PDA

View Full Version : Bức thư tình cho 1 người không còn gì để nói :))



Lil’ Cinnie
06-06-2006, 09:36 PM
(Cin trích từ Blog của Mr Keanu, mở ngoặc là cái bức thư này đã trở thành request được đáp ứng trên Quick and Snow show hôm 4/6 vừa rồi!!!)


Em của tôi!!!

Lần đầu tiên nhìn thấy em, tôi đã biết rằng một ngày nào đó em sẽ là của tôi. Mọi người đều nói với tôi rằng em rất đẹp, và tôi thì không thể ngăn cấm mọi người ca tụng điều đó bởi đó là một sự thật quá sức hiển nhiên. Em đẹp vô cùng, một vẻ đẹp huyền ảo, sang trọng, quý phái nhưng lại vô cùng trẻ trung. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy em trong bộ đồ đen lung linh huyền ảo ấy, tôi đã biết rằng, mình phải có được em bằng mọi giá. Tôi được nghe rất nhiều vê em trên Internet rồi cả qua bạn bè tôi nữa... vì em quá nổi tiếng để mọi người không thể không biết về em. Thời gian cứ thế… lằng lặng trôi… Hàng đêm tôi vẫn mơ về em, mơ về những đêm chúng ta nằm cạnh nhau, cùng nhau hát những khúc hát êm đềm lãng mạn rồi chìm trong giấc ngủ lúc nào không hay… Và tôi không thể ngờ rằng vào một ngày lạnh đầu năm, tôi đã thật sự có được em. Chúng ta đã từng là những người bạn thân, nhưng rồi tôi đã yêu em lúc nào không hay… Tôi phát hiện ra rằng tôi không thể ngủ ngon mỗi đêm nếu thiếu em bên cạnh… bởi chỉ có duy nhất em luôn ở bên tôi những khi tôi cảm thấy cô đơn nhất, lẻ loi nhất, em vẫn hát cho tôi nghe những giai điệu tuyệt vời mà bất kỳ thằng đàn ông nào cũng phải ghen tị. Và rằng em quá đẹp, nên chỉ cần nhìn em thôi cũng khiến tôi vui lắm rồi, đó chẳng phải là niềm hạnh phúc nhỏ nhoi, nhưng lại là lớn lao nhất đối với chỉ mình tôi sao?

Không biết phải nói gì hơn ngoài câu Tôi yêu em vô cùng. Nhưng. Tôi đã sai lầm về em. Em chưa hề yêu tôi một phút giây nào cả, em đến với tôi không phải vì yêu, mà là vì một thứ vật chấc khác: đó là tiền bạc. Nổi tiếng như em, với một dáng hình nhỏ bé thanh thoát, một giọng hát ngọt ngào khiến bất kỳ nàng tiên cá nào cũng phải dỗi hờn vì ghanh ghét, chẳng thằng đàn ông nào không muốn có được em để rồi mà gìn giữ như báu vật lớn nhất của cuộc đời... Và rồi, cũng chính em là kẻ đã gây ra hỗn chiến giữa tôi và mấy thằng bạn thân. Chúng tôi đã tranh giành nhau để có được em một cách thật sự ngu xuẩn. Tất cả chúng tôi đều biết, em không yêu bất kỳ ai trong chúng tôi cả, có lẽ tình yêu của em đã dành cho một người khác… Nhưng đó không phải là chúng tôi.

Tôi đã ghen mỗi khi thấy em đi với thằng Sơn béo, thằng Đức béo “Buffalo”, rồi thậm chí cả thằng bé ít tuổi hơn tôi, bé Phương “Sao”. Tôi cảm thấy thật nực cười khi em nói với chúng những lời ong cánh bướm y chang những gì em đã kể tôi nghe những đêm em cùng tôi nằm ngắm sao trời… Tôi cảm thấy buồn vì đó là những bản tình ca không chỉ dành cho riêng mình, và rằng tình yêu không thể chia sẻ, nên tôi cũng dần dần cảm thấy xa em… mà chính em cũng đã không cần tôi nữa… Đến lớp, em tung tăng với Sơn-thằng bạn thân nhất của tôi ở lớp; đến Hot Café em ngọt ngào với thằng Đức béo cùng bay bổng với Stickwitu, rồi em nhún nhảy hip-hop với thằng Phương Sao, em thậm chí còn dễ dãi đến mức có thể đi chơi vòng quanh bất kỳ tầng nào ở công ty tôi với ông Khiêm, ông Ngọc… và ngay vào thời điểm đó, chúng nó chỉ quan tâm đến em thôi, cứ như trên thế gian chỉ còn mình em, và chẳng buồn để tâm đến tôi chút nào... Ôi... những người bạn của tôi... Tôi dần dần trở thành một người xa lạ, khô cóng, héo ngắt và lẻ loi trong những tảng băng lạnh ngắt đóng chặt niềm vui trong đó, chỉ chờ ánh nắng mặt trời chiếu xuống là tan chảy ra thành nước lã... Và rồi cái gì đến cũng phải đến, những ngày gần đây mỗi khi về đến nhà, tôi không còn muốn nhìn thấy gương mặt đẹp đẽ lung linh sáng ngời của em nữa… tôi thà nghe nhạc trên máy vi tính còn hơn phải nhìn thấy em, có lẽ tôi đã quá mệt mỏi rồi, mệt mỏi vì chờ đợi mà kết quả cuối cùng cũng chẳng đưa ta đến một lối mòn nào cả...


Đoạn này mới là cao trào đây ạ:

Lúc này đây, tôi xin phép được kết thúc câu chuyện về “em” iPod Nano của mình. Viêt blog này vì bức xúc rằng thì là sao mình đi chơi đâu bọn bạn của mình nó cũng giành giật cái iPod của mình ngồi nghe rồi chả chịu nói chuyện buôn bán với mình gì cả, ức chế không chịu được, cho nên từ hôm nay trở đi mỗi khi đi chơi đâu sẽ để “em” iPod ở nhà, ko cho đứa nào nghe hết, thế là vui cả làng nhỉ, hehe...

:21: :21: :21: Chết vì cười mất thôi, mọi người có thể play hoặc down nội dung bức thư này dưới giọng đọc của anh Quick và chị Snow tại đây!!! Welcome :21: http://www.box.net/public/4yirlx7tem

FuyuCandy
07-06-2006, 10:50 AM
Mr Keanu , nghe quen quá ,
Cin có biết địa chỉ của anh này kô ? Để tớ đến xin chữ kí fat :71: :10:
buồn cười thế í :41:

H_N
07-06-2006, 02:06 PM
Quick & Snow show mình lâu gòi kô nghe.Trang theoyeucau thì đóng cửa..Hiz kô theo dõi được

Lil’ Cinnie
07-06-2006, 04:15 PM
Mr Keanu , nghe quen quá ,
Cin có biết địa chỉ của anh này kô ? Để tớ đến xin chữ kí fat
buồn cười thế í

Bạn Kẹo iu, anh là là designer cho báo HHT2! ý. Bạn đọc báo HHT2! thấy hình được anh ý design suốt ý mờ. Trông mặt baby phết!! Hehe!!! Đọc cái bức thư này hài quá, tớ cười suốt í. Nghe nói trước đây ông này còn mấy lần gửi request đến Quick and Snow show và được đáp ứng nhưng toàn kiểu: Bạn em bị bệnh nặng (ung thư, nghiện:42: ) :71: , em muốn gửi bài hát này để...:21:


Quick & Snow show mình lâu gòi kô nghe.Trang theoyeucau thì đóng cửa..Hiz kô theo dõi được

Cái show này nghe hay kinh, vui ơi là vui!!! E thík cái kiểu tếu tếu của 2 Anh chị này!!!