mỉm cười vì có người đã từng nói với ta..., khi ta biết chờ đợi, biết hi vọng, khi ta thấy ta đủ nghị lực để bước tiếp, và khi ta biết rằng: Càng xa anh ta càng thấy yêu anh.... Có lẽ ta đang lớn...
Đôi khi ta cũng tự đặt câu hỏi như Sei: "Một ngày nào đó nếu lỡ mất đi em rồi liệu Gió có biết mình đang tồn tại?" Ta mãi chẳng có câu trả lời bởi 1 lẽ, Gió sẽ chẳng bao giờ mất đi ta, ta sẽ chẳng bao giờ xa Gió...Chỉ biết động viên mình là Gió đang bay, bay cao lắm, và mệt rồi thì sẽ trở về, sẽ cần nơi bình yên để chia sẻ, và ta...Ta sẽ luôn dang rộng vòng tay chờ đón...Nếu Gió biết sẽ chẳng có ai yêu Gió nhiều như ta, nếu Gió biết Gió quan trọng như thế nào với ta???
Bỗng chốc ta thấy lòng mình nhẹ nhõm, và ta muốn...Bay lên cùng Gió...Như Sei khi cảm nhận sự quan tâm của Okita vậy...
Gió vô hình, vô sắc, anh vô hình, vô sắc..Và ta, ta thấy anh ở bất cứ nơi đâu...
Một ngày kô anh...
Viết theo cảm xúc chợt nảy sinh...