PDA

View Full Version : Tách cafe nóng cho tâm hồn bạn!!!



Lil’ Cinnie
22-03-2006, 12:04 AM
I'm Cin, từ hum nay mối lần tớ onl tớ sẽ post vào topic này 1 câu chuyện thực trong cuộc sống hoặc những chuyện do tớ sưu tầm được. Có lẽ không chỉ đơn thuần là 1 câu chuyện mà đối với tớ nó là những bài học, những tách cafe hay 1 li trà sữa cho cuộc sống, giúp tớ thấy yêu cuộc sống này hơn, giúp tớ biết sống có ý nghĩa hơn :D Mọi người hãy post cùng tớ những câu chuyện của bạn nhé... Tớ muốn topic này sẽ là những kí ức học trò đẹp đẽ nhất, những câu chuyện, những bài học trong cuộc sống có ý nghĩa nhất đối với mỗi người chúng ta... Cùng đọc và cùng dành 1 chút ít thời gian, dành 1 khoảng lặng của cuộc sống này để suy nghĩ nhé... Welcome all!!!!!!!:9:
----------------------
Những tách cafe nóng cho tầm hồn:

1.Cafe muối (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=17783&postcount=2)
2.Hôm qua, hôm nay và ngày mai (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=17926&postcount=3)
3.Quẳng gánh lo đi mà vui sống (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=17952&postcount=4)
4.Thử yêu lần nữa (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=18137&postcount=7)
5.Nước lọc (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=18212&postcount=8)
6.Bạn là ai??? (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=18717&postcount=11)
7.Câu chuyện bát mì (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=18960&postcount=12)
8.Buổi sáng đẹp trời tháng tư gặp em gái hoàn hảo 100% (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=19022&postcount=14)
9.Nếu ko có tình yêu (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=19076&postcount=15)
10.Ngày hôm sau ko đến (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=19973&postcount=19)
11.Tình yêu (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=20413&postcount=20)
12.Cô gái bán đĩa (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=20544&postcount=21)
13.Mối tình đầu (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=20658&postcount=26)
14.Ba chúc con đủ (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=20666&postcount=27)
15.Khát vọng (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=20698&postcount=28)
16.Phần nào quan trọng nhất trên cơ thể? (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=20704&postcount=30)
17.Ngọn nến thứ tư (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=20797&postcount=31)
18.Điểm trang trí (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=20847&postcount=32)
19.Chiếc băng gạc cho trái tim tan vỡ (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=20849&postcount=33)
20.Tại sao anh yêu em? (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=20917&postcount=35)
21.2 đô la và 1 giờ (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=20981&postcount=36)
22.Cần một người (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=21095&postcount=38)
23.Anh yêu em khác mọi người (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=21138&postcount=40)
24.Ngày hạnh phúc nhất đời (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=21237&postcount=41)
25.Trái tim hoàn hảo (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=21283&postcount=42)
26.Có những điều (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=22734&postcount=43)
27.Xương rồng (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=24579&postcount=47)
28.Sao cứ phải (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=24579&postcount=47)
29.Học cách lắng nghe (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=24942&postcount=48)
30.Cây lá và gió (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=25552&postcount=49)
31.Ngôn ngữ của tình yêu (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=25556&postcount=50)
32.Hoa hướng dương (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=26052&postcount=51)
33.Lòng mẹ (http://chuyenhungvuong.net/diendan/showpost.php?p=166110&postcount=54)

Lil’ Cinnie
22-03-2006, 12:24 AM
Mở đầu là 1 câu chuyện mà tớ đã đọc rất nhiều lần, tớ nhớ lâu nhất và tớ thích nhất:


Cà phê muối

Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ, và hơn nữa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngập mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sư nên cô đồng ý.
Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện.
Bỗng nhiên chàng trai gọi người phục vụ:
- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!
Mọi người đứng xung quanh hết sức ngạc nhiên và nhìn chằm chằm vào chàng trai. Chàng trai đỏ mặt, nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.
Cô gái tò mò:
- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?
- Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển- Chàng trai giải thích- Khi chơi ở biển tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.
Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo...
Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... và cô đã tìm được người đàn ông của mình qua cốc cà phê muối.
Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu, vì " công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống rất hạnh phúc.
Mọi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai- nay đã là chồng cô- một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy.
Suốt 50 năm kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.
Sau 50 năm người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:
" Gửi vợ của anh,
Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất- về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường nhưng anh lại nói nhằm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được, đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần, nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối em một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.
Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy tiếc vì mình đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được em, và anh sẽ uống cà phê muối cả cuộc đời"
Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt.
Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối có vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".

From me: Có lẽ không bao giờ tớ quên được câu chuyện này, cảm xúc từ lần đầu đọc câu chuyện khi tớ học lớp 5 đến bây giờ sau 6 năm vẫn không hề thay đổi... Có lẽ lời nói dối của chàng trai trong câu chuyện là lời nói dối ngọt ngào nhất trên cuộc đời này, lời nói dối duy nhất mang lại hạnh phúc...
To someone: Hình như mình tìm được người để pha cafe cho uống rồi :9:

Lil’ Cinnie
22-03-2006, 06:59 PM
Hôm qua, hôm nay và ngày mai

Trong một tuần có hai ngày mà chúng ta không phải bận tâm về chúng.Có hai ngày chúng ta không nên để vướng bận, lo âu hay sợ hãi.

Ngày đầu tiên chính là ngày hôm qua. Với tất cả lỗi lầm, với tất cả những sai sót, với những nỗi buồn và cả những niền đau, ngày hôm qua đã qua rồi và mãi mãi vuột khỏi tay chúng ta. Chẳng có bất kì điều gì có thể thay đổi được ngày hôm qua. Chúng ta chẳng thể lấy lại những gì đã cho đi, cũng chẳng thể xoá đi dù chỉ là một lời mà chúng ta đã nói bởi ngày hôm qua đã qua rồi.

Ngày còn lại chính là ngày mai với những thử thách mà chúng ta chẳng thể biết được. Những phiền muộn hay niềm vui của ngày mai cũng ở ngoài tầm tay chúng ta. Mặt trời ngày mai sẽ mọc. Dù toả sáng rực rỡ hay bị che khuất sau những đám mây thì mặt trời ngày mai vẫn mọc. Và cho đến tận lúc đó chúng ta chẳng thể nào đánh cuộc chuyện gì sẽ xảy ra bởi ngày mai vẫn chưa đến.

Chúng ta chỉ còn lại một ngày _ đó là ngày hôm nay. Bất cứ người bình thường nào cũng có thể vượt qua mọi thử thách chỉ trong một ngày hôm nay. Nhưng anh ta thường gục ngã khi phải cõng thêm vào gánh nặng của ngày hôm qua và những gánh nặng của ngày mai.

Con người thường đau khổ không phải vì hiện tại mà chính vì những nuối tiếc trong quá khứ và nỗi lo âu cho tương lai. Vì thế chúng ta hãy sống trọn vẹn một ngày .

From me: Những việc mà hum qua mình đã làm được so với ngày hum nay thì đúng là đối lập... Ngày hôm nay của mình có nghĩa là relax 1 cách trọn vẹn...Đúng là 1 khoảng relax cần thiết trước khi bước vào những bài kiểm tra liên miên cuối kì... I'm ready rùi :D

stratovarius
22-03-2006, 11:14 PM
Người dẫn chương trình giơ cao một ly nước và hỏi khán giả:

- Quí vị thử đoán xem ly nước này nặng bao nhiêu?

- Điều đó còn phụ thuộc vào anh cầm nó trong bao lâu chứ.

- Đúng vậy, nếu tôi cầm nó trong một phút thì không có gì đáng nói. Nhưng nếu tôi cầm nó trong một tiếng đồng hồ thì tay tôi sẽ mỏi. Còn nếu tôi cầm nó cả một ngày, quí vị sẽ gọi xe cấp cứu cho tôi. Cùng một khối lượng, nhưng mang nó càng lâu thì nó càng trở nên nặng hơn.

Trong cuộc sống cũng vậy. Nếu chúng ta cứ liên tục chịu đựng gánh nặng, nó sẽ càng ngày càng trở nên trầm trọng. Không sớm thì muộn chúng ta cũng gục ngã. "Điều quí vị phải làm là đặt ly nước xuống, nghỉ một lát rồi tiếp tục cầm nó lên."

Thỉnh thoảng chúng ta phải biết đặt gánh nặng cuộc sống xuống, nghỉ ngơi lấy sức để còn tiếp tục mang nó trong quãng đời tiếp theo. Khi bạn trở về nhà, hãy quẳng lo âu về công việc ngoài cửa. Ngày mai bạn sẽ nhặt nó lên và tiếp tục mang. Còn bây giờ: Giải trí và thư giãn!

* Comment: dù cho còn có nhiều nỗi buồn và khó khăn thì hãy luôn nhớ rằng đó mới là cuộc sống, biết chấp nhận nó như 1 điều hiển nhiên để thấy răng mình đã trưởng thành, hãy biết gác lại những nỗi buồn và khó khăn ấy để dành cho thời gian và công sức cho những việc đáng làm hơn! mọi chuyện rồi cũng sẽ qua đi cả thôi mà:) with love!

maianh_vt91
10-05-2006, 10:46 AM
Nhìn mấy cái bài đó dài nhìn là sợ rồi. Lần sau anh chị post bài thì post ngắn thôi nhé chứ post dài đọc lâu lắm

Lil’ Cinnie
10-05-2006, 08:43 PM
Nếu bạn thấy dài thì bạn có thể không đọc...Và tớ cũng không có nhiệm vụ post 1 bài rồi phải kiểm tra độ dài ngắn của nó...Nhất là đây lại là những bài học của cuộc sống...Mà đã là cuộc sống thì chẳng có gì là ngắn ngủi...

Lil’ Cinnie
10-05-2006, 08:47 PM
Thử yêu lần nữa

Xét về tình cảm, họ yêu nhau. Nhưng về lý trí, rõ ràng, Tony không phải mẫu hình lý tưởng của cô. Joshy hiểu rõ hai người là hai thế giới. Tony cũng chưa muốn có bạn gái để dồn sức cho sự nghiệp. Ngoài mặt, cậu dửng dưng nhưng lại luôn có một sự quan tâm đặc biệt không lời. Vì tất nhiên, dửng dưng chưa bao giờ có nghĩa là không thích. Và họ đã có với nhau một tháng với những gì đẹp đẽ nhất. Mọi việc đi nhanh hơn cả tên lửa NASA, đâu có ai biết cách làm cho tên lửa chậm lại khi nó đã được phóng.

Cả Joshy và Tony đều cảm thấy những vấn đề không bình thường giữa hai người nhưng họ luôn né tránh. Một sai lầm kinh điển của những đôi yêu nhau. Không lâu sau đó, Tony đề nghị chia tay. Cậu đã phải chịu nhiều áp lực trong việc cố gắng trở thành một người bạn trai. Việc có bạn gái đã ngốn mất nhiều thời gian mà đáng lẽ ra cậu phải dành cho sự nghiệp của mình.

Những ngày sau đó là những ngày u ám & nặng nề. Tony vẫn làm việc đều đều dù cậu không thể phủ nhận rằng cậu thấy rất trống vắng. Khi đã bình tĩnh hơn và thôi khóc, Joshy nhận thấy việc chia tay của hai người là việc vô lý nhất cô từng biết. "Có lẽ mình phải làm một cái gì đó!".

Hai tuần sau, Joshy hẹn Tony đến quán nước quen thuộc. Cô nhìn thẳng vào mắt Tony và hỏi: "Mình chia tay đã nửa tháng, anh đã cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn chưa?". Chắc chẳng ai trên đời này cho rằng trống vắng là một cảm giác thoải mái dễ chịu nhưng Tony vẫn im lặng. "Em đã có rất nhiều điều không hiểu" - Joshy nói - "Nhưng ngày hôm đó, cả hai chúng ta đều khong đủ bình tĩnh để nói chuyện với nhau. Em thật sự muốn biết anh đã chịu áp lực như thế nào".

Không dễ để Tony nói ra những gì cậu nghĩ nhưng Joshy đã khéo léo thuyết phục bằng tất cả những dịu dàng và cảm thông nhất mà cô có thể. Sau cùng, cô nói: "Em thật sự không thể chịu đựng được khi mình mất nhau như vậy. Nếu anh vẫn còn một chút tình cảm với em, chỉ cần một chút thôi nhưng là tình cảm thật sự chứ không phải lòng thương hại và anh cũng không muốn kết thúc như thế, chúng ta hãy cùng nhau bắt đầu lại thật chậm. Em tin mình có cơ hội để làm mọi việc tốt đẹp hơn".

Tony im lặng rất lâu. "Mình sẽ bắt đầu thật chậm như thế nào?" - Cậu hỏi. "Nếu anh thật sự muốn biết và muốn thử, hãy gật đầu cho em xem nào!" - Joshy trả lời. Tony bật cười và gật đầu. Joshy vẫn luôn lém lỉnh như thế.

Joshy chậm rãi. "Sẽ có một vài quy định bắt buộc, tất nhiên! Nhưng hãy thoải mái anh nhé! Em chỉ muốn cùng anh chơi một trò chơi thôi! Và đây là quy định của cô: Mỗi tuần họ sẽ gặp nhau ít nhất một lần và nhiều nhất ba lần. Mỗi người được quyền chủ động những cuộc hẹn và cả việc sẽ đi đâu trong một tuần. Tuần sau đến lượt người kia. Người bị động có quyền từ chối nếu không thoải mái nhưng một tuần bắt buộc phải có một lần đi cùng nhau. Đến khi một người muốn có cuộc hẹn thứ tư trong một tuần và người kia đồng ý thì đã đến lúc mọi việc trở lại bình thường như nó vốn như thế.

"Để bắt đầu, chúng ta sẽ bốc thăm" - Joshy lấy từ trong xắc tay hai lá thăm be bé - "Người nào bốc được lá thăm ghi chữ THE FIRST sẽ là người chủ động hẹn đầu tiên. Và tuần kế tiếp sẽ là quyền chủ động của người kia. Cứ như thế! Anh đã luôn nhường em nên lần này em nhường anh trước đấy!"

Tony bốc trúng lá thăm ghi chữ THE FIRST. Một tuần sau đó, cậu hẹn Joshy và trò chơi bắt đầu. Không dễ để hàn lại những thứ đã vỡ. Rất nhiều lúc Tony cảm thấy chán nản. Ý nghĩ về việc không hợp nhau làm cậu cứ muốn bỏha cuộc giữa chừng. Nhưng tình yêu cậu dành cho Joshy là một tình yêu thật sự. Joshy đã nói với cậu trước khi ra về ngày hôm đó: "Em chỉ cần anh can đảm và kiên nhẫn chút thôi để cùng em vượt qua giai đoạn khó khăn này". Cậu luôn nhắc nhở mình câu nói ấy để kìm bớt tính nóng vội và mau nản. Joshy cũng không dễ chịu gì hơn. Cô phải đánh đòn tính tự ái của mình rất nhiều roi để nó yên thân mà nằm xẹp xuống. Cô tập yêu luôn cả những điều khiếm khuyết ở người con trai minh chọn. Cô lặp lại liên tục trong đầu hai từ "kiên nhẫn". Đã có nhiều điều buồn cười xảy ra trong suốt những ngày đó. Vì Joshy không hề quy định sẽ làm gì trong những lần gặp nhau nên họ nghĩ ra đủ trò. Joshy bắt Tony phải đến tiệm uốn tóc tán gẫu với cô trong khi các cô thợ rị mọ với cả đống ống cuốn trên đầu. Tony cũng khiến Joshy dở khóc dở cười khi ngồi chờ cậu trên thành hồ bơi nam. Họ đã cùng nhau chạy đua một chặng đường rất dài để tìm lại nhau.

Dần dần, họ thấy thích thú được quyền "hành hạ" người kia mỗi tuần và cả cái cách hỏi nhau khi bắt đầu một cuộc hẹn: "Chiều thứ sáu này em rảnh không?". Thêm một thời gian nữa, họ bắt đầu thấy nhớ nhau và cần nhau nhiều hơn là ba cuộc hẹn mỗi tuần. Tony đã thích nghi được với việc san sẻ thời gian và áp lực cho một người luôn sẵn sàng lắng nghe cậu. Và cậu nhận thấy việc có cả bạn gái lẫn sự nghiệp không phải là điều quá khó. Vào tuần cuối cùng của tháng tư, Tony hẹn Joshy lần thứ tư trong một tuần. Hôm đó là một ngày tuyệt vời không kém ngày đẹp trời lúc họ quen nhau. Nhưng Joshy vẫn giữ nguyên quy tắc "mỗi người một tuần" của mình, cô chỉ điều chỉnh nó thành thỏa thuận. "Và tất nhiên người ta có thể vi phạm thỏa thuận trong những trường hợp có thể thương lượng được" - Joshy nháy mắt tinh nghịch khi cả hai đứng mút kem.

Ngày 14 tháng 6, Joshy đem đến cho Tony một hũ thủy tinh đựng đầy socôla với dòng chữ: "Be my valentine!". Joshy cười một nụ cười của nắng: "Những chuyện không vui đã khiên chúng ta xa nhau vào đúng ngày lễ Tình yêu. Em không muốn đợi đến năm sau mới đưa anh món quà này! Em yêu anh!" - Cô hôn Tony.

"Có một điều anh đã thắc mắc rất lâu!" - Tony nói sau khi qua phút ngất ngây - "Nếu ngày hôm đó em bốc phải lá thăm THE FIRST thì khi nào em sẽ hẹn anh?" Một nụ cười bí ẩn nở trên môi Joshy: "Thì đã bao giờ em không bốc phải là thăm THE FIRST đâu! Cả hai lá thăm đều là THE FIRST, em chỉ không cho anh nhìn thấy lá thăm của em thôi! Em muốn anh bắt đầu khi anh thật sự sẵn sàng. Còn em thì đã luôn sẵn sàng để chờ đợi anh!". Tony hỏi tiếp, cố giấu vẻ xúc động: "Nếu như anh không chơi trò đó với em, hoặc nếu như anh không hẹn lần thứ tư... nếu...". Nhưng hai ngón tay xinh xinh của Joshy đã đặt lên môi Tony để ngăn cậu nói tiếp. Cô nhẹ nhàng: "Đó là một bí mật! Khi đó, em sẽ tính cách khác nhưng em sẽ không nói anh nghe đâu!" Tony vòng tay ôm lấy cô. Cậu cũng không cần biết đến điều bí mật đó. Và sẽ chẳng bao giờ biết rằng Joshy chẳng có một dự tính nào cho những tình huống đó. Bởi cô tin là cả hai sẽ làm cho mọi việc tốt đẹp hơn.


Comment: Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn. Dù có thành công hay thất bại, bạn cũng không có gì để hối tiếc vì đã không sống và yêu hết mình. Hãy cho những người yêu thương mình và chính mình một cơ hội. Đừng bỏ cuộc quá sớm khi mọi thứ vẫn còn có thể!

Và khi đọc câu chuyện này tôi chợt nhớ đến 1 bài hát của Đỗ Bảo mà đã nghe khá lâu rồi: "Em vẫn ngốc nghếch đợi chờ, mà người lớn ơi làm sao anh có thể chối từ"...Gửi 1 ngọn Gió...

Lil’ Cinnie
13-05-2006, 08:09 PM
Chuyện của hai chúng ta. Vậy mà… Bắt đầu nhanh. Kết thúc cũng thật nhanh.
Chóng vánh.
5 phút trước chúng ta còn nhớ nhau.
5 phút sau, hai chúng ta đã thành hai người xa lạ.
Trong 5 phút ngắn ngủi đó, cuộc nói chuyện cuối cùng giữa tôi và em…
Em: Anh là đồ tồi!
Tôi:…
Em: Còn nhớ lần đầu tiên anh nói yêu tôi. Anh đã nói thế này. Anh giống như một kẻ lữ khách đang lạc trên hoang mạc, đã lâu lắm rồi, chỉ có mặt trời như thiêu đốt và cát nóng đồng hành. Chính vào cái lúc anh đã gần như gục ngã, em xuất hiện, giống như một ốc đảo của thiên đường, một dòng suối mát lạnh, giành lại sự sống và niềm tin của anh từ bóng tối. Anh đã nói hay thật, và tôi đã quá mù quáng mà không nhận ra cái lắt léo trong những lời đường mật của anh…
Tôi: Đường mật? Lắt léo?
Em: Chẳng phải sao. Uh thì tôi là dòng suối mát lạnh. Nhưng tôi chỉ có ý nghĩa với anh khi anh đã mệt mỏi với việc tìm kiếm cho mình một tình yêu. Để rồi khi anh đã, theo lời của anh, là “sống lại”, thì đối với anh, tôi chẳng có ý nghĩa gì hơn là… là… NƯỚC LÃ! Phải rồi, nước lã, nước lọc. Vô vị. Nhạt hoét. Và giờ thì anh lại tràn trề sức sống để lao vào những cuộc phiêu lưu, những cuộc chinh phục mới. Bây giờ anh thích uống nước gì chả được. Nước ngọt có ga đi, uống xong ợ cho sướng. (Em trợn mắt, đúng là em, đang nói chuyện nghiêm túc mà vẫn có thể nghĩ ra những câu vừa chọc tức, vừa chọc cười…)
Tôi: Nước lã? Nước lọc? … Uh, đúng rồi, em chính là nước lã, nước lọc của tôi…
Em bật khóc, vùng bỏ chạy, để lại tôi ngơ ngác nhìn theo.
Em không cho tôi cơ hội được kết thúc câu nói của mình.
Thôi, không nói được trực tiếp với em, thì tôi sẽ nói lại ở đây vậy. Hy vọng em sẽ đọc được những dòng này…
Để tôi kể cho em nghe, tại sao tôi lại coi em là nước lã, nước lọc.
Em có biết, nước lã người ta còn gọi là nước tự nhiên, tức là nó hoàn toàn đến từ tự nhiên. Đến trẻ con 3 tuổi cũng có thể kể được những nguồn nước tự nhiên. Thì nước sông, suối, ao, hồ, biển, và nước mưa (nói đến đây tôi lại nhớ đến cái Vòng tuần hoàn của nước được học trong môn Khoa hồi cấp 1, 2 gì đó). Uh mà đứa trẻ 3 tuổi đó học đến cấp 2, khoảng lớp 6, lớp 7 gì đó thì chắc chắn nó sẽ kể vanh vách ra những lợi ích của nước đối với sự sống. Tôi chả thiết kể lại làm gì, mất công em bắt bẻ, “Anh nghĩ em là ai chứ?”
Bây giờ tôi kể em nghe về nước suối. Là vì tôi đã từng ví em là nước suối mà. Trong số các loại nước tự nhiên, trừ nước mưa em có thể hứng và cất trong chung để lắng cặn, thì nước suối là sạch nhất, tinh khiết nhất. Có nhiều lí do. Thứ nhất là nước suối thường có đầu nguồn từ trên cao, mà nước đổ từ trên cao xuống với vận tốc lớn nên bao nhiêu cặn bẩn đã văng ra cả. Rồi nữa, dòng chảy của suối nhỏ, hẹp và ngoắt nghéo, nên tốc độ của dòng suối chậm rãi và uyển chuyển. Nước suối cũng chỉ có mặt ở những vùng núi cao, nơi đá nhiều hơn đất. Giờ em đã biết vì sao nước suối sạch chưa. Và vì sạch, nên vị nước suối trong lành, mát mẻ và tinh khiết. Đôi khi còn có vị ngòn ngọt. Uống một ngụm nước suối thì rất sảng khoái.
Nhưng em còn đặc biệt hơn nữa, vì em là nước suối của ốc đảo giữa hoang mạc mà. Em biết đặc biệt ở chỗ nào không. Đó là, nước suối của những ốc đảo giữa hoang mạc không khởi nguồn từ chỗ cao, ngược lại, nó chảy ra từ lòng đất. Những mạch nước ngầm giữa hoang mạc thường nằm rất sâu dưới lòng đất, bởi vậy, nó mát lạnh và chứa nhiều chất khoáng. Nước suối này đặc biệt tới mức, có người đã từng sống sót chỉ bằng việc uống nước suối này mà không cần ăn uống. Em có tin không?
Tôi cũng chẳng hiểu sao, trong câu nói lúc nãy của em, em lại liên hệ từ nước lã sang cả… nước lọc nữa. Em đúng là buồn cười. Nhưng tôi lại mắc tật nói nhiều, nên thôi, tôi cứ kể luôn cho em nghe chuyện nước lọc vậy.
Nước lọc thì vốn là nước tự nhiên được đun sôi lên rồi để nguội, ai mà chẳng biết. Tôi chẳng biết cái tên nước lọc nó mọc ra từ đâu, nhưng bà tôi thì nhất định phải gọi nó bằng cái tên nước sôi để nguội. Chuyện nước lọc tưởng đến đây là hết, nhưng đấy là hồi mình còn bé, đất nước còn nghèo thôi em ạ, nước đến mang đi đun sôi, để nguội, rồi uống, thế thôi. Ấy thế mà thời thế thay đổi, đất nước mở cửa, chuyện nước lọc tự nhiên lại dài ra.
Đó là vì có sự xuất hiện của cái anh nhà nước lọc nhưng lại mang cái tên rất Tây, “La vie”. Xưa nay mình toàn uống nước lọc miễn phí mà em, sao tự nhiên bây giờ người ta đem nước lọc đi đóng chai, rồi lại bắt mình mua. Người ta quảng cáo là cái loại nước lọc này đã được xử lí theo dây chuyền công nghệ Tây phương, loại bỏ những tạp chất tự nhiên có hại cho sức khỏe con người vốn vẫn có trong cái loại nước sôi để nguội ta uống xưa nay. Thế là thiên hạ đổ xô đi mua loại nước lọc mới có tên “Cuộc sống”. Mẹ tôi cười nhạt, vớ vẩn, nước sôi để nguội dân ta đã uống cả ngàn năm nay có sao đâu, phí tiền. Mẹ có biết đâu thằng con quý tử của mẹ đôi khi vẫn lén mẹ mua vài chai “Cuộc sống” ngồi nhâm nhi. Thú thật là chẳng biết có phải tôi cũng giống như người ta, mắc mấy cái bệnh sính ngoại, sính quảng cáo, sính “sang trọng và quý phái” hay không, nhưng tôi công nhận uống “Cuộc sống” có vẻ ngon hơn nước sôi để nguội thật.
Thế rồi, hàng loạt những nhãn hiệu nước lọc mới ra đời cạnh tranh với “Cuộc sống”. Kể được hết tên bọn chúng chắc có đến sang năm, nên tôi chẳng dại. Nhưng tôi lại phải thú nhận, tôi đã trót kết một thứ nước lọc mới có tên là Aquafina. Nước lọc mà lại có ga. Lạ thế cơ chứ. Dù sao thì mấy cái thứ nước lọc đóng chai này cũng tốn kém, nên thi thoảng lắm, phải lúc nào thật là “sang trọng và quý phái”, tôi mới dám móc túi ra mua lấy một chai con con. Rồi thì giữ lại cái vỏ chai, về nhà đổ nước sôi để nguội vào rồi tiếp tục ra ngoài “sang trọng và quý phái”. Tôi thế đấy.
Bây giờ tôi sẽ nhắc đến một cái chỗ mà tôi biết là khi em nghe đến tên nó, hẳn em sẽ lại nhíu mày vào thốt nên một câu, “Lại La Place!” Thì biết làm sao, tôi lỡ yêu nó mất rồi (tất nhiên là gần bằng em thôi).
Lần đầu tiên tôi đến La Place, em ạ, tôi đã rất ngạc nhiên khi, tôi gọi một cốc lọc đá (để uống kèm cốc Latte tôi cho lỡ tay đường), người ta đã mang ra cho tôi một cốc nước lọc có thả một lát chanh. Tôi chưa thấy thế bao giờ, cũng nhấp miệng uống thử. Cái vị lạ lắm em ạ, tôi ngạc nhiên thốt lên, “Chưa bao giờ thấy nước lọc ngon đến thế!” Lát chanh bỗng làm cái vị của nước đun sôi để nguội bỗng trở nên tinh khiết hơn, man mát, chua chua, rất là dễ chịu. Một trong những ấn tượng tốt đẹp về cái quán này. Và từ đó trở đi, đi uống nước ở đâu, khi gọi nước lọc, tôi cũng yêu cầu người ta bỏ thêm cho tôi một lát chanh.
Thì đấy là nước lọc đá mùa hè. Thế em biết mùa đông em đi uống nước mà gọi một cốc nước lọc nóng hoặc ấm, người ta sẽ bỏ cái gì vào trong đó không. Đố em biết đấy. Một lá bạc hà tươi. Hơi nóng sẽ làm tinh chất bạc hà tan vào trong cốc nước làm cho vị nước có chút mùi thơm nồng ấm của bạc hà, thật là dễ chịu.
Những lúc như thế này thì đừng có mà coi thường nước lọc.
Thôi chết, nãy giờ tôi cứ lèm bèm cái gì thế nhỉ. Nhưng mà, về cơ bản, em đã nhận ra chưa, cái lí do để tôi coi em là nước lã, nước lọc của tôi. Nói thật với em chứ, một năm không uống Coca cũng chẳng sao (ayx tôi lại bốc phét rồi, đi ăn mấy cái món đồ Tây mà tôi không được uống Coca thì có mà đầy chết), một năm tôi không uống Latte, không uống nước cam, nước chanh, cocktail, nước ổi, nước táo… (tóm lại là một tỉ thứ nước đã được chế biến, có màu, có vị) cũng chẳng sao. Nhưng em thách tôi đi, thách tôi nhịn uống nước lã, nước lọc một tuần xem. Chỉ sợ một tuần sau, mà nhất là trời cứ nóng thế này, em sẽ gặp lại tôi trong tình trạng đang nằm hấp hối trên giường, hai trong mắt trắng dã, môi nứt nẻ, miệng đớp đớp theo đúng phong cách “cá mắc cạn”.
Ừ thì nhạt hoét, nhạt toẹt. Nhưng đố có ai trên đời này sống thiếu được cái thứ nước không màu, không mùi, không vị này đấy.
Giờ thì em đã hiểu tại sao tôi lại ví em là nước lã, nước lọc của tôi chưa hả em?
Nào, nói từ nãy đến giờ rồi, tôi cứ gọi là khan cả cổ. Hỡi nước lã, nước lọc của tôi, em có chịu quay trở lại đây với tôi ngay không thì bảo. Nói thì nói vậy thôi, chứ tủ lạnh nhà tôi cũng đang sẵn một chai sữa tươi, một hộp nước ổi, vài lon nước cam và cả nước uống tăng lực nữa, chắc cũng đủ cho tôi cầm cự vài ngày đề phòng trường hợp mấy ngày tới em dỗi tôi không thèm lên mạng nên cũng chẳng đọc được cái blog nhảm nhí này.
Nhớ em nhiều.


Comments: Một bài viết thật ấn tượng mà Cin vô tình đọc được trên blog của 1 anh tên là Đạt, cái anh dẫn chương trình Tôi 20 trên VTC ý.Quả thực đọc song Cin bị gây ấn tượng mạnh, không hiểu cảm giác gì diễn ra nữa. Chia sẻ cho mọi người vậy.
Be my "nước lọc"???

Mylove
28-05-2006, 10:29 PM
Cám ơn những cốc Kaffee nóng bỏng của Cin. Cốc Kaffee tuy đầy nhưng uống hoài vẫn thấy thật ngon.
Ml cổ vũ cho Cin nhiều lắm :41:

Lil’ Cinnie
29-05-2006, 10:41 PM
Thanks bạn rất nhiều, Cin rất vui vì những li coffee nhỏ đó ít nhất có thể làm giảm cơn khát của bạn, làm bạn dừng lại 1 chút giữa cuộc sống bận rộn này và suy nghĩ, và lắng nghe. Cám ơn bạn nhiều lắm!!!

Lil’ Cinnie
29-05-2006, 10:50 PM
Bạn là ai???


Bạn mạnh mẽ khi biết chấp nhận nỗi đau và mỉm cười với nó.
Bạn can đảm khi vượt qua được sự sợ hãi của chính mình và giúp người khác cũng làm được điều đó.

Bạn hạnh phúc khi nhìn thấy một nụ hoa đang hé nở và nguyện cầu nó sẽ tỏa hương thơm ngát.

Bạn đáng yêu khi nỗi bất hạnh không làm bạn mù quáng đến nỗi có thể làm cho người khác cũng cảm thấy bất hạnh.

Bạn sáng suốt khi biết được sự thông thái của bạn là có giới hạn.
Bạn chân thật khi bạn nghĩ rằng mình đã làm nhiều điều ngốc nghếch.

Bạn sống động khi những mong ước tương lai cũng không mang nhiều ý nghĩa hơn những lỗi lầm của ngày hôm qua.

Bạn trưởng thành khi biết được hôm nay bạn là ai chứ không phải ngày mai bạn sẽ là ai.
Bạn tự do khi điều khiển được chính mình và không mong ước sẽ điều khiển người khác.

Bạn đáng được tôn trọng khi bạn tôn trọng người khác.
Bạn rộng lượng khi bạn thể hiện sự duyên dáng đúng với bản chất của chính mình.

Bạn khiêm tốn khi bạn không biết rằng mình khiêm tốn là như thế nào.

Bạn chín chắn khi nhận ra được bản chất thật của những người xung quanh và đối xử với họ theo đúng những gì bạn nhận ra.

Bạn nhân từ khi tha thứ lỗi lầm cho người khác nhưng lại không thể tha thứ cho chính mình khi phạm những lỗi đó.

Bạn xinh đẹp khi bạn không cần một chiếc gương nói lên điều đó.
Bạn giàu có khi bạn không bao giờ đòi hỏi nhiều hơn những gì bạn cần.

Bạn là chính bạn khi bạn chấp nhận sống yên bình với những đổi thay, một khi bạn không còn được như hiện nay.

Vậy bạn là ai?????Câu trả lời thật đơn giản:Bạn là chính bạn.


Comment: Đúng, tôi sẽ vẫn luôn là chính tôi dù cho 1 lần nữa trong cuộc đời này tôi được lựa chọn lại cuộc sống của mình. Đơn giản vì tôi không hoàn hảo và tôi biết chấp nhận sự không hoàn hảo ấy như 1 phần của cuộc sống, biết biến những cái không hoàn hảo ấy thành 1 cái gì nguyên vẹn hơn dù không hoàn chỉnh??? Hãy luôn là chính mình bạn nhé!!!!!

con rua _ BB
02-06-2006, 08:43 AM
Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31-12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.

Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho nên đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới.

Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phác, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào.

Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

- Xin mời ngồi!

Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

- Có thể... cho tôi một… bát mì được không?

Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.

- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.

Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

- Cho một bát mì.

Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau.

- Ngon quá - thằng anh nói.

- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon! Cám ơn!” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.

Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31-12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.

- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

- Cho một bát mì.

Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

- Vâng, một bát mì!

Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:

- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.

Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”.

Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

- Thơm quá! - Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá! - Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu. Đến ngày 31-12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện.

Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”.

Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều.

- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

- Làm ơn nấu cho chúng tôi… hai bát mì được không?

- Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì”.

- Vâng, hai bát mì. Có ngay.

Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi. Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.

- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.

Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần, chúng ta phải cố gắng lên!

- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

- Có thật thế không? Sau đó ra sao?

- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?”, Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31-12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!”.

Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vã về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con”.

Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

Lại một năm nữa trôi qua. Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện. Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

“Việc này có ý nghĩa như thế nào?”. Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ.

Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này. Rồi rất nhiều lần 31-12 đã đi qua. Lại một ngày 31-12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay.

Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai.

Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.

Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại.

Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên. Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:

- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp bắp nói:

- Các vị… các vị là…

Một trong hai thanh niên tiếp lời:

- Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vã nhả ra, đứng dậy nói:

- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ! Mau lên!

Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

- Có ngay. Ba bát mì.

- o O o -

Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm.

Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.

Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng: "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt". Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động

ndp_12h
02-06-2006, 10:03 PM
Hê! Lâu lắm rồi mới đc đọc nhưng câu chuyện hay như thế này! Thanks Cinderella Mà tại sao lại có người cho rằng nhưng chuyện này dài khó đọc nhỉ!
Nhưng.... mấy truyện trên đấy như là truyện :Thử yêu lần nữa và
Nước lọc đó đó...Bạn đừng để phông chữ như vậy! Khó đọc lắm! Mà nếu đọc thì sẽ rất hại mắt!


Fr Cin: Thanks vì đã ủng hộ Cin, Cin đã fix rùi đấy

Mylove
02-06-2006, 10:14 PM
Murakami, Haruki
Một buổi sáng đẹp trời tháng tư, trên một con đường hẹp ở khu phố Harujuku sang trọng gần Tokyo, tôi đã đi ngang qua một em gái hoàn hảo 100%.

Phải nói thực là nàng chẳng ưa nhìn chút nào. Nàng chẳng nổi bật về bất cứ phương diện gì. Quần áo nàng chẳng có gì đặc biệt. Sau lưng nàng, tóc vẫn chưa quấn lại gọn gàng, như thể mới ngủ dậy. Nàng cũng không còn trẻ, chắc cũng gần ba mươi, nói chính xác là nàng không còn thích hợp với từ “cô gái” nữa. Nhưng từ xa năm mươi thước, tôi biết nàng là cô gái hoàn hảo 100% đối với mình. Khoảnh khắc nhìn nàng, con tim tôi quay cuồng và miệng tôi khô cằn như sa mạc.

Có lẽ bạn có những mẫu người con gái đặc biệt cho riêng mình - người có mắt cá chân mỏng manh, mắt bồ câu hay những ngón tay thanh tú, và bạn bị quyến rũ theo những người con gái luôn dành thời gian để chuẩn bị từng bữa ăn. Dĩ nhiên tôi cũng có ý thích riêng của mình. Đôi khi trong nhà hàng, tôi nhận thấy mình đang nhìn một cô gái bàn kế bên vì tôi thích dáng mũi cô ta.

Nhưng không ai có thể đảm bảo rằng cô gái hoàn hảo 100% của mình có thể đáp ứng với mẫu người đã được hình dung nào đó. Càng thích cái mũi của các nàng bao nhiêu, tôi càng không thể nhớ hình dáng các nàng như thế nào. Dù chỉ một nàng thôi thì cũng thế. Mọi điều tôi nhớ được là nàng không có một vẻ đẹp gì tuyệt vời. Thật là kỳ lạ.

Tôi sẽ bảo với một ai đó: “Hôm qua mình đã lướt qua một nàng hoàn hảo 100% trên đường đi đấy”.

“Thế hả?”, anh ta nói. “Có dễ thương không?”

“Thực sự là không.”

“Thế đó là mẫu người anh thích à?”

“Tôi chẳng biết. Dường như tôi không thể nhớ bất cứ điều gì về nàng ta - kiểu mắt của nàng hay kích cỡ bộ ngực cũng thế”.

“Lạ thật đấy”.

“Vâng, đúng là lạ thật”.

“Dù sao đi nữa, anh đã làm gì, có bắt chuyện với nàng không? Có đi theo nàng ta không?”, anh ta sẽ nói với vẻ chán chường.

“Không. Chỉ lướt qua nàng ta trên đường đi thôi”

Nàng đi từ đông sang tây, và tôi đi từ tây sang đông. Đó là một buổi sáng tháng tư tuyệt đẹp.

Giá như tôi có thể bắt chuyện với nàng. Nửa tiếng cũng đã là nhiều. Chỉ hỏi về bản thân nàng, và nói với nàng về bản thân tôi. Và nếu như tôi thực sự thích thú, tôi sẽ giải thích với nàng về sự run rủi của định mệnh đã đưa đẩy chúng tôi lướt qua nhau trên một con đường ở khu phố Harajuku vào buổi sáng tháng tư tuyệt đẹp năm 1981. Chắc chắn đó là một cái gì đầy những bí mật ấm cúng, như một cái đồng hồ cổ xưa được tạo thành khi hòa bình bao trùm thế giới.

Sau khi nói chuyện, chúng tôi có thể dùng bữa ở đâu đó, có thể đi xem một bộ phim của Woody Allen, dừng chân uống cocktails trong một quán bar khách sạn. Và nếu có chút may mắn, chúng tôi sẽ dìu nhau lên giường.

Những khả năng tiềm ẩn gõ vào cánh cửa tim tôi.

Bây giờ khoảng cách giữa chúng tôi thu hẹp lại còn 15 thước.

Làm thế nào tôi có thể tiếp cận nàng? Tôi sẽ nói gì với nàng đây?

“Chào cô. Cô có rảnh rang dành khoảng nửa tiếng cho một cuộc đối thoại nhỏ không?”

Quá lố lăng. Nghe như thể ngôn từ của người bán hợp đồng bảo hiểm.

“Xin lỗi cô. Cô biết có cửa hàng giặt ủi làm việc thâu đêm ở gần đây không?”

Không, như thế cũng lố lăng quá. Tôi chẳng mang theo bộ quần áo để giặt ủi nào. Ai lại đi dựng chuyện như thế?

Có lẽ tôi sẽ nói với nàng một sự thật giản đơn: “Chào em. Em là người con gái hoàn hảo 100% đối với tôi”.

Không, nàng sẽ chẳng tin đâu. Và giả sử nàng có tin, nàng cũng chẳng muốn nói chuyện với tôi. Nàng có thể nói. “Xin lỗi, tôi có thể là một cô gái hoàn hảo 100% đối với anh nhưng anh không phải là chàng trai hoàn hảo 100% đối với tôi”. Điều này có thể xảy ra chứ. Và nếu rơi vào tình huống đó, chắc chắn tôi sẽ tan nát. Tôi chẳng bao giờ phục hồi được sau cú sốc đó. Tôi đã ba mươi hai tuổi rồi, và trên tuổi đó tất cả đều ở đằng sau.

Chúng tôi đi qua nhau trước một tiệm hoa. Một vùng không khí nhỏ bé ấm áp chạm vào thịt da tôi. Nhựa đường ẩm ướt. Tôi bắt gặp một làn hương hoa hồng. Tôi không thể cất lời với nàng. Nàng mặc áo len dài tay màu trắng, tay phải cầm một phong thư sặc sỡ chỉ thiếu mỗi con tem. Đây là bức thư nàng viết cho ai đó. Có lẽ nàng đã mất trọn một đêm để trao gửi tâm tư vào trang giấy trắng nên trông mắt nàng hiện lên những tia nhìn ngái ngủ. Chiếc phong thư còn có thể ẩn giấu những bí mật mà nàng từng trải qua.

Tôi sải chân vài bước và rẽ sang hướng khác. Nàng mất hút trong đám đông.

Dĩ nhiên là giờ đây tôi biết chính xác điều mình sẽ nói với nàng ta. Đó sẽ là một bài diễn văn dài. Đủ dài cho tôi có thể giãi bày tâm tư mình một cách thích đáng. Những ý tưởng đến với tôi chẳng bao giờ thực tế cả.

Ôi trời ơi, đáng lẽ câu chuyện nên bắt đầu là “ngày xửa ngày xưa” và kết thúc là “một câu chuyện buồn đấy chứ. Bạn có nghĩ thế không?”

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng trai và một cô gái. Chàng trai mười tám tuổi còn nàng đôi tám trăng tròn. Chàng chẳng đẹp trai gì đặc biệt, nàng cũng chẳng phải kiêu sa. Hai người đơn giản chỉ là một chàng trai bình thường cô đơn và một em gái bình thường đơn côi, giống như tất cả những người khác. Nhưng từ sâu thẳm tim mình, họ vẫn tin là ở một nơi nào trên thế giới có một chàng trai hoàn hảo 100% và một cô gái hoàn hảo 100% dành cho họ. Vâng, họ tin vào điều kỳ diệu. Và điều kỳ diệu đó thực sự đã xảy ra.

Một ngày hai người vô tình bắt gặp nhau ở một góc đường.

“Thật là kinh ngạc,” chàng trai nói. “Anh đã tìm kiếm em cả đời. Em có thể không tin, nhưng em là người con gái hoàn hảo 100% đối với anh đấy”.

“Và anh, anh là chàng trai hoàn hảo 100% với em đấy,” nàng tiếp lời, “chính xác như em đã hình dung ra đến từng chi tiết. Thật là như một giấc mơ”.

Họ ngồi trên một chiếc ghế đá công viên, nắm tay nhau, kể cho nhau những câu chuyện của mình giờ này qua giờ khác. Hai người không còn cô đơn nữa. Họ đã khởi sự kiếm tìm và đã tìm được một nửa kia của mình hoàn hảo 100%. Đó là một sự diệu kỳ. Một sự diệu kỳ của vũ trụ.

Tuy nhiên, khi họ ngồi bên nhau và nói chuyện, từng mảnh vỡ nghi ngờ bắt rễ trong tim họ. Phải chăng thật sự giấc mơ của mình lại trở thành hiện thực một cách dễ dàng như thế?

Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi lăng im giữa cuộc trò chuyện, chàng trai nói với cô gái: “Chúng ta hãy thử một lần nữa. Nếu quả thật chúng ta là người tình hoàn hảo của nhau, thì nhất định chúng ta sẽ gặp lại nhau vào một lúc nào đó, ở một nơi nào đó. Và khi điều đó xảy ra, chúng ta biết chắc mình là một nửa kia của nhau và sẽ cưới nhau ngay lúc ấy. Em nghĩ thế nào?”

“Vâng,” nàng nói. “Chúng ta sẽ làm đúng như thế”.

Và họ chia tay nhau. Nàng đi về hướng đông, còn chàng về hướng tây.

Tuy nhiên, cuộc thử nghiệm mà hai người thỏa thuận là hoàn toàn không cần thiết. Họ sẽ chẳng bao giờ có thể thực hiện được. Bởi vì họ thật sự đúng là một nửa kia hoàn hảo 100% của nhau và quả là một điều kỳ diệu nếu như họ đã gặp được nhau. Nhưng họ không thể biết điều đó, bởi họ còn quá trẻ. Những con sóng lạnh giá vô tâm của định mệnh vẫn theo đuổi để quăng ném họ không thương tiếc.

Vào một mùa đông, cả chàng trai và cô gái gặp một cơn bệnh cúm dữ dội, và sau mấy tuần trôi vật vờ giữa sự sống và cái chết, hai người đã mất sạch những ký ức đẹp đẽ thuở đầu. Khi thức dậy, họ thấy đầu mình trống rỗng như con heo đất của chàng D.H. Laurence trẻ tuổi.

Tuy nhiên, họ là những người trẻ tuổi sáng láng và kiên định, và với những nỗ lực không ngừng nghỉ, họ đã giành giật lại được cái kiến thức và cảm giác khiến họ lại có thể trở thành những thành viên đầy đủ tư cách của xã hội. Nhờ trờ phù hộ, hai người đã thật sự trở thành những công dân trung thực biết cách di chuyển từ tuyến xe điện ngầm này sang tuyến khác và đủ khả năng để gửi một bức thư chuyển phát nhanh ở bưu điện. Trên thực tế, hai người còn thử yêu đương trở lại và nhiều khi đạt đến tình yêu ở mức 75% hay thậm chí 85%.

Thời gian trôi nhanh không ngờ. Chẳng bao lâu sau, chàng trai đã 32 tuổi còn nàng cũng ba mươi cái xuân xanh.

Một buổi sáng đẹp trời tháng tư, sau khi dùng một tách cà phê khởi đầu ngày mới, chàng trai rảo bước từ tây sang đông. Trong lúc ấy, nàng định gửi một lá thư chuyển phát nhanh, rảo bước từ đông sang tây. Nhưng trên cùng một con đường nhỏ ở khu Harajuku gần Tokyo, họ lướt qua nhau ở giữa con đường. Những tia sáng yếu ớt nhất của ký ức đã mất chập chờn vài giây ngắn ngủi ánh chiếu vào tim họ. Mỗi người đều cảm thấy con tim quay cuồng. Và họ biết:

Nàng là cô gái hoàn hảo 100% cho tôi.

Chàng là người trai hoàn hảo 100% cho tôi.

Nhưng ánh sáng của vùng trí nhớ quá xa xôi và yếu ớt, và tư tưởng họ chẳng bao lâu sau lại trong sáng như hồi mười bốn tuổi. Không nói một lời, họ lướt qua nhau, biến mất vào đám đông. Vĩnh viễn.

Một câu chuyện buồn. Bạn có nghĩ thế không?

Vâng đúng vậy. Và đó chính là điều lẽ ra tôi nên nói với cô ta.


:54: :54: :54:


Đừng để điều đó chỉ như cơn gió thoảng qua... để rồi khi nó vụt qua mất, chỉ còn ta đứng ngẩn ngơ tiếc nuối...

Lil’ Cinnie
03-06-2006, 11:53 PM
Nếu không có tình yêu...

Ngày ấy, tôi dạy mẫu giáo tại một ngôi trường nhỏ nằm gọn trong khuôn viên của một tòa nhà ba tầng xinh đẹp . Mỗi sáng, cứ đúng 9 giờ , tất cả học sinh lại tụ tập trong căn phòng lớn , bắt đầu một ngày mới bằng bài thể dục đầu giờ . Hơn 50 đứa trẻ , 3 đến 6 tuổi , ngồi san sát trên những chiếc ghế xinh xinh đủ màu đặt trên tấm thảm dày . Những gương mặt thơ ngây bừng sáng khi chúng háo hức hát vang những bài ca , cùng chia sẻ cho nhau về mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống ...

Một buổi sáng , cô hiệu trưởng gặp toàn thể học sinh trong căn phòng lớn và thông báo :" Hôm nay chúng ta sẽ tiến hành một thí nghiệm mới". Cô giơ cao hai cây thường xuân bé xíu đựng trong hai cái chậu con giống hệt nhau . " Chúng ta có hai cây con trông chúng giống hệt nhau đúng không? " . Tất cả bọn trẻ , tò mò nhìn vào hai chậu cây , đồng thanh đáp :" Dạ phải ".

" Chúng ta sẽ nuôi dưỡng hai cây con này với cùng chế độ ánh sáng , cùng chế độ tưới nước , nhưng ...với sự chăm sóc khác nhau ". Cô nói tiếp :" Chúng ta sẽ theo dõi xem, điều gì sẽ xãy ra khi đặt một cây trong nhà bếp , cách xa chúng ta , một cây ngay tại đây , trong phòng này , trên lò sưởi ".

Sau khi đặt một chậu trên mép lò sưởi , cô hiệu trưởng dắt bọn trẻ vào bếp , đặt chậu cây còn lại lên quầy . Sau đó cô dẫn những đứa trẻ với những đôi mắt mở to vì bỡ ngỡ trở lại căn phòng lớn .
"Chúng ta sẽ đối xử với cây như với một người bạn . Trong vài tháng tới , mỗi ngày chúng ta sẽ hát cho cây thường xuân nghe . Chúng ta sẽ nói cho bạn ấy biết bạn ấy xinh đẹp như thế nào và chúng ta yêu quí bạn ấy biết bao . Chúng ta luôn chúc bạn ấy mọi điều tốt đẹp ..." Một bé gái giơ tay :" Nhưng thưa cô , thế còn cái cây trong bếp thì sao ?". Cô hiệu trưởng mỉm cười thích thú " Chúng ta sẽ dùng cây ấy làm cây 'đối chứng' trong thí nghiệm tuyệt vời của chúng ta . Theo các em chúng ta phải làm gì ?"
" Chúng ta sẽ không nói chuyện với nó ?"
" Đúng , dù chỉ một lời thì thầm ".
" Chúng ta sẽ không gởi cho nó lời chúc tồt đẹp nào ".
" Đúng , và chúng ta xem chuyện gì sẽ xãy ra.."
Bốn tuần sau mắt của tôi cũng mở to ngạc nhiên như bọn trẻ . Cây thường xuân trong bếp yếu ớt , mảnh khảnh và chẳng lớn được tí nào . Còn chậu cây đặt trong phòng lớn , được bao bọc bởi những lời yêu thương êm dịu , được bọn trẻ hát cho nghe mỗi ngày , đã lớn gấp ba với những chiếc lá xanh biếc tràn đầy nhựa sống ...Để chứng minh kết quả của cuộc thí nghiệm và cũng để lau khô nước mắt của những đứa trẻ nhạy cảm , lo lắng cho số phận của cây thường xuân kia , cô hiệu trưởng giải thoát cho cảnh lẻ loi của chậu cây thứ hai trong bếp và mang đặt nó trong phòng lớn , bên cạnh chậu thứ nhất .
Ba tuần sau , chậu cây thứ hai đã bắt kịp chậu cây thứ nhất . Bốn tuần sau , chúng cùng lớn mạnh như nhau ...Tôi ghi nhớ mãi bài học này và tự đúc kết cho mình một câu kết luận : Không ai , không vật gì lớn lên được nếu không có tình yêu...

=|thunder|=
14-06-2006, 12:33 AM
bạn cinderella ơi.tớ thích đọc 2 bài này.khá hay.tớ rất thích một cái gì nhẹ nhàng mà

đúng là một cái gì nhẹ nhàng luôn làm hài lòng bản thân....

Hồng Nhung
14-06-2006, 09:40 AM
Hay quá, những bào post trên đây thật là hay quá, lâu lắm rùi mới cảm thấy những ý nghĩa thực sự của cuộc sống như vậy.
Cảm ơn bạn đã giành thời gian để ngồi post những bài viết này nhé. :)

conmacha
14-06-2006, 05:32 PM
định lướt web chút thôi, tui có thói quen đọc 3-4 dòng cùng một lúc, thế mà vưỡn phải ngồi một lúc để đọc, tò mò mà........bài của cin dài thật, chắc chắn có nhiều người thích những câu chuyện như kiểu caffee chiều thứ 7 thế này, còn tôi thì thích những đoạn ngắn ngắn hơn.
chắc tại tôi chạy nhanh quá chăng?

tôi nghĩ đến em,thứ tình yêu không tưởng trong cái đầu điên loạn.Khinh thường chủ nghĩa thẩm mỹ dân tộc bài ngoại và không hiểu quái gì về phong cách trừu tượng cũng như nghệ thuật hiện đại,em trong tôi đi theo trường phái biểu hiện cá nhân tự đặt...

Tôi và em có phải là những cơn mưa đêm...lạnh giá,gào thét và đầy bất trắc???

Lil’ Cinnie
15-06-2006, 12:37 AM
Ngày hôm sau kô đến!!!

Câu chuyện bắt đầu khi tôi 16 tuổi. Trong khi đang chơi bên ngoài trang trại của gia đình ở California, tôi gặp một nguời con trai. Ðó là một người bình thường như bao người khác, nguời trêu chọc bạn để rồi bạn đuổi theo và đấm cho anh ta một trận. Sau lần gặp gỡ đầu tiên đó, chúng tôi tiếp tục gặp nhau và trêu chọc lẫn nhau. Nhưng việc trêu chọc chỉ diễn ra một lúc, rồi chúng tôi thuờng đứng nói chuyện ở hàng rào. Tôi có thể kể với anh mọi bí mật của mình. Anh chỉ yên lặng lắng nghe và tôi nhận thấy anh thật dễ gần.

Ở truờng chúng tôi đều có những mối quan hệ riêng, nhưng khi về nhà chúng tôi thuờng kể cho nhau nghe mọi chuyện. Một hôm tôi kể với anh cái gã mà tôi thích đã làm cho trái tim tôi tan nát. Anh an ủi tôi và bảo rồi mọi chuyện sẽ qua. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì có một người bạn thực sự hiểu mình. Có điều gì đó ở anh khiến tôi rất thích, tôi lại cho rằng đây chỉ là cảm giác.

Trong những năm trung học, chúng tôi luôn bên nhau với tình bạn đơn thuần. Vào buổi lễ tốt nghiệp, tuy chúng tôi nhận đuợc bằng vào hai ngày khác nhau nhưng tôi rất muốn ở cạnh anh. Tối hôm đó khi mọi nguời đã về hết tôi đến nhà anh, nói rằng tôi rất muốn gặp anh. Ðó quả là một cơ hội lớn, nhưng tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là ngồi bên cạnh anh ngắm sao trời và cùng bàn về những dự định của hai đứa. Anh nói anh muốn lấy vợ sớm để ổn dịnh cuộc sống, rằng anh muốn trở thành người giàu có, thành đạt. Tôi về nhà với nỗi ân hận vì đã không thổ lộ cho anh biết tình cảm của mình. Tôi muốn ngỏ lời yêu anh nhưng lại quá nhút nhát và sợ sệt. Tôi để những cơ hội ấy qua đi và tự nhủ sẽ nói cho anh ấy vào một ngày nào đó.

Trong những năm học đại học, tôi luôn muốn thổ lộ cùng anh nhưng luôn có nhiều nguời xung quanh anh. Sau khi ra truờng anh tìm việc làm ở New York.Tôi mừng cho anh nhưng cũng cảm thấy buồn vì chưa nói được gì với anh. Nhưng làm sao tôi có thể nói ra điều đó được, khi mà anh đang chuẩn bị ra đi. Tôi giữ kín điều đó cho riêng mình và nhìn anh bước lên máy bay. Tôi đã khóc rất nhiều và cảm thấy rất buồn khi không nói được những điều trong trái tim mình. Sau đó tôi được nhận vào làm thư ký, rồi làm cho một nhà phân tích máy tính. Tôi rất tự hào về những gì mình đạt đuợc. Cho đến một ngày tôi nhận được một bức thư có kèm thiệp mời mừng đám cuới. Ðó là của anh.

Tôi đến dự đám cuới một tháng sau đó. Ðám cưới thật lớn được tổ chức ở một nhà thờ và chiêu đãi ở một khách sạn lớn. Tôi gặp cô dâu và cả anh nữa, và tôi nhận ra rằng mình vẫn rất yêu anh. Tôi đã tự kiềm chế để không làm hỏng ngày vui của anh. Tôi cố gắng tỏ ra vui vẻ khi nhìn thấy anh bên cô ấy để che giấu đi những giọt lệ đang tuôn rơi trong lòng tôi. Tôi rời New York và cho rằng mình đã hành động đúng. Khi tôi lên máy bay, anh đi tiễn và nói rằng anh rất vui khi gặp lại tôi. Tôi về nhà cố quên đi mọi chuyện đã xảy ra ở New York vì hiểu rằng mình không thể làm khác. Một năm qua, chúng tôi vẫn trao đổi thư từ cho nhau và kể cho nhau nghe mọi chuyện. Rồi một thời gian dài anh không viết thư cho tôi. Tôi bắt đầu lo lắng vì tôi đã viết đến 6 bức thư. Cho đến khi tôi mất hết hy vọng, tôi nhận đuợc lời nhắn: "Hãy gặp anh ở hàng rào nơi chúng ta vẫn trò chuyện truớc đây". Tôi đến và gặp lại anh. Anh nói rằng anh đã vui vẻ trở lại, quên di mọi chuyện rắc rối từ cuộc ly dị. Tôi càng yêu anh hơn nhưng vẫn không thể nói ra mối tình ấp ủ bấy lâu. Khi anh quay lại New York, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không muốn nhìn thấy anh ra đi. Anh hứa sẽ đến thăm tôi ngay khi có thể.

Rồi một ngày anh không đến thăm tôi như đã hẹn. Tôi đoán rằng có lẽ anh rất bận. Chuỗi ngày chờ dợi kéo dài cho đến khi tôi đã quên đi điều đó thì nhận được một cuộc điện thoại từ luật sư của anh ở New York. Ông ấy cho tôi biết anh đã mất trong một tai nạn trên đường ra sân bay. Trái tim tôi duờng như vỡ vụn và tôi thực sự bị sốc. Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh không đến như đã hẹn. Tôi đã khóc, những giọt nuớc mắt của sự mất mát và đau đớn dến khôn cùng.

Tôi tự hỏi: "Tại sao điều đó lại xảy đến với một người tốt như anh?". Tôi thu dọn công việc đến New York để nghe đọc di chúc của anh. Mọi thứ đã được chuyển về cho gia dình và người vợ cũ của anh. Tôi gặp lại cô ấy. Cô kể cho tôi nghe về tình trạng của anh, rằng anh luôn buồn cho dù cô ấy đã làm mọi cách cũng không thể nào khiến cho anh hạnh phúc được như hôm gặp lại tôi ở đám cưới của họ. Người ta trao lại cho tôi quyển nhật ký của anh. Nó được bắt dầu từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Anh viết rằng anh rất yêu tôi nhưng vì quá nhút nhát mà không dám nói ra điều đó. Ðó là lý do tại sao anh im lặng và thích lắng nghe tôi. Anh luôn yêu tôi kể cả khi dến New York và kết hôn với người khác. Ðối với anh quãng thời gian hạnh phúc nhất là khi ở bên tôi và được nhảy với tôi trong đám cưới. Anh đã tưởng tượng rằng đó là đám cuới của chúng tôi và anh đã rất đau khổ khi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc ly hôn. Anh viết rằng anh rất hạnh phúc khi nhận được thư của tôi. Và cuốn nhật ký kết với dòng chữ: "Hôm nay, nhất định tôi sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất yêu cô ấy". Ðó chính là ngày mà anh bỏ tôi ra đi vĩnh viễn - ngày mà tôi sẽ biết được tình yêu từ sâu thẳm trái tim anh dành cho tôi.

Ðây là một câu chuyện Cin đọc được trên mạng. Có thể các bạn đã từng đọc qua câu chuyện này nhưng Điều mà Cin muốn nói với mọi người là: Nếu bạn yêu một nguời nào đó, đừng đợi đến ngày mai để nói với anh ấy/cô ấy biết điều đó. Bởi lẽ ngày hôm sau đó có thể sẽ không bao giờ đến nữa. Đừng im lặng để rồi phải hối tiếc nhé!!! Gut luck 2 u all

Mylove
20-06-2006, 03:43 PM
Chuyện này của Cin cũng hao hao giống câu chuyện dưới đây mà 1 lần Ml cũng đọc được trên Net. Post đây để mọi người cùng đọc nhé


:54: :54: :54:

Năm học lớp 10.

Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi thường chăm chú nhìn cô bé ngồi kế bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghri hôm trước. Em nói : “ Cảm ơn anh !” va hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm học lớp 11.

Chuông điện thọai reo. Đàu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vi em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, toi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cũng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : “ Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm cuối cấp.

Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khoa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. “ Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lóp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT.” Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hôi, sau khi tiệc tan, tôi đứng trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tối trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : “Em đã có giờ phút vui ve nhất, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Ngày tốt nghiệp.

Từng ngày trôi qua, rồi tưng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong ao khóac va mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : “Anh la BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Vài năm sau.

Giỏ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : “ Tôi hứa” và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : “Anh đã đến, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Lễ tang.

Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : “ Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.

Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh…”

Mylove
22-06-2006, 12:23 PM
CÔ GÁI BÁN ĐĨA


Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải năm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngòai chơi, dù chỉ một lúc cũng được.Sau rất nhiều lần nằn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.

Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi. Cô gái ngẩng lên hỏi:

- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.

- O.. Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...

Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.

- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.

Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong. Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tẩn ngẩn cầm lấy và đi về.Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem vè nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia. Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thọai của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD được gói như tất cả mọi ngày - đem về.

Vài ngày sau...

‘Reeeeng !...'

Mẹ của chàng trai nhấc điện thọai:

- Alô ?

Đầu dây bên kia là cô gái ở của hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ òa lên khóc.

- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.

Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.

Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở của tủ. Bà sững người khi nhìn thấy hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra. Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm - Jacelyn.'

Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi :' Chào anh, anh khỏe không ? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'

Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...

:54: :54: :54:
Trong mọi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.

Lil’ Cinnie
22-06-2006, 02:08 PM
Fr Cin: Nhắn bạn Mylove edit bài thành tiếng Việt có dấu nhé!!! Cin kô rõ nội dung nên hơi khó sửa dấu giúp bạn...Bạn edit bài cho chất lượng nhé...Cám ơn sự đóng góp của bạn..Từ sau bạn nhớ post bài bằng TV có dấu...Thanx

H_N
22-06-2006, 04:55 PM
Fr Cin: Nhắn bạn Mylove edit bài thành tiếng Việt có dấu nhé!!! Cin kô rõ nội dung nên hơi khó sửa dấu giúp bạn...Bạn edit bài cho chất lượng nhé...Cám ơn sự đóng góp của bạn..Từ sau bạn nhớ post bài bằng TV có dấu...Thanx
chuyện này nghe nhiều rồi mà Cin.. Chắc bạn ấy copy nên kô có dấu...:|

Mylove
22-06-2006, 09:57 PM
chuyện này nghe nhiều rồi mà Cin.. Chắc bạn ấy copy nên kô có dấu...:|

Đúng rồi! Mấy bài này Ml đọc trên mạng, thấy hay hay nên post cho mọi người cùng xem.
Tại hồi trưa vội quá, chưa kịp sửa lại dấu. Bây giờ mới có thời gian ngồi sửa lại. Sorry nhé! :10:

H_N
22-06-2006, 10:11 PM
Bài này mình thấy có nhiều ý nghĩa lắm....hãy mạnh dạn nói lời yêu thương với những người mhình yêu quý...nếu bạn thấy ngại bạn sẽ có thể phải hối hận....đừng tiếc lời yêu thương...đừng bao h để khi mất đi một điều gì đó bạn mới thấy nó đáng quý đáng yêu...hay nói cho ai đó nghe bạn yêu người đó như thế nào...
Dù người đó không yêu , tình yêu người ấy không dành cho bạn nhưng bạn cũng nên tự hào vì tình yêu cũng đã lớn lên trong bạn.......1 câu chuyện buồn

Mylove
22-06-2006, 10:18 PM
MỐI TÌNH ĐẦU

Anh và tôi cùng nhau lớn lên trong bao kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ. Tôi nhớ rất rõ lúc nhỏ anh đã từng vì tôi mà nhiều lần đánh nhau với bọn con trai trong xóm, có lần còn chảy cả máu nữa… tôi biết anh đau lắm nhưng cũng cố gượng cười cho tôi vui. Từ đó đến giờ chưa ai đối tốt với tôi như thế, anh là người đầu tiên, và trong tôi anh là người duy nhất tốt với tôi… như thế. Cũng chính vì vậy mà tôi đã mang trong tim mình một tình yêu, tình yêu đơn phương. Tình yêu của tôi dành cho anh cứ lớn mãi theo thời gian… và đến một ngày, tôi quyết định nói cho anh hiểu tất cả những tình cảm của tôi. Nhưng trớ trêu thay… trước lúc tôi đình nói thì anh, người mà tôi yêu nhất lại cùng sánh bước, tay trong tay với một cô gái khác. Đứng trước mặt tôi anh lại vờ như không biết, như giữa chúng tô chỉ là tình bạn đơn thuần, hoàn toàn không nghĩ đến những quá khứ tốt đẹp kia, anh ung dung nói:
- Này Nhóc, giới thiệu với em đây là bạn gái của anh.
Tôi nghe tim minh như có 1 cảm giác đau nhói đến lạ lùng, tôi chưa bao giờ có cảm giác đau đến thế…..
- Chào em, em là em gái của anh Nhân à ?
Thấy tôi vẫn im lặng, anh lại hỏi:
- Em không sao chứ Nhóc ?
Mặc kệ lời hỏi thăm của anh. Tôi đã bỏ chạy, những giọt nước mắt cứ đua nhau lăn trên mặt… tôi chạy thật nhanh, như để trốn tránh tất cả, trốn tránh cái sự thật phũ phàng đã đến với tôi.

Tôi lê la khắp mọi nơi mỗi ngày như để quên anh, nhưng tôi không thể làm được chuyện ấy.Và trong lúc tôi đau đớn và tuyệt vọng nhất thì tôi đã gặp Vinh. Vinh có rất nhiều nét giống anh, và đặc biệt là Vinh đã nói thích tôi, điều mà tôi đã mong ở anh nhưng không thể nào xảy ra. Thế rồi chỉ sau 2 tháng giữa tôi và Vinh dã có 1 tình yêu đẹp … tôi không biết là nó có thật sự đẹp hay không nữa … nhưng tôi đã cố làm cho nó thật đẹp trước mắt anh. Tôi kể nhiều về Vinh cũng như tình yêu của cúng tôi cho anh nghe. Những lúc ấy tôi thường chú ý tới vẻ mặt của anh, tôi mong mỏi ở nó 1 sự khó chịu, bực bội. bởi như thế có nghĩa là trong tim anh vẫn dành 1 chút gì đó cho tôi. Nhưng không, hoàn toàn ngược lại với những gì tôi mong đợi, anh vẫn vui vẻ nói cười, vẫn chúc phúc cho tình yêu của tôi. Và tôi lại khóc mỗi lúc từ KTX của anh về. Dường như nó đã trở thành thường lệ, cho dù tôi thừa biết đáp án, nhưng tôi vẫn cứ đi đến đó, vẫn cứ kể cho anh nghe về tình yêu của tôi và Vinh…. Và vẫn luôn nhận được từ anh những lời nói tốt đẹp như từ 1 người anh trai… không hơn, không kém… Biết phải làm sao bây giờ khi tôi đã quá yêu anh, hình bóng anh không 1 giây phút nào rời khỏi tâm trí tôi. Tôi luôn tìm cho mình 1 câu trả lời. Quên anh ư? Tôi chắc rằng mình sẽ không bao giờ làm được chuyện đó. Còn nói cho anh biết là tôi yêu anh ư? … để làm gì cơ chứ khi trong tim anh hoàn toàn không có tôi. Giờ đây tôi chỉ biết rằng tôi phải làm 1 việc, việc mà tôi nên làm, đó là chia tay với Vinh, bởi tôi không hề yêu Vinh, tôi không thể nào tiếp tục lừa dối Vinh được nữa.

Một ngày chủ nhật đẹp trời, tôi đã nói lời chia tay với Vinh và nhận được sự đồng ý vì Vinh cũng không thể chấp nhận 1 người yêu mà suốt ngày chỉ nghĩ về 1 người khác.

Tôi lại đi lang thang trên con đường, con đường quen thuộc mà ngày nào anh vẫn dẫn tôi đi chơi. Bất chợt tôi trông thấy anh... tôi định chạy thật nhanh đế bên anh… nhưng ý nghĩ đó đã sớm bị dập tắt bởi anh không đi 1 mình, mà cùng cô gái hôm nọ. Nước mắt lại rơi, và tôi lại bỏ chạy. tôi vẫn không thể nào quên được hình ảnh ấy. Dường như ở phía sau, tôi nghe thấy tiếng anh mặc kệ. Tôi vần chạy thật nhanh… và bất chợt nhận ra phía trước mình 1 chiếu xe tải đang đến gần. Nhưng mặc kệ … cái chết có khi lại tốt hơn cho tôi chăng. Chợt ….. - Aaaaaaaaa !

Tôi hốt hoảng quay lại và nhận ra rằng đó là anh. Anh đã đẩy tôi sang phía bên kia dường. Nhưng anh nắm đó, trước mũi xe, trong vũng máu… Tôi vùng lên, chạy thật nhanh đến bên anh.
- Em lại sang đường mà không nhìn rồi nhóc ạ…. Lần sau đừng thế nữa nhé.
Tất cả chỉ có bấy nhiêu, những lời nói cuối cùng của anh mà tôi còn được nghe. Tôi gào tên anh, xin lỗi anh hàng ngàn lần … nhưng anh vẫn nắm đó, lặng thinh không nói 1 lời.
…....
Ba tháng sau ngày anh mất, tôi lại đi trên con đường đã khiến anh phải ra đi mãi mãi
- Xin lỗi em …
- Là chị ư?
- Chúng ta vào đâu nói chuyện được không? Chị có cái này muốn đưa cho em.
Tôi khẽ gật đầu. Tìm được 1 chỗ ngòi, chúng tôi bắt đầu câu chuyện. Chị lấy trong túi ra 1 cuốn sổ nhỏ, đưa cho tôi
- Đây là gì?
- Là nhật kí của Nhân.
- ?
- À, là lần đó chị cầm nhầm, định trả lại cho Nhân mà không kịp nữa nên chị đưa nó cho em.
Dường như thấy được ánh mắt của tôi, chi nói tiếp:
- Em đừng hiểu lấm, chị chỉ đọc được trang đầy thôi
- Còn gì quan trọng nữa hả chi. Anh ấy cũng đã mất rồi, còn gì là bí mật nữa?
- Chị cũng không biết nữa. Chị chỉ thấy có trách nhiệm phải trả lại nó cho em thôi.
- ……
- Thôi, giờ chị đang vội. Chị phải đi chọn áo cưới …
- Chọn áo cưới? - tôi khẽ chau mày - Sao chị lại làm thế, anh Nhân đi chưa được 100 ngày mà
- Em nói thế là sao? Chị và Nhân chỉ là bạn thôi mà
- Là bạn? thế tại sao lần trước anh ấy lại giới thiệu chị là bạn gái anh ấy?
- Chị cũng không hiểu tại sao Nhân lại giới thiệu như vậy nữa. thôi chị trễ rồi, chị phải đi đây. Chào em…
Chị đi rồi còn 1 mình tôi với nỗi khó hiểu. Quyển nhật kí của anh… tôi lật từng trang…

Ngày…tháng…năm…

Hôm này là ngày tôi thấy vui nhất. Em đã buồn khi tôi giới thiệu Phương là bạn gái của mình, điều đó chứng tỏ em đã yêu tôi rồi. Ôi! Tôi muốn hét thật to cho mọi người biết tôi hạnh phúc đến mức nào

Rồi 1 trang khác

Ngày …tháng…năm…

Hôm nay thật là 1 ngày tồi tệ. tôi đã lầm, một sự hiểu lầm tai hại… bởi em, người mà tôi yêu nhất trên đời lại hoàn toàn khồng yêu tôi. Em đã có người yêu, một chàng trai tốt, tôi đoán vậy.Em đã kể rất nhiều về người ấy, về tình yêu của em. Những lời nói của em như ngàn mũi tên đâm thẳng vào trái tim tôi không chút xót xa. Thế mà em vẫn vô tư cười nói trên nỗi đau khổ của tôi. Trông em thật hạnh phúc…tôi chẳng biết làm gì khác ngoài việc diễn hết vai diễn của 1 người tốt trước mặt em, tôi đã chúc phúc cho cuộc tình của em cũng như đặt dấu chấm hết cho cuộc tình chính mình. Có lẽ tôi đã không còn cơ hội nói lời yêu em. Nhóc ơi! Anh ước gì Nhóc hiểu được lòng anh, dù chỉ 1 chút thôi…

Khép trang nhật kí lại mà nước mắt tôi cứ tuôn rơi… những câu hỏi vì sao cứ bao quanh trong đầu tôi… vì sao cơ chứ? Vì sao anh không nói với tôi sớm hơn? … Vì sao tôi không đủ can đảm nói với anh? …. Vì sao? … Vì sao trời lại khéo trêu người như thế? Đêm ấy tôi đã khóc rất nhiều, tôi thấy anh trong giấc mơ, tôi gọi tên anh… Nhưng dẫu tôi có khóc bao nhiêu, có gọi tên anh bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì anh cũng đã mãi xa tôi rồi. Tôi phải trách ai đây? Trách anh không nói sớm? trách tôi vì ý nghĩ điên rồ của mình khi thử lòng anh? Hay trách ông trời đã khéo đùa chúng tôi?

Đêm nay tôi lại mơ thấy anh, anh bảo tôi hãy sống thật tốt bởi cuộc đời của tôi hiện giờ là của anh. Tôi thức dậy và nước mắt lại trào ra. Tôi nhớ anh, nhớ rất nhiều …

:54:

Fr Cin: Sorry...But...

Lil’ Cinnie
22-06-2006, 11:20 PM
Cho đến bây giờ vẫn kô hiểu tại sao cái đẹp là cứ đi với chữ buồn...Mấy câu chuyện ấy buồn quá...


BA CHÚC CON ĐỦ

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại mất nhiều thời gian của cuộc đời mình ở các sân bay đến thế .Tôi vừa thích lại vừa ghét việc đó!?!! Tôi thích được ngắm nhiều người. Nhưng đó cũng là lý do tôi ghét :Phải nhìn mọi người "chào" và "tạm biệt". Nó làm tôi xúc đông đến phát mệt.

Cho nên, mỗi khi gặp 1 thử thách trong cuộc sống, tôi vẫn thường ra sân bay thành phố nhìn mọi người "tạm biệt". Để tôi thấy rằng mình vẫn hạnh phúc khi không phải nói lời chia tay với những người thân yêu của mình. Nhìn mọi người cố níu kéo nhau, khóc... tôi cảm thấy mình còn rất nhiều điều quý giá khác. Những gia đình, những người yêu nhau cuối cùng cũng phải xa cách, nhìn họ sải rộng cánh tay để nắm tay nhau, cho đến khi chỉ còn 2 đầu ngón tay của 2 người chạm vào nhau... đó là những hình ảnh mãi mãi nằm trong tâm trí tôi.

Và tôi cũng học được nhiều điều từ những giây phút "tạm biệt " đấy.

Có 1 lần, tôi nghe loáng thoáng tiếng 2 cha con đang bên nhau trong những phút giây cuối cùng. Họ ôm nhau và người cha nói: "Ba yêu con, ba chúc con đủ". Rồi cô gái đáp lại: "Con cũng yêu ba rất nhiều và chúc ba đủ".

Và cô gái quay đi, tôi thấy người cha cứ đứng nhìn theo, thấy ông ấy muốn và cần khóc. Tôi lại gần, nhưng lại không muốn xen vào giây phút riêng tư của ông ấy nên không nói gì. Bỗng ông quay lại chào tôi và:

- Đã bao giờ anh nói lời tạm biệt với 1 người, và biết rằng mãi mãi không gặp nữa?

- Xin ông cho tôi hỏi, có phải ông vừa vĩnh biệt với con gái ông? Tại sao vậy?

-Tôi già rồi, mà con tôi sống cách tôi đến nửa vòng trái đất - Người cha nói - Thực tế, tôi biết lần sau con tôi quay về đây nhưng lúc đó có thể tôi đã mất

- Khi tạm biệt con gái ông, tôi nghe ông nói: "Ba chúc con đủ". Tôi có thể biết điều đó có ý nghĩa gì không?


Người cha già mỉm cười:

- Đó là lời chúc gia truyền của gia đình tôi, đã qua nhiều thế hệ rồi - Nói đoạn ông dừng lại, ngước nhìn lên cao như thể cố nhớ lại từng chi tiết, và ông cười tươi hơn - Khi tôi nói: "Ba chúc con đủ", tôi muốn chúc con gái tôi có cuộc sống đủ những điều tốt đẹp và duy trì được nó

Rồi ông lẩm nhẩm đọc:
"Ba chúc con đủ ánh sáng mặt trời để giữ cho tâm hồn con trong sáng. Ba chúc con đủ hạnh phúc để giữ cho tinh thần con luôn sống. Ba chúc con đủ những nỗi đau để biết yêu quý cả những niềm vui nhỏ nhất. Ba chúc con đủ những gì con muốn để con hài lòng. Ba chúc con đủ mất mát để con yêu quý những gì con có. Và ba chúc con đủ lời chào để có thể vượt qua được lời "tạm biệt" cuối cùng.

Ông khóc và quay lưng bưóc đi.

Tôi nói với theo "Thưa ông, tôi chúc ông đủ"

To someone who always wishes me enough: :8: I love you too and wish u enough!!! :9: :11:

=|thunder|=
23-06-2006, 10:41 AM
tui có một câu chuyện xin góp vào "tách cafe" thêm đầy

khát vọng

Hãy theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình
"Tôi có một người bạn tên Monty Robert, hiện là chủ nhân một trại nuôi ngựa ở San Ysidro. Anh đã cho phép tôi dùng nhà của anh để tổ chức những buổi gây quỹ nhằm tài trợ cho các dự án đầu tư có tính rủi ro cao do thanh niên thực hiện.
Một hôm, anh đến ngồi cạnh tôi và nói:
- Tôi muốn kể cho bạn biết tại sao tôi để bạn sử dụng nhà của tôi để làm nơi tổ chức gây quỹ. Chuyện xảy ra cách đây nhiều năm. Có một cậu bé sống cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa. Do công việc, người cha phải sống như một kẻ du mục. Ông đi từ trang trại này đến trang trại khác để huấn luyện các chú ngựa chưa được thuần hoá. Kết quả là việc học hành của cậu bé không được ổn định lắm. Một hôm, thầy giáo bảo cậu bé về viết một bài luận văn với đề tài "Lớn lên em muốn làm nghề gì?". _ Đêm đó, cậu bé đã viết bẩy trang giấy mô tả khát vọng ngày nào đó sẽ làm chủ một trang trại nuôi ngựa. Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết. Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng 200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xây nhà, chỗ nào đặt làm đường chạy cho ngựa.
Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầy giáo. Vài ngày sau, cậu bé nhận lại bài làm của mình với một điểm 1 to tướng và một dòng bút phê đỏ chói của thầy "Đến gặp tôi sau giờ học".
Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi:
- Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1?
- Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em không có cơ sở thực tế. Em không có tiền thân lại xuất thân từ một gia đình không có chỗ ở ổn định. Nói chung, em không được một nguồn lực khả dĩ nào để thực hiện những dự tính của mình. Em có biết để làm chủ một trại nuôi ngựa thì cần phải có rất nhiều tiền không? Bây giờ tôi cho em về làm lại bài văn. Nếu em sửa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến điểm số của em. Rõ chưa?
Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý kiến.
-Con yêu, chính con phải quyết định vì ba nghĩ đây là ước mơ của con.
Nghe cha đáp, cậu bẻ liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầy giáo của mình
- Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình.
Kể đến đây Monty dừng lại và hỏi tôi:
- Bạn có biết bạn đang ngồi trong một trại ngựa rộng 200 mẫu của cậu bé trong câu chuyện mà tôi vừa kể không? Cách đây hai năm, vị thầy giáo đó đã tình cờ dẫn 30 học trò của mình đến đây để cắm trại. Thế là thầy trò tôi nhận ra nhau. Cầm tay tôi, thầy nói:"Monty này, khi anh còn học với tôi, tôi đã đánh cắp ước mơ của anh, và suốt bao nhiêu năm qua tôi cũng đã làm thế với bao đứa trẻ khác, tôi rất ân hận về điều đó" . Nghe thầy nói thế, tôi vội đáp "Không, thưa thầy, thầy không có lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ muốn những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình"

tui xin góp thêm một bài nữa.bài này tui đọc trên mạng, thấy hay và muốn chia sẻ với mọi người.

chuyện này được đề title là " Câu chuyện thứ nhất"(như vậy tui sẽ chăm chỉ post lên đây những câu chuyện tiếp theo...)
Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học. Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được mẹ mình nói chuyện với cô giáo."Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?" Cô giáo của cậu hỏi. Người mẹ trả lời, "Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên. Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con tôi." Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. "Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm."Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.

Lil’ Cinnie
23-06-2006, 10:51 AM
Chuyện này của Báo tớ đọc trên HHT, cũng cách đây kô lâu lắm...
Nó gợi nhớ cho tớ đến 1 câu nói: "Đừng bao giờ nói rằng bạn kô thể???" Hãy theo đuồi ước mơ của mình...Never give up nhá!!! :8:

=|thunder|=
23-06-2006, 11:04 AM
tiếp này

Câu chuyện thứ hai:
Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?" _ Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con."Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì."Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ chỉ trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ."
Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối. Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi.
Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố khóc như tôi
Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời chưa?" Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi.
Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: "Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai."Tôi hỏi lại: "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?" Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào."Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.



mong nhận được lời hồi đáp của mọi người

Mylove
24-06-2006, 10:08 PM
Ngọn Nến Thứ Tư

Trong một căn phòng không gian tĩnh lặng tới mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng thì thầm của những ngọn nến.

Cây nến thứ nhất than vãn: “ Ta là biểu tượng của Thái Bình và Hòa Thuận. Thế nhưng trên đời này những cái đó thật chông vênh. Thế giới hiếm khi yên tiếng gươm súng. Người với người, thậm chí vợ chồng, anh em trong 1 nhà cũng chẳng mấy khi không cãi cọ". Thế rồi ngọn nến leo lét, ngọn lửa mờ dần cho tới khi ánh sáng của nó lụi tắt hoàn.

Ngọn nến thứ hai vừa lắc vừa kể lể: '' Ta là Niềm Tin. Thế nhưng trong thế giới này hình như ta trở nên thừa thãi, một món xa xỉ. Có biết bao kẻ sống theo thói không cần tới niềm tin ”. Nói rồi ngọn nến cũng từ từ lụi tắt, tỏa ra 1 làn khói trắng luyến tiếc.

'' Ta là Tình Yêu – ngọn nến thứ ba nói - Nhưng ta không còn đủ sức để tỏa sáng nữa. Người ta gạt ta ra một bên và không thèm hiểu giá trị của ta. Cứ nhìn thế giới mà xem, không thiếu kẻ quên luôn cả tình yêu đối với những người ruột thịt của mình. '' Dứt lời phẫn nộ, ngọn nến thứ ba vụt tắt.

Căn phòng trở nên tối tăm. Chỉ còn 1 ngọn nến duy nhất, nằm ở góc căn phòng vẫn tiếp tục tỏa sáng, như ngôi sao đơn độc giữa bần trời đêm âm u. Bất chợt một cô bé bước vào phòng. Thấy ba ngọn nến bị tắt, cô bé thốt lên: '' Tại sao các bạn không cháy nữa, cuộc sống này luôn cần các bạn. Hòa Binh, Niếm Tin, Tình Yêu phải luôn tỏa sáng chứ''.

Cây nến thứ tư nãy giờ vẫn lặng lẽ cháy trong góc phòng, đáp lời cô bé: '' Đừng lo, tôi là Hy Vọng, nếu tôi còn cháy thì dù ngọn lửa rất mỏng manh, nhưng chúng ta vẫn có thể thắp sáng lại Hòa Bình, Niếm Tin và Tình Yêu''.
Mắt cô bé sáng lên. Và cô bé đã dùng cây nến thứ tư – Hy Vọng – thắp sáng trở lại các cây nến khác. Cả căn phòng lại sáng lên rực rỡ …

… Nếu trái tim con người luôn cháy lên ngọn lửa Hy vọng thì chúng ta sẽ tìm được những điều tốt đẹp cho cuộc sống: Hòa bình, Niềm tin và cả Tình yêu nữa...

:54: :54: :54:

To Cin: Thật ra thì lúc trước Ml nghĩ rằng Cin sẽ trả lời là: “Sorry… because…” Nhưng Cin lại trả lời là “Sorry … but …”.
That means: “Sorry, 25 minutes too late… I’ve got boy friend. But, I think you have still Chace. Don’t give up!” , doesn’t it? :10:

Lil’ Cinnie
25-06-2006, 04:40 PM
Điểm trang trí

Mọi người đều nhìn chăm chăm vào tôi. Mọi người đều nhớ tên tôi và ít khi nhầm tôi với người khác. Tuy nhiên, tôi muốn rằng mọi người đừng nhận ra mình. Điều mong ước này đến mạnh mẽ nhất là khi tôi ra chỗ đông người. Tôi đi đến đâu, đám trẻ con cũng nhìn chăm chăm vào những cục u trên tay tôi. Tôi đã chuẩn bị rất nhiều lời giả thích, ví dụ như:
- Tôi bị va vào tường.
- Tôi bị ngã vì chạy nhanh quá.
- Có biết truyện Pinocchico không? Đấy, đối với tôi mũi không bị dài ra nhưng...
Có bao giờ tôi dùng những lời giải thích này không? Tất nhiên là không, vì sẽ không ai tin cả.
Cho nên tôi thường nói ra sự thật, rằng tôi bị 1 vài căn bệnh di truyền tạo nên những khối u trên cơ thể. Chính vì thế, trên tay chân tôi có những chỗ sưng to lên. Nhưng khi tôi giải thích những thuật ngữ y học phức tạp với những đứa trẻ , chúng chỉ tròn mắt lên như thể tôi đang nói tiếng nước ngoài. Chúng vẫn tiếp tục nhìn chăm chăm, và dù tôi có giải thích thế nào, có đứa vẫn nói ra miệng: "Xấu xí khủng khiếp!".
Buổi sáng nay cũng vậy. Khi vào cửa hàng rau quả, tôi cố đứng nép vào 1 góc. Nếu không ai để ý đến, tôi sẽ coi đó là may mắn. Nhưng ngay khi tôi bắt đầu chọn những thứ cần mua, tôi nhìn thấy 1 đôi mắt xanh đang nhìn tôi vẻ hoảng sợ. Tôi vừa ước cô bé mắt xanh đó sẽ bỏ đi, vừa cố nghĩ xem mình sẽ giải thích như thế nào nếu cô bé hỏi.
Nhưng cô bé không bỏ đi mà còn gào lên:
- Mẹ! Mẹ! Nhìn tay chị kia xem! Mẹ, nhìn xem!
Tôi ngẩng lên, nhìn thấy 1 người phụ nữ đang lau cửa sổ.
Trong 1 khoảnh khắc , tôi cảm thấy được an toàn hơn, vì có vẻ như người phụ nữ đó coi tôi là 1 người hoàn toàn bình thường.
Nhưng cô bé mắt xanh không ngừng lại:
- Mẹ, nhìn xem đã! Nhìn tay chị ấy xem!
Tôi cúi mặt xuống.
Im lặng. Tôi không nghe ai nói gì nữa. Đoán là họ đã bỏ đi, tôi mới ngẩng lên. Người phụ nữ đứng ngay cạnh tôi, tay dắt cô bé mắt xanh. Cả 2 người đang nhìn tôi, nhưng ánh mắt của người phụ nữ không biểu lộ sự tò mò, hiếu kỳ, hay thậm chí ghê sợ như những người bình thường khác.
- Có sao đâu con! - Người phụ nữ cúi xuống nhìn cô bé mắt xanh - Đó là những điểm trang trí
- Làm cho chị ấy xinh đẹp hơn? - Cô bé kêu lên, vẻ thích thú.
- Đúng, con không thấy là chị ấy rất xinh đẹp hay sao?
Người phụ nữ mỉm cười với tôi, vẫy chào rồi dắt cô con gái vào trong nhà.
"Điểm trang trí" - Tôi nghĩ thầm rồi nhìn xuống tay mình. Càng nhìn, tôi càng thấy tay mình ít xấu xí hơn.

Có những người làm cho cuộc sống của bạn trở nên đặc biệt chỉ bằng cách đi qua một khoảnh khắc rất ngắn, mà bạn vẫn không bao giờ quên được họ và hãy nhớ nhé: bạn lúc nào cũng là đặc biệt và duy nhất!!! Love urself!!!

=|thunder|=
25-06-2006, 05:47 PM
Chiếc băng gạc cho trái tim tan vỡ.


Mẹ, mẹ đang làm gì thể ? Cô bé Susie chỉ mới 6 tuổi hỏi mẹ.
_ Mẹ đang nấu món thịt hầm cho cô Smith hàng xóm.
_ Vì sao ạ ? - Susie thắc mắc.
_ Vì cô Smith đang rất buồn con ạ. Con gái cô ấy vừa qua đời và trái tim cô ấy đang tan nát. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian. - bà mẹ dịu dàng trả lời.
_ Tại sao lại thế hả mẹ ? - Susie vẫn chưa hiểu ?
_ Thế này nhé con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ ko thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu bữa tối hay một số việc vặt khác. Vì chúng ta cùng sống trong một khu phố và cô Smith là hàng xóm của gia đình mình, chúng ta cần phải giúp đỡ cô ấy. Cô Smith sẽ ko bao giờ còn có thể nói chuyện, ôm hôn con gái cô ấy hoặc làm bất cứ điều gì thú vị mà mẹ và con có thể làm cùng nhau. Con là một cô bé thông minh, Susie. Có thể con sẽ nghĩ ra cách nào đó để giúp đỡ cô ấy. Susie suy nghĩ rất nhiêm túc về những điều mẹ nói và cố gắng tìm cách góp phần giúp đỡ cô Smith. Vài phút sau, Susie đã ở trước cửa nhà cô Smith. rụt rè bấm chuông. Mất một lúc lâu cô Smith mới ra mở cửa: " Chào Susie, cháu cần gì ? ". Susie cảm thấy giọng cô Smith rất nhỏ, khuôn mặt cô trông rất buồn rầu, như thể cô vừa khóc vì mắt cô hãy còn đỏ mọng nước.
" Mẹ cháu nói con gái của cô vừa qua đời và cô đang rất buồn vì tim cô bị thương - Susie e dè xoè tay ra. Trong lòng bàn tay của cô bé là một chiếc băng gạc cá nhân- Cái này để băng cho trái tim cô ạ " . Như để chắc chắn Susie nói thêm: " Cháu đã dùng vài lần và nó rất tốt ". Cô Smith há miệng kinh ngạc, cố gắng ko bật khóc. Cô xúc động quỳ xuống ôm chặt Susie, nghẹn ngào qua làn nước mắt: " Cám ơn, cháu yêu quý, nó sẽ giúp cô rất nhiều".

Lil’ Cinnie
26-06-2006, 02:29 PM
Câu chuyện Chiếc băng gạc của bạn còn thiếu 1 đoạn, nó là những câu hết sức ý nghĩa:

"Chiếc băng gạc nhỏ bé nhưng kỳ diệu của Susie đã đem đến sự ấm áp cho trái tim tuyệt vọng của cô Smith. Kể từ đó cô gài chiếc băng gạc vào một khâu chìa khóa nhỏ và luôn mang theo bên mình như một sự nhắc nhở phải quên đi nỗi đau và mất mát.

Khi phải chịu đựng một nỗi đau quá lớn thật không dễ để nhận ra ngay ra rằng vết thương ấy rồi cũng sẽ lành. Chiếc băng gạc nhỏ bé của Susie đã trở thành biểu tượng của sự hàn gắn nỗi đau và biến tất cả niềm vui, tình yêu, hạnh phúc cô đã có cùng con gái trở thành những kỷ niệm êm đềm dịu ngọt chứ không phải một gánh nặng đeo vào tâm hồn đến suốt cuộc đời."

Mylove
26-06-2006, 02:33 PM
Tại sao anh yêu em?

“Anh đang đứng trước câu hỏi trị giá 10.000 Euros. Anh muốn dùng sự trợ giúp nảo? Gọi điện thoại cho người thân hay 50 - 50?”
Mỗi lần em đặt câu hỏi ấy cho tôi, tôi lại nhìn em và suy nghĩ. Sao lại hỏi dốt thế! Tôi nghĩ vậy rồi trả lời: “Anh yêu em vì anh yêu em”. Em lại quàng tay qua cổ tôi, lại nói những câu quen thuộc: “Anh ngố quá”. Và chúng tôi cứ ngồi như thế bên nhau, tôi thì khe vén những sợi tóc mai ra sau tai em, còn em thì vuốt ve cái gáy của tôi.
Hoặc là đến mùa đông. Em lạnh, tôi sẵn sàng cởi chiếc măng tô của mình ra đư em, mặc dù sau đó thì tôi cũng rét thấu xương. Nhưng tôi biết em đã được ấm, những thứ khác tooi chẳng quan tâm.
Hoặc là khi tôi làm điều gì đó khiến em vui, em lại có những điệu bộ riêng. Em nhìn vào mắt tôi, tôi cũng nhìn vào mắt em. Chúng tôi cứ nhìn nhau như vậy chừng 1 phút, 1 đôi mắt xanh soi bóng 1 đôi mắt đen. Em nở 1 nụ cười và nói: “Cám ơn anh”. Lúc đó thật tươi mát, thật cảm động, thật … thật đúng là em.
Cũng có lúc tôi cù trêu em, em lại tỏ vẻ hờn dỗi một chút rồi đánh vào vai tôi, đến khi em đau tay thì thôi. Tôi lại ôm em vào lòng. Em luồn tay dưới chiếc áo pull của tôi, rồi dừng đôi bàn tay trên tấm lưng tôi. Em cười.
Bất cứ khi nào em thấy hoa Tuylip trong một khu vương nào đó, em lại như được sống trên thiên đường. Tôi thấy thật ngu ngốc khi em cả thế giới này chỉ toàn hoa là hoa! Cứ như thể là em yêu hoa hơn cả tôi.
Đó là tôi nói thế thôi chứ thực ra tôi yêu vô cùng những khoảnh khắc ấy. Em. Tôi. Và chẳng còn gì khác trên đời.
Rồi một ngày mọi thứ đã đảo lôn khi có sự xuất hiện của một chiếc xe hơi hiệu Renault 21.
Hôm ấy em và tôi hẹn nhau để kỉ niệm 3 năm ngày yêu nhau. 3 năm! Thật khó có thể tin nổi! Chúng tôi đã hẹn nhau ở quán Khu Vườn. Em đã chẳng mong muốn gì, tôi đã từng khẩn khoản mong em như vậy. Lẽ ra tôi không nên làm điều đó. Tôi đã mua cho em 1 bó hoa Tuylip đầy màu sắc cùng 1 chiếc nhẫn bạc mà tôi đã tìm trước đó 5 tháng 11 ngày. Chiếc nhẫn được dấu trong bông hoa Tuylip tím.
Tôi đến sớm những 10 phút, tôi gọi 1 cốc sôcôla nóng.
Tôi ngồi đợi. Mặt đối mặt với cốc sôcôla nóng.
Tôi ngồi đợi. Mặt đối mặt với cốc sôcôla nguội.
20 phút sau, điện thoại của tôi kêu. Là em gọi. Em nói em đang đến, và trên đường có vài vấn đề nho nhỏ. Em sẽ giải thích cho tôi sau. Cái “sau” của em đã vĩnh viễn không bao giờ đến.
Phòng của em kia rồi, tầng 6, phòng 11. Bố mẹ em đã đến. Bác sĩ, y tá đi vag rồi lại ra ngoài. Họ không thể để em đơn độc! Khốn nạn thật! Còn tôi thì sao? Tôi thậm chí còn không dám bước vào. Tôi sợ ư? Sợ tiếng bip-bip kia ư? Hay tôi sợ phải trông thấy em lần cuối cùng? Tôi biết rõ rằng đó sẽ là lần cuối cùng…
Đến khi không còn một ai, tôi mới dám bước vào. Tay phải tôi cầm bó hoa Tuylip, và chiếc nhẫn bạc tôi đang cầm ở tay kia. Tôi lại gần, đặt hoa lên bàn. Tôi mở bàn tay bé xinh của em ra, rồi dặt vào đó chiếc nhẫn. Tôi khép tay em lại. Vuốt tóc em, rồi tôi khẽ nói:

“Anh không biết là giờ em có nghe thấy anh nói hay không, anh hy vọng là có. Đó là tất cả những gì anh coa thể mong muốn bây giờ. Em hay hỏi anh tại sao anh lại yêu em? Đơn giản và hiển nhiên. Thế mà anh phải đợi cái xe Renault 21 kia để có thể nói với em. Anh đã muốn nói trực tiếp với em. Anh yêu em vì em rất thơm, dù anh biết thừa đó là mùi dầu gội đầu cảu em. Anh yêu em vì lúc nào đầu của em cũng kiếm tìm 1 vị trí trên vai anh.Cái cách mà em ôm anh, khiến anh cảm thấy mọi thứ đều bình yên, thế giới này chỉ còn anh và em. Ở ngay tại đây hay xa hơn nữa… hơn nữa… ở bất cứ đâu…, anh thích cảm giác thấy số của em hiện lên trên màn hình điện thoại, báo em đang goi. Và anh có thể bỏ hang giờ để nói chuyện với em. Anh yêu cái cahs em cười, cái cách em ngả vào long anh mỗi khi em khóc. Bởi anh lo cho em. Hay khi 2 đứa mình cùng ngồi dự tính về tương lai, những dự định hơi viển vông và ngu ngốc. Anh thích cái cách em ôm anh mỗi khi anh nói “ Anh yêu em”. Hay trên xe, khi em ngủ mà bàn tay cứ đặt trong tay anh và gương mặt như trẻ thơ của em khi đó . Anh cũng yêu em vì cho dù trời có nóng 40 độ chăng nữa thì em vẫn bảo lạnh, chỉ để anh ôm em trong vòng tay. Anh cũng yêu cái cách em ghen, em hỏi vặn vẹo đủ thứ. Hay khi em thấy cô gái nào lại gần anh, em sẽ không rời mắt khỏi anh cả buổi hôm đó. Anh yêu cả khi em nói “Em chán anh lắm rồi, thế này là quá đủ”, bởi anh biết mọi chuyện lại bình thường ngay sau đó. Hay khi em mất đến 3 tiếng để chuẩn bị đi chơi, và sau đó anh thấy thật bõ công. Hay khi em nói “ Em yêu anh” không bằng lời, mà bằng ánh mắt. Anh yêu em vì em chính là em”.

Em đã mỉm cười. Tôi tin chắc vậy. Có thể tôi đã tưởng tượng ra. Những tiếng bip-bip liên hồi vẫn vang lên khi tôi nói. Rồi tôi cũng phải ra ngoài. Tôi thì thầm vào tai em: “Chào em, nữ thần của anh. Chút nữa mình gặp nhau em nhé. Anh đợi em ngoài hành lang, em ra gặp anh ngay khi em tỉnh dậy nhé!”.
Tôi vén 1 lọn tóc của em vào rồi hôn lên cổ em. Tôi bước ra ngoài, những tiếng bip-bip vẫn vang lên. Tôi khép của vào. Không còn bip-bip, chỉ là 1 tiếng bip dài…
…Tôi lại ngồi uống cốc nước mà tôi đã kêu từ 20 phút trước. Và trong khi tôi đang khuấy đường trong đáy cốc, tôi thấy em. Em đang mặc chiếc măng tô dài mà rất ít khi em mặc, cùng 1 cái mũ len đỏ. Em đang đứng trướccuwr rạp chiếu phim. Con đường nằm giữa rạp chiếu phim và quán café rất ít người qua lại. Tôi nhìn em, dán cả mặt vào cửa kính. Tôi rất thích cái cách em chạy. Và tôi cũng rất thích em nữa. Em.
Và đúng lúc đó thì tên khống khiếp đó xuất hiện
Tôi dán mặt vào cửa kính nhìn em, em nhìn tôi, và tên kia thì lao đến, nhanh khủng khiếp. Và nó mang em đi. Rồi nó chạy tiếp. Như thế đấy. Và tôi đã không thể làm gì. Tôi muốn hét lên thật to, đạp mạnh vào cửa kính. Và người chạy ra khỏi quán café, người thì ấn 115 hoặc gọi cho ai đó, tôi cũng không rõ nữa.
Tôi thấy trống rỗng. Bất lực. Mệt nhoài và cô độc. Tôi ngồi phịch xuống ghế, em đang nằm ngoài kia, giữa bao nhiêu người đang xúm lại. Còn tôi, tôi chẳng làm gì ngoài việc ngồi em trên ghế. Khốn kiếp!
Tại sao tôi không làm gì hết? Tại sao tôi không chạy lại với em? Nói với em rằng” mọi chuyện sẽ ổn thôi em ạ, anh đã ở đây rồi”. Tại sao tôi không làm như vậy? Tôi như 1 thằng ngu vậy. Những câu hỏi tại sao mà mãi mãi tôi cũng không trả lời được.

:54: :54: :54:

"Tại sao anh yêu em?" -"Đơn giản và hiển nhiên, vì em là chính em!"

=|thunder|=
26-06-2006, 11:02 PM
2 đô la và 1 giờ

Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:
- Bố ơi, con hỏi bố một câu được không?
- Được chứ, con hỏi gì - Ông bố đáp.
- Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ?
- Đó không phải là việc của con. Mà tại sao con lại hỏi một việc như thế
hả ? - Ông bố hết kiên nhẫn.
- Con muốn biết mà - đứa con nài nỉ.
- Nếu con cứ khăng khăng đòi biết, thì bố sẽ nói. Bố làm được hai đôla một giờ đồng hồ.

- Ôi - đứa bé rụt rè hỏi - bố cho con vay một đôla được không?
Ông bố rất bực mình:
- Nếu lý do duy nhất con muốn biết bố làm được bao nhiêu tiền chỉ là để vay mà mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế thì mời con đi ngay vào phòng mình và ngủ đi. Hãy nghĩ xem tại sao con lại ích kỷ đến thế! Bố làm việc vất vả cả ngày, và không có thời gian cho những chuyện ấy đâu!

Đứa bé đi vào phòng đóng cửa. Ông bố ngồi xuống càng nghĩ càng cáu. Tại sao đứa con lại dám hỏi mình một câu như thế chứ?

Một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, ông bố nghĩ có thể đứa con rất cần tiền để mua một thứ gì đó, và nghĩ rằng mình đã quá nghiêm khắc với nó. Ông đi vào phòng con:
- Con ngủ chưa?
- Chưa ạ, con còn thức! - cậu bé nằm trên giường đáp.
- Bố suy nghĩ rồi, có thể bố đã quá nghiêm khắc. Đây là một đôla cho con.
Cậu bé cầm lấy rồi thò tay xuống dưới gối, lôi ra thêm mấy tờ tiền lẻ nữa.
Ông bố thấy con có tiền từ trước lại cáu. Khi đứa con xếp thành một xếp tiền ngay ngắn, ông bố càu nhàu:
- Tại sao con lại vay thêm tiền khi con đã có rồi?
- Vì con chưa có đủ ạ! - Bỗng đứa trẻ ngẩng lên vui sướng - Bây giờ thì con có đủ rồi! Bố ơi, đây là hai đô la, con có thể mua một giờ trong thời gian của bố không?

congech83
28-06-2006, 06:21 AM
hay nhỉ, lâu lâu không đọc chuyện kiểu này, như kiểu la cafe chiều thứ 7 o HHT(kô bít bây giờ có còn kô? vì lâu lắm rồi kô được đọc)
to ML: sao e viêt' màu tím thế? e thích màu tím?
to Cin: em mở topic hơi bị được đấy, hôm nay chưa có t/g đọc hết, nhưng sẽ đọc

Lil’ Cinnie
28-06-2006, 06:50 PM
Nhiều khi trong cuộc sống nhu cần của mọi người rất nhiều! Có người không biết mình cần cái gì nữa. Có người chỉ cần những điều rất bình dị ....

- Cần một người có thể ôm thật chặt tôi vào lòng mỗi khi tôi có chuyện buồn

- Một người có thể làm cho tôi khóc thật to như một đứa trẻ, nhưng cũng chính người đó lại mang lại cho tôi nụ cười.

- Cần một người làm cho tôi nhớ nhung và cho tôi biết rằng thế gian này chẳng có ai có thể so sánh với người tôi đang có.

- Cần một người có thể ôm choàng tôi từ phía sau mỗi khi tôi cảm thấy cô đơn. Một vòng tay vững chắc có thể che chở trước mọi cám dỗ của cuộc đời...

- Cần một người có thể kéo tôi lại từ hố sâu vực thẳm của sự ích kỉ của bản thân.

- Cần một người có thể khiến cho tôi nhận là tôi làm sai một điều gì đó. Mà không ai khác có thể làm được điều đó.

- Cần một người có thể cho tôi rúc vào lòng, để cảm thấy ấm áp, sự bình yên trong giấc ngủ.

- Cần một người có thể nắm lấy đôi bàn tay nhỏ lại mỗi khi con tim này muốn tự do bay nhảy.

- Cần một người có thể soi sáng cho tôi bước đi trong cuộc đời tối tăm này.

- Cần một người yêu Bầu trời xanh và Gió

- Cần một người có thể hôn lên đôi môi này và bảo rằng : "Em đừng khóc ".

- Cần một người để tôi biết hi vọng

- Cần một người đang đợi tôi cuối con đường.

- Cần một người ở lai khi tất cả mọi người khác đều bỏ tôi ra đi. Một người có thể cùng tôi bước tiếp trên cuộc đời này.

Cần một và chỉ một mà thôi!...

*Gửi đến một người cần đọc*

Người mà vừa send sms cho em trong khi em đang post bài này :"..."

congech83
28-06-2006, 11:11 PM
Cin bảo là :*Gửi đến một người cần đọc*
nhưng lại viết dưới cùng nên a trót đọc xong rồi:))
e học lớp nào thía, y anh la toan, van , dia, su, anh hay gi?????

H_N
29-06-2006, 12:58 AM
Anh yêu em khác mọi người

Yi Ming (Trung Quốc)

Em bảo anh: “Xe đạp của em hỏng rồi, em phải đi bộ nửa tiếng đồng hồ mới đến nhà ga”. Em cứ tưởng là anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: Sao em không đi taxi? Em có mệt không? Thế nhưng anh lại bảo: Dù sao thì đường cũng gần thôi, và em cũng có dịp để giảm béo.

Em bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Hôm sau khi ngủ dậy, em thấy trên bàn có chiếc chìa khóa xe đạp của anh và thức ăn bữa sáng thịnh soạn anh đã chuẩn bị sẵn cho em. Bấy giờ em mới phát hiện: Thì ra anh yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì cả - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Em muốn đi thăm Osaka và Hà Lan để thưởng thức biển hoa tươi ở đấy”. Em cứ tưởng anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: Em muốn đi đâu cơ? Nào, chúng mình lên kế hoạch nhé. Dù là anh nói vài câu đãi bôi cũng được. Thế nhưng anh lại bảo: Thật vô vị, bỏ ra một núi tiền đi thăm những nơi chán ngấy ấy để làm gì nhỉ? Em tức lắm, cảm thấy anh không yêu em, không hiểu em. Về sau em thấy các tạp chí du lịch trong nhà mình dù là du lịch trong nước hay ngoài nước, cứ trang nào có giới thiệu về thưởng thức hoa, góc cuối trang ấy đều có vết gấp, trên trang ấy đều có ghi chú của anh. Lúc ấy em mới phát hiện thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Tóc em rụng nhiều quá, thế mà bác sĩ bảo chẳng sao cả. Em thật sợ có ngày em sẽ trở thành một con hói”. Em cứ đinh ninh là anh sẽ an ủi em và nói: Tóc em trông vẫn còn khá nhiều đấy chứ. Nhưng anh lại bảo: Thế đấy, bây giờ mới biết tóc em rụng lung tung khắp nơi, sàn nhà chỗ nào cũng thấy tóc em, bẩn ơi là bẩn. Em thấy đau nhói trong lòng, nghĩ rằng anh chẳng yêu em, chẳng để ý đến em. Về sau, em thấy trên sàn nhà càng ngày càng có ít tóc rụng của mình, em nghĩ là mình hết rụng tóc rồi, vì thế cũng chẳng lo lắng chuyện em sẽ trở thành một con hói nữa. Thế nhưng mấy hôm anh đi công tác vắng, em mới thấy trên sàn nhà có nhiều tóc hơn, trong thùng rác cũng thấy có một đống tóc bọc giấy báo. Bấy giờ em mới phát hiện, thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Hôm nay em đi chơi với mấy đứa bạn, tối nay về muộn đấy”. Cứ tưởng anh sẽ quan tâm hỏi em: Đi chơi với ai thế? Đi đường cẩn thận nhé, nhớ gọi điện về nhà, hoặc về sớm một chút... đại loại những câu như vậy. Thế nhưng anh lại bảo: Tùy em, chỉ cần em vui là tốt rồi. Em rất bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Đêm hôm ấy em giận dỗi 3 giờ sáng mới về, lúc vào nhà em trông thấy nét mặt buồn ngủ bơ phờ của anh. Bấy giờ em mới phát hiện là anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Đây là cái áo khoác em chọn cho anh, mua từ hồi đổi mùa năm ngoái, cất trong tủ đã một năm. Bây giờ mùa đông mới sắp đến, em tặng anh sự ấm áp này”. Cứ tưởng anh sẽ xúc động trả lời: Cảm ơn em yêu của anh. Đây là sự ấm áp trong một mùa và cũng là kỷ niệm khó quên trong suốt đời anh. Thế nhưng anh lại nói: Chắc là em mua trong dịp các cửa hàng đại hạ giá chứ gì? Em bực mình lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau khi đến cuối tháng 5, hết rét, mùa xuân bắt đầu trở về, em vẫn thường xuyên trông thấy anh mặc cái em gọi là áo khoác tình yêu, anh cho là áo hạ giá ấy. Em nghĩ đi nghĩ lại, đếm đi đếm lại mới kinh ngạc nhận thấy là hầu như ngày nào anh cũng mặc cái áo ấy đi làm. Bấy giờ em mới phát hiện ra là anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Em thích ăn món mì nguội của nhà hàng ở góc phố bên kia”. Mới đầu em cứ tưởng là anh sẽ nói với em: Thế thì ngày mai chúng mình cùng đi ăn nhé! Thế nhưng anh lại bảo: Suốt ngày chỉ nghĩ chuyện ăn uống, sao em chẳng nghĩ xem hồi này mình có béo ra không. Em xót xa trong lòng, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Về sau em thấy anh hay mua nhiều loại tương vừng, tương lạc, lọ này hộp nọ, pha hết bát tương này đến bát tương khác cho em ăn. Bấy giờ em mới phát hiện, thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: “Em thật mừng là đã lấy anh, anh đúng là người chồng tốt nhất”. Cứ tưởng anh sẽ vui vẻ đáp: Anh cũng thấy em là người vợ tốt nhất. Thế nhưng anh lại bảo: Lấy nhau rồi chứ nếu chưa lấy thì em sẽ nghĩ thế nào nhỉ? Em tức lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau em vô tình phát hiện thấy tối nào anh cũng lấy giấy vệ sinh lau chùi tấm ảnh cưới của chúng mình để ở đầu giường, lau xong rồi ngẩn người ra mỉm cười ngắm tấm ảnh ấy khá lâu. Bấy giờ em mới phát hiện thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em nghĩ cuối cùng em đã hiểu ra, dưới vẻ ngoài không quan tâm của anh có một trái tim khó diễn tả bằng lời nói, một trái tim yêu em. Thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Có người nói, khi bạn ra đời thì đã có một mối nhân duyên thiên định sinh ra dành riêng cho bạn. Song biển người mênh mông, thế giới rộng bao la, đời người đau khổ mà ngắn ngủi, làm thế nào mới có thể tìm được mối nhân duyên thiên định dành riêng cho mình ấy? Làm cách nào để có thể tìm được người bạn đời hoàn mỹ đó? Con người hiện đại chẳng bao giờ có thể cố chờ đến cùng mối nhân duyên trời cho ấy, chẳng thể dùng tuổi thanh xuân chóng tàn lụi và tâm trạng lo lắng để nín thở chờ đợi, và thế là anh (chị) thường rất miễn cưỡng chấp nhận chị (anh) theo gió mà bay đến với mình, nhưng sau đó lại luôn luôn so sánh người ấy với người bạn đời hoàn mỹ để rồi thất vọng hết lần này đến lần khác. Họ không biết rằng, thực ra hiểu được cách quý trọng con người ở bên mình và mình đã sở hữu - đấy mới là niềm hạnh phúc lớn nhất, tình yêu chân thật nhất.

Nếu có một tình cảm bền vững lâu dài và một tình cảm vẻ ngoài hào nhoáng nhưng lại chóng phai tàn thì bạn muốn lựa chọn tình cảm nào? Thế gian này có vô vàn đàn ông xuất sắc và đàn bà xinh đẹp, song tình cảm thật sự thuộc về bạn lại chỉ có một mà thôi. Dù thế nào đi nữa cũng chớ có vì ánh mắt của người khác mà thay lòng đổi dạ, bỏ mất tình yêu chân thành. Nhất thiết không được sống trong ánh mắt của kẻ khác mà đánh mất chính mình. Cũng mãi mãi đừng có tham lam quá. Tình yêu không phải là giấc mơ, như một truyện hài kể: Nếu ai đó cho rằng trên thế gian này có tình yêu mười phân vẹn mười thì người ấy chẳng phải là nhà thơ thì cũng là kẻ ngớ ngẩn. Cho nên chúng ta hãy để tâm gìn giữ, chăm sóc tình yêu bình thường không có gì là ghê gớm của mình.

Các nhà triết học nói: Tình yêu tức là khi bạn biết người ấy không phải là người bạn sùng bái, hơn nữa rõ ràng còn có các khiếm khuyết này nọ, nhưng bạn vẫn cứ chọn người ấy, không vì các khiếm khuyết đó mà chối bỏ toàn bộ con người ấy. Đúng thế, không có một người yêu nào mười phân vẹn mười cả, cũng không có tình cảm nào không có chút tì vết, đó chính là người yêu và tình yêu đích thực. Đến bao giờ ta mới có thể bình tâm suy ngẫm về những lời nói ấy, nghĩ một chút về sự nực cười và ngây thơ của ta năm nào cố công theo đuổi một người tình hoàn mỹ?

Nếu có một người mà trong mắt bạn, người ấy không có khiếm khuyết gì hết, bạn kính sợ người đó nhưng lại khát khao muốn được gần gũi người đó, tình cảm ấy không gọi là “tình yêu” mà gọi là “sùng bái”. Khi đã sùng bái thì phải tạo ra một thần tượng, giống như loại tô-tem, một thứ không máu không thịt. Tình yêu không cần thứ đó. Tình yêu là cái rành rành trước mắt có thể lấy tay chạm vào, dùng con tim để lĩnh hội.

Yêu là khi biết rõ ràng người ấy ăn mặc luộm thuộm mà bạn vẫn bằng lòng cùng người đó xuất hiện trước đám đông; là khi bạn coi khinh nghề buôn bán mà người ấy lại vẫn cứ là một tiểu thương đáng yêu của bạn; là khi bạn vốn có tính quá ưa sạch sẽ mà lại cam chịu rửa hộp cơm nhầy nhụa mỡ hoặc giặt đôi giày thể thao hôi hám của người ấy.

“Anh (em) không phải là người xuất sắc nhất, nhưng em (anh) chỉ yêu một mình anh (em) mà thôi!”. Khi đọc câu ấy, ta có cảm giác như mường tượng thấy một đôi bạn đời từng trải qua muôn vàn sóng gió của cuộc sống đang nắm tay nhau thong thả dạo bước dưới ánh nắng ấm áp, nét mặt tràn trề hạnh phúc ôn lại quãng đời đã qua. Chuyện cũ đã xa rồi mà kỷ niệm xưa vẫn còn đấy mãi mãi...

Nguyễn Hải Hoành dịch

(Theo Người Lao Động)

Có nhiều cách để thể hiện mình quan tâm và yêu mến 1 người ....Mình rất thích truyện này...

Lil’ Cinnie
29-06-2006, 06:55 PM
“Anh không phải là người xuất sắc nhất, nhưng em chỉ yêu một mình anh mà thôi!” Em rất thích câu này!!!!

Cho 1 ngày hôm qua thật đặc biệt!!! :8:


Ngày hạnh phúc nhất đời!!!

Hôm nay, khi thức dậy tôi bỗng nhận ra rằng đây chính là ngày hạnh phúc nhất đời tôi, ngày hạnh phúc nhất từ trước tới giờ!

Đã rất nhiều lần tôi tự hỏi liệu mình có thể sống sót qua khỏi ngày hôm nay hay không; nhưng tôi đã vượt qua. Và chính vì thế mà tôi phải chúc mừng.

Hôm nay tôi phải chúc mừng cho cuộc sống tươi đẹp mà mình được ban tặng: những lời khen, nhung lời chúc phúc, và thậm chí cả những khó khăn trắc trở trong cuộc sống vì chính điều đó đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh.

Tôi sẽ sống ngày hôm nay trong tư thế ngẩng cao đầu và với một trái tim tràn đầy nhựa sống. Tôi sẽ tận hưởng những món quà mà thiên nhiên ban tặng: giọt sương buổi sớm mai, ông mặt trời trên cao, những đám mây trôi lơ lửng, những cành cây xanh tỏa bóng mát, những bông hoa tươi đẹp đầy màu sắc rực rỡ, và lũ chim đang hót líu lo ngoài kia. Ngày hôm nay, không có một tạo vật tuyệt vời nào có thể thoát khỏi tầm mắt tôi.

Hôm nay, tôi sẽ chia sẻ niềm vui sống của mình với tất cả mọi người. Tôi sẽ chọc cười ai đó. Tôi sẽ thoát ra khỏi con người tôi mọi ngày để giúp đỡ một người mà có thể tôi chưa hề quen biết. Tôi sẽ an ủi một ai đó đang tuyệt vọng. Tôi sẽ bảo với người tôi yêu rằng tôi quan tâm tới người ấy biết bao, và người ấy thực sự có ý nghĩa như thế nào đối với tôi.

Ngày hôm nay, tôi sẽ trút bỏ mọi lo âu phiền muộn vì những điều mà mình chưa đạt được và tôi sẽ bày tỏ lòng biết ơn tới thượng đế - người đã ban cho tôi những gì mà tôi đang có trong hiện tại. Tôi sẽ ghi nhớ rằng chúng ta sẽ lãng phí thời gian quý báu của mình chỉ để ngồi lo lắng vì những chuyện ngoài tầm tay.

Và tối nay, trước khi đi ngủ, tôi sẽ bước ra ngoài ngắm nhìn mặt trăng huyền ảo và những vì sao lung linh trên bầu trời bao la kia để cảm ơn tạo hóa vì những kỳ quan mà Người đã tạo ra.
Một ngày đã trôi qua, tôi thật tâm bày tỏ lòng biết ơn đối với đấng tối cao vì đã cho tôi một ngày hạnh phúc. Tôi sẽ ngủ một giấc ngủ say nồng như một đứa trẻ, lòng tràn trề hy vọng bởi vì tôi biết ngày mai sẽ lại là một ngày hạnh phúc nhất đời mình, một ngày hạnh phúc nhất từ trước tới nay!

Oh, chợt nhận ra rằng hôm nào cũng là ngày thật hạnh phúc, bởi vì đơn giản ngày nào cũng có bầu trời xanh và có Gió!!!

=|thunder|=
29-06-2006, 10:53 PM
Fr me to Cinnie:tớ còn một câu nữa cũng hay lắm:"Em không phải là số một của thế giới, nhưng Em là duy nhất trong trái tim Anh"


Trái Tim Hoàn Hảo

Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có một tì vết hay rạn nứt nào. Đám đông đều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói: "Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi!". Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào nhưng không vừa khít nên tạo một bề ngoài sần sùi, lởm chởm; có cả những đường rãnh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào trám thay thế. Chàng trai cười nói:

- Chắc là cụ nói đùa! Trái tim của tôi hoàn hảo, còn của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và vết cắt.

- Mỗi vết cắt trong trái tim tôi tượng trưng cho một người mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà còn là cha mẹ, anh chị, bạn bè... Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ, thường thì họ cũng sẽ trao lại một mẩu tim của họ để tôi đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tôi trao lại họ, ngược lại với mẩu tim của tôi và con cái tôi. Không bằng nhau nên chúng tạo ra những nếp sần sùi mà tôi luôn yêu mến vì chúng nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉnh thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận lại gì, chúng tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi lúc chẳng cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầy khoảng trống mà tôi luôn chờ đợi.

Chàng trai đứng yên với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn toàn khớp nhau, tạo nên một đường lởm chởm trên trái tim chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hết vì tình yêu từ trái tim của cụ già đã chảy trong tim anh...

Lil’ Cinnie
19-07-2006, 06:22 PM
Vô tình đọc lại những dòng này và bắt gặp 1 hình bóng của mình nơi những dòng chữ này...Và vì I really miss you...


Có những điều...

-Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nỗ lực đến đâu đi chăng nữa nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày.

- Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi người hứa đã không còn nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ.

- Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây phút thật sự tuyệt vời.

- Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.

- Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm nhưng nhờ có nó bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận.

- Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra : vô tình gặp nhau ba lần đó là nhân duyên.

- Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận rằng tên bạn thân của ta tuyệt vời lắm.

- Có một nguời sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu.

- Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.

- Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ; họ tin vào lời hứa; họ có những lời ước hẹn; họ đã trưởng thành từ nỗi đau; họ nhận ra sai lầm; họ có một người bạn thật sự và đặc biệt là vì bên họ còn có một tình yêu.

Tất cả là cuộc sống.

Cho 1 người: Có rất nhiều điều ĐÃ và SẼ nhưng có 1 điều là duy nhất: LUÔN yêu anh...
Và anh ơi: Trên đời này chỉ tồn tại 1 người anh yêu và ko hơn 1 người yêu anh.... Đừng quá tham lam nhé..... Trở về ... Chẳng bao giờ là muộn cả...! Cám ơn anh nếu anh đã đọc những dòng này!

ngọc mẹo
19-07-2006, 07:24 PM
cái này đọc giống giống như trong '' HẠT GIỐNG TÂM HỒN ''ấy nhỉ

tranxuanbach
23-07-2006, 03:52 AM
Xin hỏi khí không phải: Cinderella bao nhiêu tuổi rồi?
Xin ngả mũ kính phục sự sâu sắc trong việc post bài của bạn!
Xin chân thành ngưỡng mộ và mong bạn tiếp tục công việc thầm lặng này!
Một ngày nào đó, được đọc lại những gì bạn đang làm ngày hôm nay, có thể bạn sẽ bật cười cho rằng mình đã làm một công việc hết sức trẻ con - nhưng xin bạn hãy tin rằng những gì bạn đang làm ngày hôm nay đã và đang giúp cho rất nhiều người từng bước chín chắn và trưởng thành!

Lil’ Cinnie
23-07-2006, 12:44 PM
Nếu mà theo cái Profile của anh Bách (có lẽ vậy) thì em kém anh Bách 11t =)...
Aniway, cám ơn anh vì đã đọc những bài viết của em, mà em cũng bình thường thui kô đến mức phải ngưỡng mộ hay ngả mũ kính phục gì đâu ạ...
Tất cả những bài post của em đều là cảm xúc thật của em, cũng như những điều em muốn chia sẻ với mọi người... Có thể 1 số người coi những câu chuyện này là dài dòng, là lãng xẹt, có thể có 1 vài người kô đủ kiên nhẫn để đọc dù chỉ 1 vài dòng...Nhưng em tin, nếu đã viết được thành truyện thì ít nhất nó cũng có ý nghĩa đối với người viết, nó cũng chứa đựng cái mục đích muốn chia sẻ, tìm kiếm sự đồng cảm với tất cả mọi người của người viết...
Đối với em thì chưa bao giờ em coi những câu chuyện trên là vô nghĩa cả, vì ở nó em có thể tìm thấy bản thân mình lúc này hay lúc khác...Em sẽ vẫn duy trì topic này vì nó có ý nghĩa rất lớn lao với em...và hi vọng có ý nghĩa với nhiều người khác nữa...
Thanks anh Bách vì đã động viên em...

Lil’ Cinnie
10-08-2006, 07:03 PM
XƯƠNG RỒNG

Nó là một cây hoa nhỏ bé, sống trong một vùng đất màu mỡ. Ngày ngày, nó vui với ong, hát với gió… cuộc sống quá đầy đủ mà nó như cảm thấy thiếu thốn một thứ gì đó rất to lớn. Rồi một ngày kia, cơn gió đến, nói cho nó biết về cuộc sống của những cây xương rồng kia, mỗi ngày là một sự thử thách khắc nghiệt, đấu tranh để sinh tồn. Nó thấy trong lòng mình bỗng lấp đầy được khoảng còn thiếu đó. Nó biết rất rõ mình muốn gì. Nó bảo với gió:

- Gió ơi, tôi muốn đến vùng đất của xương rồng! Gió đem tôi tới đó được không?

Gió ngỡ ngàng:

- Bạn sao thế? Bạn chỉ là một cây hoa nhỏ bé, cuộc sống của bạn là điều mà bao cây xương rồng mong ước, tại sao bạn lại muốn vứt bỏ nó đi??

- Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi cảm thấy nếu tôi cứ mãi ở đây, tôi sẽ sống và chết đi như bao loài hoa khác. Tôi muốn đến vùng đất của xương rồng, khi đó, lúc tôi nở hoa là lúc tôi khẳng định được sự tồn tại của mình. Gió hãy mang tôi theo với.

Rồi nó, cây hoa nhỏ bé, nương nhờ làn gió đi tới nơi mà ở đó, nó biết, là nơi nó sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của mình. Nó vượt qua bao cánh đồng, bao dãy núi xanh hùng vĩ. Nó rất phấn khích, ca hát cùng gió, tin rằng, đó là sự lựa chọn đúng đắn của mình.

- Này, cây hoa bé nhỏ ơi, tôi biết bạn muốn gì, nhưng cuộc sống ở đó không phải lúc nào cũng như ý bạn muốn được đâu. Nếu bạn buông xuôi, đồng nghĩa bạn thất bại và kết thúc.

- Tôi biết. Nói tôi không sợ thì là nói dối. Nhưng không hiểu sao tôi biết đó là điều mà tôi nên làm.

Rồi nó cảm thấy, không khí xung quanh mình ngày một nóng dần, khô héo. Ngay đến cơn gió cũng không còn mát mẻ với nó như xưa nữa. Nó biết, mình đã đến nơi cần đến. Và nó cảm thấy, nó đã biến thành một cây xương rồng nhỏ nhoi, yếu ớt đang chuẩn bị bước vào cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt.

Nó bắt đầu cuộc sống khắc nghiệt của mình ở vùng đất chỉ toàn cát và đá đó. Sự xuất hiện của nó là một điều gì đó khá mới mẻ đối với các anh xương rồng ở đây. Sự dạn dày sương gió khiến các anh rõ ràng trưởng thành và chín chắn hơn nó nhiều. Mỗi ngày, thấy nó vất vả, cố chắt bóp những làn nước khan hiếm trong bầu trời nóng như thiêu đốt, cố đâm rễ sâu hơn vào mặt đất mà nó biết, bên dưới kia có thứ mà nó cần: NƯỚC... Các anh xương rồng bỗng muốn che chở cho nó, sẵn sàng giúp nó khi nó cần và nhường nó những phần nước ít ỏi. Nó mệt mỏi tiếp nhận những thứ đó và cảm thấy thật may mắn vì có các anh ở đây với nó, cảm thấy chưa bao giờ nó được quan tâm săn sóc như ở đây.

Bỗng một ngày, nó nhận ra, nó đến đây không phải để làm gánh nặng cho người khác. Đến đây không phải để được bảo bọc, dựa dẫm. Mệt lắm, khát lắm. Nhưng nó dần từ chối sự ưu ái mà những người ở đây dành cho nó. Nó muốn các cây xương rồng hiểu, nó làm vậy là vì nó muốn xứng đáng với họ và xứng đáng với tình cảm mà mọi người dành cho nó cũng như nó dành cho mọi người. Nhưng như vậy cũng đồng nghĩa với việc cuộc sống của nó càng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Có đôi lúc, ngắm những vì sao đêm sau một ngày mệt mỏi, nó tự hỏi tại sao mình phải cố gắng như thế?? tại sao mình cứ từ chối những gì nhẹ nhành mà lại tự tạo ra những khó khăn cho mình?? Bản chất nó vẫn là một cây hoa nhỏ bé và yếu đuối mà thôi. Liệu nó có vượt qua được không?? Có đôi lúc quá khát và quá mỏi mệt, nó đã muốn bỏ cuộc. Đã nhiều lúc, nó quay trở lại làm cây hoa nhỏ bé đó, nhiều lắm. Nhưng không hiểu sao, nó vẫn cố đi tiếp...




Viết cho 1 người.........


SAO CỨ PHẢI...?!

Sao cứ phải khóc khi nước mắt không làm tan đi muộn phiền?

Sao cứ phải ghét khi tình yêu thương còn chưa đủ?

Sao cứ phải buồn khi quanh ta luôn có niềm vui?

Sao cứ phải cố quên khi nỗi nhớ đã đong đầy?

Sao cứ phải nhìn lại khi phía trước luôn có mặt trời?

Sao cứ phải tránh nhau khi bước chân luôn tìm về nhau?

Sao cứ phải xa nhau khi hai trái tim là của nhau?

Sao cứ phải tay trong tay để thấy bên mình không còn cô đơn?

Sao cứ phải tàn nhẫn để lòng mình kô còn đau nữa?

Sao cứ phải chờ đợi dù biết rằng người sẽ kô về???

Sao cứ phải cười dù trái tim đau lắm???

Sao cứ phải vờ như vô tâm khi trong lòng bộn bề???

Sao cứ phải nghĩ ra lý do biện minh cho mọi việc dù thực tế đâu có lí do như thế???

Sao cứ phải coi như kô có gì dù trong lòng giận nhiều lắm???

Sao cứ phải??? Sao cứ phải............../.

Đồ ngốc!!!!!!!!!! I will stand by myself but still have you in my heart, in my life....

Lil’ Cinnie
17-08-2006, 11:19 AM
For everyone: Hãy mở I turn to you -Christina Aguilera nghe và xem Musik Video của nó khi đọc câu chuyện này nhé....


Học cách lắng nghe....

Nửa đêm. Chuông điện thoại reo vang làm người mẹ thức giấc. Như chúng ta biết, ai nghe điện thoại reo lúc nửa đêm cũng bực mình nhìn đồng hồ và lẩm bẩm… Nhưng buổi đêm đó thì khác, người mẹ ấy cũng khác.

Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc của người mẹ. Và người mẹ nhấc máy “Alô ?”. Bỗng bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nhìn về phía người bố, lúc này đã tỉnh dậy xem ai đã gọi điện cho vợ mình.

- Mẹ đấy ạ? - Giọng nói trên điện thoại cất lên, như đang thì thầm, rất khó đoán là người gọi bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn là cô gái đó đang khóc. Rất rõ. Giọng thì thầm tiếp tục:

- Mẹ, con biết là muộn rồi. Nhưng đừng nói … đừng nói gì, để con nói đã. Mẹ không cần tra hỏi đâu, đúng con vừa uống rượu. Con mới ra khỏi đường cao tốc và…

Có cái gì đó không ổn. Người mẹ cố im lặng…

- Con sợ lắm. Con chỉ vừa mới nghĩ là mẹ có thấy đau lòng không nếu một cảnh sát đến cửa nhà mình và bảo con đã chết vì tai nạn. Con muốn… về nhà. Con biết, một đứa con gái bỏ nhà đi quả thật là hư hỏng. Con biết có thể mẹ lo lắng. Lẽ ra con nên gọi cho mẹ từ mấy ngày trước, nhưng con sợ… con sợ…

When I'm lost in the rain,
In your eyes I know I'll find the light to light my way.
And when I'm scared and losing ground;
When my world is going crazy, you can turn it all around.

And when I'm down you're there; pushing me to the top.
You're always there; giving me all you've got.


Người mẹ nắm chặt ống nghe, nuốt tiếng nấc. Người mẹ nén những cái nhói lên đau đớn tận trong tim. Khuôn mặt con gái bà hiện rõ ràng ngay trước mặt bà. Bà cũng thì thầm: “Mẹ nghĩ…”.

- Không! Mẹ để con nói hết đã! Đi mẹ!

Giọng cô gái năn nỉ, lúc này giọng cô gái như một đứa trẻ không được che chở và đang tuyệt vọng. Người mẹ đành dừng lại, và bà cũng đang nghĩ xem nên nói gì với con. Giọng cô gái tiếp:

- Con là đứa hư hỏng, mẹ ạ! Con trốn nhà! Con biết con không nên uống rượu say thế này, nhưng con sợ lắm, mẹ ơi! Sợ lắm…



Giọng nói bên kia lại ngắt quãng bởi những tiếng nấc. Người mẹ che miệng, mắt đầy nước. Tay người mẹ chạm vào ống nghe điện thoại làm vang lên tiếng “cạch”, nghe như tiếng đặt máy, cô gái vội kêu lên:

- Mẹ còn nghe con không ? Con xin mẹ đừng đặt máy!

- Con cần mẹ, con thấy cô đơn lắm!

For a shield from the storm;
For a friend; for a love
To keep me safe and warm,
I turn to you.
For the strength to be strong;
For the will to carry on;
For everything you do;
For everything that's true,
I turn to you.

- Mẹ đây, mẹ sẽ không đặt máy đâu – Người mẹ nói.

- Mẹ ơi, con lẽ ra phải nói với mẹ. Con biết lẽ ra con phải nói với mẹ. Nhưng khi mẹ nói chuyện với con, mẹ chỉ luôn bảo con là phải làm gì. Mẹ nói mẹ đã đọc hết quyển sách tâm lý và biết cách dạy con, nhưng tất cả những gì mẹ làm là chỉ bắt con nghe thôi. Mẹ không nghe con. Mẹ không bao giờ để con nói với mẹ là con cảm thấy ra sao. Cứ như là cảm giác của con chẳng quan trọng gì vậy. Có phải vì mẹ nghĩ mẹ là mẹ của con và mẹ biết hết mọi lời giải đáp không ? Nhưng đôi khi con không cần những lời giải đáp. Con chỉ cần một người lắng nghe con…

Người mẹ lặng đi. Bà nhìn những quyển sách tâm lý bà để ở đầu giường.

- Mẹ đang nghe con – Người mẹ thì thầm.

- Mẹ ơi, khi ở trên đường cao tốc, con không điều khiển nổi xe nữa. Con nhìn thấy một cái cây to lắm chắn đường con. Con muốn đâm vào nó. Nhưng con cảm thấy như con đang nghe mẹ dạy rằng không thể lái xe khi vừa uống rượu. Cho nên con dừng lại đây. Mẹ ơi, vì con vẫn còn… muốn về nhà – Cô gái dừng lại một chút – con đi về nhà đây, mẹ, cho con về, mẹ nhé?

When I lose my will to win,
I just reach for you and I can reach the sky again.
I can do anything,
'Cause your love is so amazing; 'cause your love inspires me.

And when I need a friend, you're always on my side;
Giving me faith that gets me through the night.

- Không – người mẹ vội ngắt lời, cảm thấy cơ thể như đông cứng lại – con ở yên đó! Mẹ sẽ gọi một chiếc taxi đến đón con. Đừng tắt máy, hãy nói chuyện với mẹ trong khi chờ taxi đến.

- Nhưng con muốn về ngay, mẹ ơi…

"For the arms to be my shelter through all the rain;
For truth that will never change;
For someone to lean on;
for a heart I can rely on through anything;
For that one who I can run to....
I turn to you. "

- Nhưng hãy làm điều này vì mẹ, hãy chờ taxi đi, mẹ xin con.

Người mẹ thấy cô gái im lặng. Thật đáng sợ. Không nghe cô trả lời. Người mẹ nhắm mắt, thầm cầu nguyện trong khi người bố đi gọi một chiếc taxi.

Cô gái im lặng rất lâu nhưng cô không tắt máy và người mẹ cũng vậy.

- Có taxi rồi mẹ ạ! - Tiếng cô gái bỗng vang lên và có tiếng xe ôtô dừng lại. Người mẹ bỗng thấy nhẹ nhõm hơn. - Con về nhà ngay đây, mẹ nhé!

Có tiếng “tích”, có lẽ là tiếng tắt máy điện thoại di động. Rồi im lặng.

Người mẹ đứng dậy, mắt nhòe nước. Bà đi vào phòng cô con gái 16 tuổi. Người bố đi theo, và hỏi:

- Em có nghĩ là cô bé đó sẽ biết là cô đã gọi nhầm số điện thoại ?

Người mẹ nhìn đứa con gái đang ngủ ngon trên giường, và trả lời:

- Có lẽ cô bé đã không gọi nhầm…

- Bố mẹ làm gì thế ? - Giọng ngái ngủ của cô con gái cất lên khi cô mở mắt và thấy bố mẹ đứng cạnh giường mình.

- Bố mẹ đang tập… - Người mẹ trả lời.

- Tập gì ạ ? – Cô bé lẩm bẩm, gần như lại chìm vào giấc ngủ.

- Tập lắng nghe – Người mẹ nói thầm và vuốt tóc cô con gái…

For everything you do;
For everything that's true,
I turn to you...

Mylove
28-08-2006, 10:13 PM
Cây, Lá và Gió:

Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó … đầu tiên hãy yêu người đó trước đã …

Cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây. Một thời gian dài, tôi thường vẽ 1 cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại hoc. Trong đó có 1 người tôi rất mến. Rất mến nhưng tôi lại không đủ can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuân mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có 1 ngoại hình nổi bật, cô ấy là 1 cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thực sự thích cô ấy. Tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ, người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sọ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thực sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi, và tôi cũng không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiếng cô ấy ở bên cạnh tôi suốt ba năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác, và… tôi đã làm cho cô ấy khóc suốt 3 năm đó…

Cô ấy muốn làm 1 diễn viên giỏi, nhưng tôi lại là 1 đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới. Cô ấy rất bối rối, nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên”, trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như 1 hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc 1 mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ … và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn 1 tiếng

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có 1 lần 2 người đã cãi nhau. Tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chác chắn không phải là người gây chuyện, nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với 1 ánh mắt thật sự sửng sốt. Tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình

Ngày hôm sau cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra. Tôi biết cô ấy bị tổn thương, nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy. Sau khi đi chơi được vài ngµy, tôi nói với cô ấy là tôi có chuyện muốn nói với cô ấy. Cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi muốn chia tay. Và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen 1 người con trai khác. Tôi biết người đó là ai. Người đó đã đeo đuổi cô ấy 1 thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và có sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường 1 thời gian dài

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào. Tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về đến nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có 1 tảng đá đè nặng lên ngực tôi. Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuông, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì 1 người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái tin nhắn SMS được gửi 10 ngày sau đó.Nó nói:
“ Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại? ”.


:54: :54: :54:

Cây, Lá và Gió: (II)




Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu... chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình ko thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác.

Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.

Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh ấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình... Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. Ba năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.

Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi 1 tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi, anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn... cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại ???


:54: :54: :54:

Cây, Lá và Gió: (III)

Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng 1 tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vắng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới, tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngoài và nhìn thấy anh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi, cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi.

"Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu"

"Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây"

Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thoại của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phải là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.

Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô ấy "em đang làm gì vậy, sao em ko nói gì hết vậy", cô ấy nói "Đầu của em đau lắm" "hả?" "đầu em đau lắm" cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng....và từ hôm đó... chúng tôi là một cặp.

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?...

:54: :54: :54:


From me: Lá rời Cây, đơn giản là vì Cây không giữ Lá và cũng vì Gió thổi Lá bay đi...

GIÓ...
từ đâu đến
Cớ sao mang LÁ...
theo gió bay xa
Bỏ lại mình TA...
bơ vơ giữa TRỜI

Mylove
28-08-2006, 11:00 PM
Ngôn Ngữ Của Tình Yêu


Hai người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái. Họ cho rằng chàng trai không xứng đáng với địa vị của gia đình cô và họ sẽ không tha thứ cho cô nếu tiếp tục có quan hệ với anh ta. Mặc dù cô gái rất yêu chàng trai nhưng khi hai người gặp nhau cô luôn hỏi: "Anh có yêu em nhiều không?". Cô hay bực bội do chàng trai không trả lời như ý cô mong muốn. Và áp lực của gia đình khiến hai bạn trẻ bất hoà. Cô thường trút giận lên chàng trai. Nhưng chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng.

Sau một năm, chàng trai tốt nghiệp và nhận được 1 học bổng du học. Trước khi ra đi anh đã cầu hôn với cô gái:
"Anh biểu lộ tình cảm của mình bằng lời nói không giỏi nhưng những gì anh biết là anh yêu em. Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia đình em đồng ý. Em có thuận ý làm vợ anh không ? ".
Cô gái ưng thuận và với sự quyết tâm của chàng trai, cuối cùng gia đình cô gái cũng nhượng bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau. Trước khi chàng trai đi học, hai người làm lễ đính hôn.

Thời gian trôi qua. Cô gái tham gia công tác xã hội trong khi anh tiếp tục học ở nước ngoài. Họ bày tỏ tình cảm của mình qua những lá thư và điện thoại. Tuy có khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về nhau.

Một ngày nọ, cô gái bị tai nạn giao thông trên đường đi làm. Khi tỉnh dậy cô thấy cha mẹ mình bên cạnh giường. Cô cảm nhận được tình trạng tồi tệ của mình. Nhìn thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ yên lòng nhưng những gì cô có thể thốt ra chỉ là tiếng thở dài. Cô đã mất đi giọng nói. Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã gây thương tổn não của cô khiến cô không thể nói được nữa. Cô suy sụp mặc dù cha mẹ cô động viên rất nhiều. Trong suốt thời gian ở bệnh viện cô chỉ biết khóc trong thầm lặng.

Xuất viện về nhà, tình trạng cô cũng chẳng thay đổi gì. Mỗi khi có tiếng điện thoại reo, cô có cảm giác như từng nhát dao đâm vào tim. Cô không muốn cho anh biết và càng không muốn trở thành gánh nặng của anh. Cô viết cho anh một lá thư nói rằng cô không còn đủ kiên nhẫn đợi chờ anh nữa. Cô gửi lại anh chiếc nhẫn đính hôn. Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và gọi biết bao cuộc điện thoại nhưng cô không trả lời và chỉ khóc. Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hi vọng rằng cô sẽ quên những gì đã xảy ra để có thể sống yên ổn.

Cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới. Mỗi ngày cô tự nhủ mình hãy quên anh ấy đi. Nhưng một hôm bạn của cô đến cho hay anh đã trở về. Cô van xin người bạn đừng cho anh biết chuyện gì đã xảy ra với cô. Từ đó cô không còn nhận được tin tức gì của anh.

Một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự lễ kết hôn của anh. Trái tim cô gái tan vỡ. Nhưng khi mở thiệp cưới cô gái thấy tên mình trong tấm thiệp. Ngước lên, cô thấy anh đang đứng trước mặt.
Chàng trai dùng cử chỉ nói với cô gái: "Một năm qua anh đã dành thời gian học ngôn ngữ này. Chỉ để em hiểu rằng anh không quên lời ước hẹn của chúng ta. Hãy cho anh có cơ hội nói với em rằng anh yêu em."
Anh ***g chiếc nhẫn vào tay cô gái. Cuối cùng nụ cười đã trở lại trên môi cô.

:54: :54: :54:


Dù bằng bất kì thứ ngôn ngữ nào thì lời nói yêu thương luôn là ngôn ngữ của trái tim...

Lil’ Cinnie
09-09-2006, 11:49 PM
Hoa Hướng Dương!!!


Ngày xửa ngày xưa có một đôi trai gái yêu nhau tha thiết, quả thật họ rất đẹp đôi - trai tài gái sắc tưởng chừng tình yêu của họ không có gì chia rẽ được .

Ngày qua ngày họ vui đùa bên nhau ở trên cánh đồng bát ngát màu xanh của cỏ. Một ngày nọ cũng ở trên cánh đồng xanh đó, giữa một ngày nắng đẹp trời xanh và cao. Hai người vẫn như thường lệ vui đùa với nhau, sau khi mệt nhoài họ ngả lưng xuống dưới tấm nệm cỏ đó, cùng nhau ngắm bầu trời. Bất chợt cô gái hỏi chàng trai:

- Anh ơi! Bao giờ thì mặt trời sẽ không chiếu sáng nữa nhỉ
- Anh không biết đâu
- Thế không biết bao giờ thì bầu trời hết trong xanh thế này anh nhỉ?
- Anh cũng không biết nữa - chàng trai nói

Cuối cùng cô gái hỏi chàng trai :
- Thế có khi nào chúng mình xa nhau không anh
- Mình chỉ xa nhau khi mà bầu trời không được mặt trời chiếu sáng, và nó cũng không còn màu xanh nữa.

Cô gái rất hài lòng vì câu trả lời của chàng trai. Tuy nhiên sự đời không đẹp đẽ như nhiều người mơ ước. Một đêm nọ chàng trai đến gặp người mình yêu và nói:

- Chúng ta chia tay nhau nhé

Thật sự ngỡ ngàng cô gái hỏi chàng trai :

- Trước kia anh đã từng nói với em rằng chúng ta chỉ chia tay nhau khi bầu trời không được mặt trời chiếu sáng nữa và nó cũng không còn màu xanh, sao bây giờ anh lai nói chia tay em.

Ngước mắt lên nhìn trời chàng trai nói :
- Em hãy nhìn đi bây giờ bầu trời không còn được mặt trời chiếu sáng nữa, và bầu trời không phải màu xanh mà chỉ có màu đen thôi.

Rồi chàng trai quay bước ra đi bỏ lại cô gái thương khóc một mình. Cô khóc mãi khóc mãi. Cô quay mặt về hướng mặt trời để hi vọng rắng khi trời sáng, lúc cô nhìn thấy tia nắng đầu tiên cũng là lúc chàng trai trở về với cô. Tuy nhiên khi trời sáng khi mà cô cảm nhận được ánh sáng ấm áp của mặt trời chiếu vào mặt mình cũng là lúc người con gái si tình đó biết mình đã mù. Cô không còn nhìn thấy ánh nắng mặt trời cũng không còn nhìn thấy màu xanh của bầu trời, nhưng cô vẫn quay mặt của mình về hướng mặt trời với hi vọng là một khi nào đó mắt cô sáng lại cũng la lúc người yêu của cô theo cùng tia nắng đầu tiên đó quay trở lại. Ngày qua ngày người con gái đó đã làm như vậy, rồi thân thể cô teo tóp lại cô biến thành một loài hoa luôn luôn hướng về mặt trời - người ta gọi đó là Hoa Hướng Dương.



To sm1: ...... I will follow you.....Like the sunflower follows the wind..........

Tuấn Anh
19-12-2007, 03:30 PM
Trong phòng tối có 4 ngọn nến đang cháy. Xung quanh thật yên tĩnh đến mức chúng ta có thể nghe tiếng thì thầm của chúng.

Ngọn nến thứ nhất nói: TÔI LÀ HIỆN THÂN CỦA HOÀ BÌNH . Cuộc đời sẽ như thế nào nếu không có tôi, tôi thực sự quan trọng cho mọi người .

Ngọn nến thứ 2 lên tiếng: TÔI LÀ HIỆN THÂN CỦA LÒNG TRUNG THÀNH . Hơn tất cả mọi người đều phải cần đến tôi.

Đến lượt mình, ngọn nến thứ 3: TÔI LÀ HIỆN THÂN CỦA TÌNH YÊU .Tôi mới thực sự quan trọng, hãy thử xem cuộc sống sẽ như thế nào nếu thiếu đi tình yêu.

Đột nhiên, cánh cửa chợt mở tung, một cậu bé chạy vào phòng. Một cơn gió ùa vào làm tắt cả 3 ngọn nến. " Tại sao cả 3 ngọn nến đều tắt " cậu bé sửng sốt nói. Đến đây cậu bé oà lên khóc.

Lúc này ngọn nến thứ tư lên tiếng: Đừng lo lắng cậu bé. Khi tôi vẫn còn cháy thì vẫn còn có thể thắp sáng lại cả 3 ngọn nến kia. Bởi vì TÔI CHÍNH LÀ NIỀM HY VỌNG !

Lau những giọt nước mắt còn đọng lại, cậu bé lần lượt thắp sáng lại những ngọn nến vừa tắt.

Ngọn lửa của HY VỌNG sẽ luôn đi cùng các bạn theo suốt cuộc đời.
... Khi giữ được HY VỌNG chúng ta có thể thắp sáng lại ngọn lửa của hoà bình. lòng trung thành và tình yêu !!!

ĐỪNG TỪ BỎ CON ĐƯỜNG ĐÃ CHỌN !

NGUYÊN TẮC ĐỂ THÀNH CÔNG :
1 SUY NGHĨ Tích cực

2 CẢM NHẬN Say mê

3 HÀNH ĐỘNG Kiên trì

THÀNH CÔNG SẼ ĐẾN !

Hà Thịnh
24-12-2007, 05:13 PM
Nếu tất cả các kí tự từ A đến Z trong bảng chữ cái tiếng anh lần lượt có giá trị như sau:A là 1,B là 2,C là 3,....Bạn hãy đoán xem điều gì là quan trọng nhất trong cuộc sống có thể đem lại thành công cho mỗi chúng ta?

_Tiền bạc(money) ư?Không phải.Xem nào:
Money=M+O+N+E+Y=13+15+14+5+25=75%

_Tri thức(Knowledge) ư?Không phải vì

Knowledge=96%

_May mắn(luck) ư?Không phải,vì:
Luck=47%

_Tình cảm(love) ư?Không đâu,vì:

Love=54%

_Năng lực lãnh đạo(leadership) ư?Không phải,vì:

Leadership=89%

_Hay làm việc cật lực(hard work),cũng không phải,vì:

Hard work=98%

Bạn hãy nhìn chữ này nhé:

ATTITUDE(THÁI ĐỘ SỐNG)=1+20+20+9+20+21+4+5=100%

Vâng,thái độ chính là yếu tố quyết định tất cả.Nếu thay đổi thái độ,bạn cũng sẽ thay đổi cuộc sống của mình.Hãy nhớ rằng cuộc sống của bạn tuỳ thuộc vào thái độ của bạn thôi.
Theo INSPIRATION STORIES

Mắt đen
24-12-2007, 08:32 PM
Cái này quen lắm.Không bít mình đã đọc ở đâu roài!!!!

manh_chv
14-04-2008, 08:09 PM
Ngày xưa, có một nhà vua trị vì vương quốc nọ rất thịnh vượng. Một hôm, ông quyết định vi hành đến những miền đất xa xôi của đất nước. Khi trở về cung điện, ông than phiền chân ông rất đau đớn vì lần đầu tiên đi một chuyến dài ngày như thế trên những con đường rất gồ ghề và lởm chởm đá vụn. Nhà vua ban lệnh cho mọi người phải phủ da thuộc lên khắp các con đường của vương quốc. Rõ ràng việc này cần hàng triệu bộ da bò và sẽ tiêu phí rất nhiều tiền của.

Một hầu cận thông minh, dũng cảm tâu với nhà vua:

- Sao bệ hạ lại dùng tiền một cách không cần thiết như thế? Sao bệ hạ không đo cắt một miếng da vừa với chân mình?

Nhà vua rất ngạc nhiên nhưng rồi ông chấp thuận gợi ý của người hầu cận để cho làm một đôi giày cho riêng mình.

Bài học vô giá từ câu chuyện này là: Để thế giới này trở thành một nơi hạnh phúc với mọi người, tốt hơn hết hãy thay đổi chính mình chứ đừng thay đổi thế giới.

manh_chv
14-04-2008, 08:14 PM
Có bao giờ...

Bạn đến bên bà lão đang lúng túng trước làn xe đông đúc, nắm lấy tay bà và nói: "Bà để cháu dẫn qua đường nhé!". Bà lão mỉm cười. Khó khăn bon chen giữa cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn.


Có bao giờ...

Bạn chia sẻ những mẩu bánh kem - món quà sinh nhật của bạn - với những đứa trẻ lang thang đen đúa ở ven đường. Hôm sau, khi bạn bất chợt đi qua, những đứa trẻ réo gọi tên bạn và vẫy tay chào. Nỗi cô đơn giữa đất khách quê người chợt tan biến...


Có bao giờ...

Bạn lễ phép chào bác giữ xe, cô lao công ở trường. Thoạt đầu cô lao công và bác giữ xe đều nhìn bạn ngạc nhiên. Nhưng rồi vài ngày nữa, bạn đang buồn rầu vì một điểm số kém, bất chợt cô lao công rồi cả bác giữ xe gọi bạn lại: "Bị điểm kém hả bé? Thôi, đừng buồn nữa...". Tự nhiên khóe mắt bạn bỗng cay cay. Thật hạnh phúc khi trong cuộc sống có được người quan tâm đến mình!

Có bao giờ...

Bạn hỏi thăm sức khỏe một cô gái ăn mặc diêm dúa, làm cái nghề bị xã hội rẻ khinh. Cô gái ấy ngước lên nhìn bạn, đôi mắt lạnh lùng thường ngày chợt ánh lên niềm vui, đôi môi khô héo bỗng tươi như đóa hoa hồng: "Cảm ơn em! Chị chỉ bị cảm nhẹ thôi...". Bạn có tin không nhỉ, sự quan tâm thật lòng của mỗi người chúng ta có thể xoa dịu, cứu rỗi được những tâm hồn đang bơ vơ lạc lối?

Có bao giờ...

Bạn quay lại trường xưa,cúi đầu chào thầy cô giáo cũ như thời còn là đứa học trò tiểu học. Bất chợt, thấy một đứa học trò nhỏ của thầy hay cô chạy đến mếu máo: "Bạn N. lấy thước đánh đầu con...". Bạn bật cười, nhớ lại thời xưa cũng từng "quấy rầy" thầy cô bằng những lý do lặt vặt: mẩu bút chì, viên phấn... Nét bé bỏng trẻ thơ với thầy cô lúc nào cũng đáng yêu như vậy!

Và có bao giờ...

Bạn sẽ đọc được những điều này và bảo ngay: "Những cái "bao giờ" này tôi đã từng "có" rồi!". Lúc đó, có lẽ sẽ mỉm cười và cuộc đời cũng đang mỉm cười với bạn


Có ,có ,có ,có ....... Không một chút ân hận hay hối tiếc.Hình như,cuộc sống cũng đã từng mỉm cười với mình,dịu dàng như thế ... Đừng bao giờ để cái vòng quay tất bật này cuốn trôi đi nụ cười hồn nhiên ấy ..

manh_chv
14-04-2008, 08:21 PM
Sự im lặng là điều cần có trong cuộc sống. Tình Bạn cũng vậy, nó cũng cần những khoảng lặng đủ dài để cùng chiêm nghiệm cùng suy nghẫm về những điều đã qua và những gì sắp tới. Nhưng khoảng lặng đủ dài đó là bao lâu?

Đôi khi sự im lặng không có nghĩa là không có gì để nói. Khi bạn cho ai đó nghe một bài hát mà bạn yêu thích, khi bạn cho ai đưa ai đó đến một nơi đẹp. Trước sự im lặng của họ, bạn hãy nghĩ rằng, tâm hồn họ đang lắng xuống vì vẻ đẹp của cảnh vật và nét đẹp của những vần thơ. Và lúc này, cảm xúc chưa kịp thốt nên lời đó chính là sự lặng im.

Khi một câu hỏi của bạn đặt ra và cuộc sống ném trả lại bạn sự lặng im thay cho câu trả lời. Hỡi bạn mến, hãy đừng vội nghĩ rằng cuộc sống đang thờ ơ và thế giới đang quay lưng lại với bạn. Bởi chính lúc này đây cuộc sống đang dạy cho bạn bài học về sự lặng im. Từ khoảng lặng ấy, bạn sẽ thấy được nhiều hơn bạn nghĩ.

Khi bạn nói bạn quý mến một ai đó mà không nhận lại được một lời nói nào tương tự ngoài sự lặng im. Bạn đừng nghĩ rằng câu nói mình vừa nói ra không có giá trị. Bởi có thể sự im lặng không phải là một câu trả lời bạn đang mong đợi, nhưng bạn hãy tin rằng câu nói đó không tan trong hư vô mà nó đã thấm rất nhiều vào người nghe. Vì vậy, hãy im lặng nhiều thêm chút nữa để lắng nghe thấy sự yêu thương và để thấy mình được yêu thương.

Hãy đón nhận những người đến trong đời bạn một cách vô điều kiện. Đừng đòi hỏi hay suy xét. Trước một sự lặng im cần thiết đủ dài, bạn hãy tận dụng suy nghĩ và coi đó là một món quà nhỏ mà cuộc sống dành tặng bạn.
:">

manh_chv
14-04-2008, 08:26 PM
Tôi sẽ kể cho bạn nghe hai câu chuyện. Đọc xong bạn tự nghĩ ra phần kết cho mình nhé!




Câu chuyện thứ 1


Ngã tư đường vào giờ cao điểm, dòng xe tấp nập qua lại..

Đèn xanh, đèn đỏ, đèn vàng, một chiếc xe bus, một chiếc taxi, một chiếc xe tải và rất nhiều những chiếc xe máy... Đèn xanh, đèn đỏ, đèn vàng, tất cả bị kẹt ở ngay ngã tư đường, không nhúc nhích. Tín hiệu đèn không còn tác dụng.


Chiếc taxi nhích lên một tý, chiếc xe bus chen ngang, không muốn nhường, chiếc xe tải còn lại ở phía sau chạy sát vào chiếc xe bus, để không một chiếc xe máy nào băng qua. Tất cả đều muốn mình phải là người ra khỏi đám đông kẹt xe này đầu tiên. Ai cũng muốn đi thật nhanh, mà không biết chính mình đang làm cho mọi thứ ngày càng chậm lại.


Bây giờ ta thử tưởng tượng, chỉ mấy phút trước đó, chiếc xe hơi nhích lên, chiếc xe bus lùi lại nhường đường, chiếc xe tải đằng sau cũng nhích xuống một chút để những chiếc xe máy băng qua được đường bên kia. Ta cho họ 3 phút để làm việc đó, Thấy không? Một dòng xe đã đi qua. Rồi bây giờ, dòng xe ấy phải nhường lại, để dòng xe bên đường của chiếc xe bus đi tiếp. Ta cho họ 2 phút để làm việc đó. Đám đông từ từ vơi bớt, cho họ thêm 5 phút để ổn định lại dòng xe này. Như vậy, sau 10 phút, tín hiệu đèn bắt đầu có tác dụng trở lại.


Quay trở về với thực tế, sau nửa tiếng, tất cả đều không nhúc nhích được. Không chịu nhún nhường, vội vã, không ý thức...chính chúng ta đã không muốn 1 giây nào bị kẹt lại, nên cứ thế lao đi, nếu như ta nhường cho dòng xe trước mặt chỉ trong 5 phút, ta đã thoát khỏi cái đám đông ấy.


***



Câu chuyện thứ 2


Là một câu chuyện trên net, tôi sẽ kể tóm tắt cho các bạn nghe. Câu chuyện về hai cha con nhà nọ. Người cha luôn bình tâm trước mọi việc, còn người con trai thì lúc nào cũng vội vàng.


Một buổi sớm, hai cha con chất hàng lên chiếc xe bò để bắt đầu một cuộc hành trình dài như mọi khi. Anh con trai tính trong đầu rằng nếu họ đi với tốc độ nhanh hơn và không nghỉ qua đêm, chỉ sáng sớm hôm sau họ sẽ tới được chợ. Nhưng người cha lại không muốn phải vội vã quá như thế, vì ông muốn tận hưởng những giây phút chậm rãi trong chuyến hành trình.


Người cha ghé vào nhà của người em ruột sau một thời gian không gặp, đương nhiên người con rất bực tức vì chuyện này. Đến một ngã rẽ, đường bên phải tuy dài nhưng đẹp hơn đường bên trái. Người cha muốn đi đường bên phải để ngắm nhìn cảnh đẹp và tận hưởng trọn vẹn mỗi giây phút. Còn người con dù muốn đi bên trái để mau tới chợ nhưng cũng phải chiều ý cha mình.


Cứ thế, người con vẫn rất vội vàng và cằn nhằn vì anh ta nghĩ rằng đã mất quá nhiều thời gian. Khi hai cha con đến được ngọn đồi mà trông xuống sẽ thấy toàn cảnh thành phố, trời đã xế chiều. Họ dừng lại và nhìn xuống phía bên dưới một lúc lâu. Không ai nói với nhau một lời nào. Họ quay chiếc xe lại và bắt đầu trở về nhà, rời xa cái thành phố có tên là Hiroshima của Nhật Bản.


Bây giờ ta thử tưởng tượng, nếu anh chàng kia đi nhanh hơn thì anh ta sẽ đến được thành phố đó để bán hết hàng. Và sau đó trở thành nạn nhân của thảm họa bom nguyên tử năm ấy.

manh_chv
14-04-2008, 08:27 PM
Bạn thân mến, nhìn vào cuộc đời của mỗi người, có lẽ nó cũng chẳng khác bao nhiêu khi ta viết đời ta như một bài luận văn. Cách chung mà nói, đời người ai cũng trải qua phần mở đầu, phần thân bài và phần kết luận.
Thực tế có những em bé chỉ mới chào đời thì đột ngột chết đi. Chúng ta không có cơ hội để biết câu chủ đề của em. Nhưng phần lớn ai cũng có khả năng để hoàn tất bài luận đời mình, nhưng bên cạnh đó cũng có nhiều người vẫn không hoàn tất bài luận văn đời mình.

Có những người loay hoay mãi mà vẫn không viết ra được câu chủ đề cho đời mình. Đáng lẽ họ phải viết cho được câu chủ đề bắt đầu từ lúc 18 tuổi, nhưng thật không may, có rất nhiều người đã không viết được câu chủ đề; thậm chí có người đã 50 hoặc 60 mà vẫn loay hoay không tìm thấy chủ đề, mục đích của đời mình. Đó là bài luận không có chủ đề, ưa viết gì thì viết. Cuộc đời không có lý tưởng, mục đích rõ ràng.

Có những người viết được câu chủ đề rất sớm, nhưng không biết làm sao để khai triển câu chủ đề trong phần thân bài. Cuộc đời họ cứ giữ mãi lý tưởng mà không triển khai những lý tưởng ấy thành những hành động thực tế, hữu đời. Ôm mộng và chết trong mộng. Họ không viết được phần thân bài, và dĩ nhiên bài luận cũng dang dở, không hoàn tất được. Đây là bài luận không có thân bài.

Có những người lại viết một lúc hai, ba câu chủ đề trong phần mở bài. Vì có quá nhiều chủ đề và mục đích cho đời mình nên họ triển khai đời mình với nhiều hướng khác nhau. Cuộc đời trở nên xáo trộn, bất an, mất phương hướng. Dù họ có đi tới phần cuối bài luận văn của đời họ, bài luận này cũng chẳng nói lên được điều gì, và cũng không ai có thể hiểu được ý nghĩa của đời họ. Đó là một bài luận lạc đề.

Có những người viết câu chủ đề cho đời mình rất hay và rõ ràng. Nhưng khi bước vào thân bài triển khai nó, gặp thử thách, khó khăn, nghịch cảnh... họ chán nản liền quay trở lại, xóa bỏ câu chủ đề ấy đi và loay hoay tìm một câu chủ đề khác. Nhưng khốn thay, thời gian cho phép để viết bài luận đời mình cũng có giới hạn. Bài luận viết chưa xong thì đã phải nộp. Đó là bài luận chưa có phần kết.

Có những người viết được chủ đề, nhưng phần triển khai chủ đề ấy lại chẳng ăn khớp với chủ đề. Họ như những người nói một đàng nhưng làm một nẻo, việc làm và lời nói không đi với nhau. Họ chọn cho mình một lý tưởng sống rất đẹp, cao thượng, nhưng cách họ sống thì không phù hợp với lý tưởng đó. Đó là một bài luận không logic.

Bạn thân mến, đời bạn cũng cần có một mục đích, lý tưởng như một bài luận cần phải có một câu chủ đề. Chính câu chủ đề của bài luận văn sẽ giúp bạn không bị lạc đề mà vẫn luôn bám sát “sợi chỉ đỏ”. Lý tưởng của đời bạn cũng cần thiết và quan trọng như thế đó.

Thời sinh viên là thời để bạn “viết” câu chủ đề. Nếu chưa viết được câu chủ đề thì đừng vội bước vào phần “thân bài”. Chưa tìm ra chủ đích, lý tưởng của đời mình thì hãy khoan hành động, khoan “tự xây dựng” đời mình. Đừng **ng đâu viết đó. Cuộc đời và thời gian không cho phép bạn dễ dàng xóa câu chủ đề và viết lại chủ đề khác đâu!

Khi đã tìm ra chủ đề, mục đích, lý tưởng của đời mình, bạn hãy mạnh dạn triển khai nó đi. Hãy chia nó ra thành những đoạn đời như là những đoạn văn vậy. Hãy kiên nhẫn triển khai từng đoạn một thôi và đừng nản chí tháo lui. Cẩn thận hoàn tất từng đoạn này rồi bắt tay vào đoạn khác. Có như thế bạn sẽ không bị lạc đề, mất phương hướng. Hãy cố gắng bổ túc cho mục đích và lý tưởng của đời mình bằng mọi giá. Cũng như mọi câu văn đều bổ túc cho chủ đề của bài luận, thì mọi hành động của bạn cũng hãy phục vụ lý tưởng của đời mình.

Cầu chúc bạn đi cho tới phần kết luận. Chúc bạn viết bài luận đời mình thật hay, rõ ràng, trong sáng, sâu sắc, dễ hiểu, logic và có ý nghĩa.

manh_chv
15-04-2008, 09:03 AM
“Present” trong tiếng anh có nghĩa là hiện tại cũng có nghĩa là món quà, hôm nay luôn là ngày quan trọng nhất cũng như thời khắc hiện tại chính là món quà mà thượng đế dành cho muôn loài, nó quyết định quá khứ và tương lai của mỗi người. “Sống” là hết mình với từng giây phút hiện tại. Nhưng khi đã hết mình với hiện tại rồi, ta hãy “Bắt đầu từ tương lai”.

Bài học đầu tiên của một nghệ sĩ tung hứng là mắt nhìn lên và luôn nhìn vào điểm cao nhất của quả bóng, chỉ cần một cái liếc nhẹ xuống dưới là bạn sẽ thất bại trong môn nghệ thuật này. Khi quả bóng thứ nhất lên đến điểm cao nhất của nó thì bắt đầu tung quả thứ 2 và cứ như vậy. Điểm nhìn để bắt đầu luôn là điểm cao nhất mà quả bóng trước đó đạt tới, đó cũng là điểm nhìn để thành công. Khi loài người phát triển, có rất nhiều chủng tộc người khác nhau, tất cả đều phải trải qua những thời điểm rất khắc nghiệt của thiên nhiên như bão lũ, hạn hán, thú dữ. Nhất là những kỳ hạn hán, một số lượng lớn người thuộc các chủng tộc đã chết, chỉ duy nhất có tộc người Phi là sống sót. Sự sống mà những người này tạo ra được bắt đầu từ đâu, nó được bắt đầu từ tương lai. Họ đã tưởng tượng ra tương lai để biết chỗ nào sẽ giúp họ tích được nước vào những ngày hạn hán đó, chính sự bắt đầu đó đã giúp cho sự sống tiếp tục cho đến ngày nay. Nhiều khi sự diệt vong không đến do thất bại mà đến do kém thành công hơn. Điều làm nên sự khác biệt giữa con người và con vật cũng chính là óc sáng tạo và tưởng tượng, một sự bắt đầu khác nhau, không phải bắt đầu từ hiện tại mà bắt đầu từ tương lai.

Tương lai luôn là điểm khởi đầu để con người có động lực và muốn vươn lên trong cuộc sống của mình. Một quyển sách với tiêu đề “Hãy nghĩ như người thành đạt” đã nói rất nhiều về óc tưởng tượng của con người, nhờ khả năng này mà thế giới có những người thành công đến vậy. Ca sĩ Celine Dion cũng bắt đầu sự nghiệp từ chính tương lai của cô, ngay từ khi cô còn rất nhỏ cô đã tưởng tượng về viễn cảnh của mình, cô tưởng tượng về 1 ca sĩ đứng trên sân khấu lớn hoành tráng với ánh đèn lung linh, những lời khen ngợi, tán dương, những ánh mắt,... Cô luôn nghĩ đến điều đó và chính viễn cảnh đó đã giúp cô trở thành ca sĩ nổi tiếng như bây giờ.

Nếu như sống là hết mình với từng giây phút hiện tại thì thành công lại cần bắt đầu từ tương lai. Tương lai hay viễn cảnh sẽ giúp bạn thấy cái được chứ không chỉ cái mất, viễn cảnh giúp đôi chân của bạn nhanh hơn, đôi tay của bạn dẻo hơn, tầm nhìn của bạn mở rộng hơn, mọi thứ trong con người bạn sẽ ở vào tư thế sẵn sàng và chủ động nhất cho thành công. Trong đại chiến thế giới thứ 2, rất nhiều tù binh bị bắt và sau khi cuộc chiến kết thúc, số người còn sống sót trở về không đáng kể. Những người trở về phải chăng có sức khỏe phi thường, họ chịu được áp lực và tâm lí tốt, chưa chắc, lí do lớn khiến họ còn sống sót chính là họ bắt đầu từ tương lai của mình, họ nghĩ tới một tương lai được sum vầy với gia đình, vợ con, một tương lai hòa bình và vui vẻ, chính điều đó đã giúp họ có động lực để sống, có thêm sức mạnh để chịu đựng, có thêm sức khỏe để trở về. Thường xuyên có viễn cảnh cho công việc mình đang làm sẽ giúp hành động của bạn cương quyết hơn, suy nghĩ của bạn mạch lạc hơn, tình cảm của bạn rõ ràng hơn, thành công của bạn sẽ đến nhanh hơn. Napoleong đã từng nói “Trí tưởng tượng thống trị cả thế giới” và ông có thói quen bắt đầu mỗi trận đánh của mình bằng việc ngồi trong phòng và tưởng tượng viễn cảnh khi ông giành thắng lợi, khi ông vinh quang trở về với sự hò reo, tung hô của dân chúng, với sự ngưỡng mộ của gia đình và sự biết ơn của bao người. Ông đã bắt đầu từ tương lai và nó đã giúp ông chiến thắng. Viễn cảnh của bạn sẽ quyết định cuộc đời và thành công của chính bạn.

Chính vì vậy, trước bất kỳ một công việc nào bạn hãy tưởng tượng cho mình một viễn cảnh. Khi đi học tiếng Anh bạn sẽ như thế nào, sẽ nói tiếng Anh rất trôi chảy, tự tin khi giao tiếp với người nước ngoài, bạn bè nể phục, quen được nhiều bạn mới, mở rộng mối quan hệ… một viễn cảnh như vậy sẽ giúp cho việc học tiếng Anh của bạn thú vị và ích lợi hơn rất nhiều. Cũng giống như khi chọn lựa công việc cho mình, viễn cảnh khi bạn đi chơi với bạn bè sẽ là gì và viễn cảnh khi bạn ở nhà giúp mẹ sẽ là gì. Viễn cảnh khi bạn làm việc ở công ty A sẽ ra sao và khi bạn làm việc ở công ty B sẽ như thế nào, viễn cảnh khi bạn đi rừng khác gì viễn cảnh khi bạn đi biển, khi bạn sống ở Hà Nội và khi bạn sống ở quê. Tất cả những viễn cảnh đó sẽ giúp bạn có một khởi đầu vững vàng và tự tin hơn cho những quyết định của mình. Hãy bắt đầu ngày làm việc và học tập của mình bằng một viễn cảnh. Ngày hôm nay, công việc bạn sẽ làm là gì, thành quả mà bạn đạt được ra sao, những người bạn sẽ gặp, những mối quan hệ mà bạn sẽ chăm sóc, những niềm vui, những khó khăn,… đó chính là điểm khởi đầu tốt đẹp nhất cho một ngày, một tuần, một tháng, một năm thành công và hạnh phúc của bạn. Hãy bắt đầu từ tương lai và như một câu châm ngôn đã nói rằng “Dùng tương lai để giải quyết vấn đề hiện tại”. Viễn cảnh tương lai của bạn sẽ thật tuyệt vời nếu bạn biết bắt đầu từ nó. Viễn cảnh là khởi đầu, tương lai để bắt đầu. Và còn chần chừ gì nữa mà không “Bắt đầu từ tương lai”

manh_chv
21-04-2008, 01:31 PM
Hai người nông dân rời quê đi kiếm sống. Một người muốn đi Thượng Hải, còn người kia muốn đi Bắc Kinh. Trong phòng chờ, họ đã thay đổi ý định, bởi vì họ nghe người xung quanh bàn luận rằng: Người Thượng Hải khôn ngoan lắm, người nơi khác đến hỏi đường, họ cũng thu lệ phí. Còn người Bắc Kinh thì thật thà chất phác, thấy ai không có cái ăn, không những họ cho bánh bao mà còn cho cả quần áo cũ nữa.

Người trước đây muốn đi Bắc Kinh nghĩ bụng, Thượng Hải hay hơn, chỉ đường cho người khác cũng có thể được kiếm tiền, thế thì chẳng có việc gì là không kiếm được tiền cả. May quá mình vẫn chưa lên tàu, nếu không đã đánh mất một cơ hội làm giàu.

Người trước đây muốn đi Thượng Hải nghĩ bụng, Bắc Kinh hay hơn, không kiếm được tiền cũng không bị chết đói. May mà mình vẫn chưa lên tàu đi Thượng Hải.

Thế là, họ gặp nhau tại quầy trả vé, người trước đây muốn đi Bắc Kinh đổi vé đi Thượng Hải, người muốn đi Thượng Hải đổi vé đi Bắc Kinh.

Người đi Bắc Kinh nhận thấy rằng, Bắc Kinh thật là tuyệt vời. Tháng đầu tiên, anh ta không phải làm gì cả, nhưng vẫn không bị đói. Không những anh ấy có thể uống nước lọc miễn phí trong đại sảnh của những nhà hàng lớn, mà còn được ăn các món miễn phí trong các siêu thị.

Người đi Thượng Hải phát hiện rằng. Thượng Hải quả là một thành phố có thể kiếm được nhiều tiền. Làm việc gì cũng có thể kiếm ra tiền. Chỉ đường cho người khác cũng có thể kiếm được tiền, bưng một chậu nước cho người khác rửa mặt cũng có thể kiếm được tiền. Chỉ cần chịu khó động não một chút, rồi chịu khó lao động là có thể kiếm được nhiều tiền.

Dựa vào kinh nghiệm và sự hiểu biết của mình đối với đất trồng, người đi Thượng Hải ra vùng ngoại ô lấy những bao đất, trộn lẫn với lá cây và cát, để bán (dưới danh nghĩa là đất trồng cây cảnh) cho người những người Thượng Hải yêu hoa mà chưa nhìn thấy đất trồng hoa bao giờ. Ngày đầu tiên, ông đi đi lại lại giữa thành phố và vùng ngoại ô tổng cộng 6 lần, kiếm được 50 nhân dân tệ. Một năm sau, nhờ vào loại “đất trồng cây cảnh” ấy, ông đã có một cửa hàng nho nhỏ. Sau nhiền năm đi lại trong các ngõ hẻm, ông nhận thấy: một số cửa hàng tuy được quét dọn sạch sẽ như chùi, nhưng biển hiệu lại rất dơ bẩn. Dò hỏi, ông mới được biết, đó là do những công ty vệ sinh chỉ chịu trách nhiệm lau chùi sàn nhà, mà không chịu trách nhiệm lau chùi bảng hiệu. Thế là, ông thành lập một công ty chuyên lau chùi bảng hiệu. Đến nay, công ty của ông có hơn 150 người, công việc làm ăn cũng được mở rộng từ Thượng Hải đến Hàng Châu và Nam Kinh.

Sau đó, ông đi tàu lên Bắc Kinh khảo sát tiềm năng của dịch vụ vệ sinh ở đây. Khi đến ga Bắc Kinh, ông thấy một người nhặt rác thò đầu vào toa giường mềm, xin vỏ lon bia. Khi ông đưa vỏ lon bia cho người đó, họ mới giật mình nhận ra nhau, hoá ra, 5 năm trước đây, họ từng đổi vé cho nhau.

Thành bại của con người nằm ở chỗ họ nhìn nhận thế giới và xác định chỗ đứng của mình như thế nào. Nếu bạn có những suy nghĩ tích cực, thế giới theo cách nhìn của bạn sẽ là điểm tựa tốt nhất để bạn hoàn thiện bản thân. Nếu bạn có những suy nghĩ tiêu cực và thái độ ỷ lại, thế giới theo cách nhìn của bạn chỉ có thể là vốn liếng để bạn tiêu xài phung phí. Những người luôn nhìn thấy và nắm bắt cơ hội ở bất cứ nơi nào thì rất ít khi thất bại.

P/S :Nếu bạn đã đọc câu chuyện này thì hãy cho biết cảm nhận và những điều mình rút ra nhé

manh_chv
21-04-2008, 01:45 PM
Một dòng suối trong vắt chảy qua khu rứng, nơi có chiếc ao nhỏ suốt ngày chỉ biết than vãn. Dù đã rất nhiều lần dòng suối dừng lại để hỏi han ao tại sao lại buồn phiền và hay cáu gắt thế? Nhưng lần nào chiếc ao cũng buông đúng một câu: “đừng làm phiền, để tôi yên”.

Ngày tháng trôi đi, dòng suối nhỏ vẫn chảy qua khu rừng và đi đến đâu nó cũng được chào đón. Bởi suối luôn mang những câu chuyện, những bài học thu lượm được trên đường đi chia sẻ lại cho những người bạn nó gặp. Nơi nào dòng suối đi qua ở đó cỏ cây xanh tốt, muông thú nhận được những dòng nước mát lạnh và tinh khiết.

Còn chiếc ao nhỏ thì ngược lại, thời gian trôi qua càng làm nó mệt mỏi, khô cạn, dần dần nó thu mình trở thành một vũng nước nhỏ xíu. Muôn loài trong khu rừng dường như đã quên mất sự tồn tại của nó.


Suy ngẫm


Cuộc sống của chúng ta cũng có những lúc phải giống như chiếc ao nhỏ, cần phải yên bình tĩnh lặng để suy ngẫm, nhưng không phải là đắm chìm trong lợi ích của cái Tôi. Hãy sống, hãy chảy và hãy chia sẻ những gì mình biết vì chỉ khi bạn cho đi đó là lúc bạn đang nhận về rất nhiều thứ. Và khi bạn cho đi chứng tỏ bạn đang là người giàu có.

Vi Tiểu Bảo
21-04-2008, 03:14 PM
Em thấy bác giống bạn em lắm...bác thích làm wen không em giới thiệu cho...:D...hợp cực luôn...:D

Vi Tiểu Bảo
21-04-2008, 03:20 PM
...Đơn giản...Suối và ao khác nhau...;))...cái gì cũng có nhiệm vụ riêng của mình...;))

manh_chv
21-04-2008, 05:49 PM
thê hả. ok làm quen liền :D

Vi Tiểu Bảo
22-04-2008, 01:23 PM
four_winds_of_heaven nick yahoo đấy ạ...1 con người bận rộn...sáng đi học ở ĐH Mở...chiều đi học tiếng Trung...Tối đi học tiếng Anh...và 10h đêm ra công viên Tập võ...bạn ấy tên là Quang Anh ạ...:D...Bác Cứ add bảo bạn em...nó làm wen ngay...vi no không làm wen với người lạ đâu ạ...:D

linh1224
23-04-2008, 12:15 PM
Khi ta ở đúng vào một thời điểm nào đó và ta gặp được đúng người ta yêu. Đó là duyên may.



Khi bạn gặp ai đó làm lòng bạn xao xuyến, đó không phải là một sự lựa chọn, đó là duyên may.



Khi bạn gặp tiếng sét ái tình (và không ít những đôi lứa đến với nhau từ đây) thì chắc chắn không phải là sự lựa chọn rồi. Đó là duyên may. Vấn đề là những gì xảy ra liên tiếp sau đó.



Khi nào thì bạn vượt qua tình trạng bồng bềnh, choáng ngợp và chìm đắm của tình yêu để bước sang một tầm thức mới? Đó là khi lý trí trở về, khi bạn ngồi lại và suy nghĩ xem liệu bạn có thật sự tiến tới một mối quan hệ bền vững hay để tất cả vào kỷ niệm.


Nếu bạn quyết định yêu một ai đó với tất cả những nhược điểm của người ấy. Đó không còn là duyên may nữa. Đó là sự lựa chọn.



Khi bạn quyết định sánh vai cùng một ai, bất kể những ngọt bùi của cuộc đời. Đó là sự lựa chọn.
Cho dù bạn biết rất rõ rằng có rất nhiều người ở bên ngoài trái tim bạn duyên dáng hơn, thông minh hơn, giàu có hơn người bạn yêu, nhưng bạn vẫn quyết lòng yêu người đó không đổi thay. Đó là sự lựa chọn.


Sự choáng ngợp, bồng bềnh và tiếng sét tình yêu đến với ta bằng cơ may. Nhưng tình yêu đích thực thì chính là sự lựa chọn của trái tim. Sự lựa chọn của chính chúng ta.

linh1224
23-04-2008, 12:19 PM
cuộc sống đâu phải chỉ co cho và nhận!

Vi Tiểu Bảo
23-04-2008, 12:39 PM
...Hưởng thụ...ăn uống ngủ nghỉ....chơi bời đập phá....phù phiếm của thể xác....

seven
24-04-2008, 12:29 PM
cho đi và ko cần lấy lại. đúng hay sai?

seven
24-04-2008, 12:31 PM
để làm j`? cho sự lựa chọ là đúng đắn>?

manh_chv
24-04-2008, 04:05 PM
Cho không mong nhân lại --> tuyệt vời.
ko cần lấy lại thì --> hâm ;))

Hà Thịnh
07-07-2008, 11:00 AM
Bức thư của thủ lĩnh da đỏ

Đối với đồng bào tôi, mỗi tấc đất là thiêng liêng, mỗi lá thông óng ánh, mỗi bờ cát, mỗi hạt sương long lanh trong những cánh rừng rậm rạp, mỗi bãi đất hoang và tiếng thì thầm của côn trùng là những điều thiêng liêng trong ký ức và kinh nghiệm của đồng bào tôi. Những dòng nhựa chảy trong cây cối cũng mang trong đó ký ức của người da đỏ.

Khi người da trắng chết đi, họ thường dạo chơi giữa các vì sao và quên đi đất nước họ sinh ra. Còn chúng tôi, chúng tôi chẳng thể quên được mảnh đất tươi đẹp này. Bởi lẽ mảnh đất này là bà mẹ của người da đỏ. Chúng tôi là một phần của mẹ và mẹ cũng là một phần của chúng tôi. Những bông hoa ngát hương là người chị, người em của chúng tôi. Những mỏm đá, những vũng nước trên đồng cỏ, hơi ấm của chú ngựa con và của con người, tất cả đều cùng chung một gia đình.

[...] Dòng nước óng ánh, êm ả trôi dưới những dòng sông, con suối đâu chỉ là những giọt nước, mà còn là máu của tổ tiên chúng tôi. Nếu chúng tôi bán mảnh đất này cho Ngài, Ngài phải nhớ rằng, Ngài phải dạy bảo con cháu rằng, mảnh đất này là thiêng liêng và những tia sáng chói chang phản chiếu từ mặt hồ trong vắt sẽ nói lên cái gì đó về ký ức của người da đỏ. Tiếng thì thầm của dòng nước chính là tiếng nói của cha ông chúng tôi.

Tôi biết người da trắng không hiểu cách sống của chúng tôi. Đối với họ, mảnh đất này cũng như mảnh đất khác, bởi lẽ họ là kẻ xa lạ, và trong đêm tối, họ lấy đi từ lòng đất những gì họ cần. Mảnh đất này đâu phải là những người anh em của họ, mảnh đất này là kẻ thù của họ và khi đã chính phục được, thì họ sẽ lấn tới. Mồ mả tổ tiên của họ, họ còn quên và họ cũng chẳng cần tới dòng tộc của họ. Họ cư xử với mẹ đất và anh em bầu trời như những vật mua được, tước đoạt được, rồi bán đi như những con cừu và những hạt kim cương sáng ngời. Lòng thèm khát của họ sẽ ngấu nghiến đất đai, rồi để lại đằng sau những bãi hoang mạc.

Tôi biết, cách sống của chúng tôi khác với cách sống của Ngài. Cảnh đẹp nơi thành phố của Ngài làm nhức nhối con mắt người da đỏ. Có lẽ, người da đỏ hoang dã và tăm tối chăng?

Ở thành phố của người da trắng, chẳng có nơi nào yên tĩnh cả, chẳng có nơi nào là nghe được tiếng lá cây lay động vào mùa xuân hay tiếng vỗ cánh của côn trùng. Nếu có nghe thấy thì đó cũng chỉ là những tiếng ồn àp lăng mạ trong tai. Và cái gì sẽ xảy ra đối với cuộc sống, nếu con người không nghe được âm thanh lẻ loi của chú chim đớp mồi hay tiếng tranh cãi của những chú ếch ban đêm bên hồ? Tôi là người da đỏ, tôi thật không hiểu nổi điều đó. Người Anh- điêng chúng tôi ưa những âm thanh êm ái của những cơn gió thoảng qua trên mặt hồ, được nước mưa gội rửa và thấm đượm hương thơm của phấn thông.

Không khí quả là quý quá đối với người da đỏ, bởi lẽ bầu không khí này là của chung, muông thú, cây cối và con người cùng nhau hít thở. Người da trắng cũng cùng chia sẻ, hít thở bầu không khí đó. Nhưng hình như người da trắng chẳng để ý gì đến nó. Nếu chúng tôi bán cho Ngài mảnh đất này, Ngài phải nhớ rằng không khí đối với chúng tôi là vô cùng quý giá và phải chia sẻ linh hồn với tất cả cuộc sống mà không khí ban cho. Ngọn gió mang lại hơi thở đầu tiên của cha ông chúng tôi và cũng nhận lại hơi thở cuối cùng của họ. Nếu có bán cho Ngài mảnh đất này, Ngài phải giữ gìn và làm cho nó thành một nơi thiêng liêng cho ngay cả người da trắng cũng có thể thưởng thức được những làn gió thấm đượm hương hoa đồng cỏ.

Như vậy, chúng tôi mới cân nhắc những ý muốn mua mảnh đất này của Ngài. Nếu có quyết định chấp nhận yêu cầu của Ngài, chúng tôi phải đưa ra một điều kiện - đó là, người da trắng phải đối xử với các muông thú sống trên mảnh đất này như những người anh em.

Tôi là kẻ hoang dã, tôi không hiểu bất cứ một cách sống nào khác. Tôi đã chứng kiến cả ngàn con trâu rừng bị chết dần chết mòn trên những cánh đồng trơ trọi vì bị người da trắng bắn mỗi khi có đoàn tàu chạy qua. Tôi là kẻ hoang dã, tôi không hiểu nổi tại sao một con ngựa sắt nhả khói lại quan trọng hơn nhiều con trâu rừng mà chúng tôi chỉ giết để duy trì cuộc sống. Con người là gì, nếu cuộc sống thiếu những con thú? Và nếu chúng ra đi, thì con người cũng sẽ chết dần chết mòn vì nỗi buồn cô đơn về tinh thần, bởi lẽ điều gì sẽ xảy đến với con thú thì cũng chính xảy ra đối với con người. Mọi vật trên đời đều có sự ràng buộc.

Ngài phải dạy cho con cháu rằng mảnh đất dưới chân chúng là những nắm tro tàn của cha ông chúng tôi, và vì thế, chúng phải kính trọng đất dai. Ngài phải bảo chúng rằng đất đai giàu có được là do nhiều mạng sống của chủng tộc chúng tôi bồi đắp nên. Hãy khuyên bảo chúng như chúng tôi thường dạy con cháu mình: Đất là Mẹ. Điều gì xảy ra với đất đai tức là xảy ra đối với những đứa con của đất. Con người chưa biết làm tổ để sống, con người giản đơn là một sơi tơ trong cái tổ sống đó mà thôi. Điều gì con người làm cho tổ sống đó, tức là làm cho chính mình.

(Theo tài liệu "Quản lí môi trường phục vụ phát triển bền vững" [Dự án VIETPRO- 2020, Hà Nội, 1995], có đối chiếu và chính lại theo bản in trong cuốn "Chào năm 2000, NXB Đà Nẵng, 1999)

(*) Năm 1854, Tổng thống thứ 14 của nước Mĩ là Franklin Pi-ơ-xơ tỏ ý muốn mua đất của người da đỏ. Thủ lĩnh Xi-át-tơn đã gửi bức thư này trả lời. Đây là một bức thư rất nổi tiếng, từng được nhiều người xem là một trong những VB hay nhất về thiên nhiên và môi trường.

vet beo
06-08-2008, 09:02 PM
Ba chúc con đủ ánh Mặt Trời để giữ cho tâm hồn con trong sáng.
Ba chúc con đủ những cơn mưa để biết yêu quí ánh Mặt Trời.
Ba chúc con đủ hạnh phúc để giữ cho tinh thần con luôn sống.
Ba chúc con đủ những nỗi đau để biết yêu quí cả những niềm vui nhỏ nhất.
Ba chúc con đủ những gì con muốn để con có thể hài lòng.
Ba chúc con đủ mất mất để con yêu quí những gì con có.
VÀ ba chúc con đủ lời chào để con có thể vượt qua được lời tạm biệt cuối cùng.

( Ba chúc con đủ_Cà phê chiều thứ bảy)

Tặng những ai ĐÃ,ĐANG & SẼ làm CHA!

nhok_Bin
06-08-2008, 09:07 PM
bài rất hay! sẽ chả bao giờ mình làm cha ^^!

Vi Tiểu Bảo
06-08-2008, 09:54 PM
...Thế có bài naò dành cho người không có ba với cha với cả bố không...?...:|

YaiBa
20-08-2008, 10:50 AM
_ TRong căn phòng tối,có 4 ngọn nến đang cháy.Xung quanh thật yên tĩnh tới mức người ta có thể nge thấy tiếng thì thầm của chúng.
Ngọn nến thứ nhất lên tiếng than vãn : Ta là biểu tượng của sự Thanh bình,Hòa thuận.Thế nhưng ngày nay những điều đó thật chông vênh.Thế giới hiếm khi im tiếng súng,người với người.Thậm chí vợ chồng anh em trong 1 nhà cũng hằn học đố kị nhau.Ta vô cùng thấy tvongj vì thấy mình vô nghĩa.....
Thế rồi nognj nến leo lét mờ dần cho tới khi lụi tắt hoàn toàn.

Ngọn nến thứ hai vừa lắc lư vừa kể lể : Ta là ánh sáng của Niềm Tin.Thế nhưng dạo này hình như ra đã trở thành 1 kẻ thừa thãi, một món hàng xa xỉ.Biết bao người chỉ biết chạy theo lối sống thực dụng mà không cần tới miền tin nữa,ta hóa ra vô ích.,
Nói rồi ngọn nến từ từ tắt,tỏa ra 1 làn khói trắng luyến tiếc.


"Ta là ngọn lửa của tình yêu_ ngọn nến thứ ba hiu hắt nói.Nhưng ta không còn đủ sức để tỏa sáng nữa.Người ta gạt ta ra 1 bên và không thèm hiểu giá trị của ta.Cứ nhìn thế giới mà sem,không thiếu kẻ quên luôn cảddoois với những người ruột thịt nhất của mình,những kẻ yêu vì đồng tiền,vì sự lợi dụng đối phương...Ta trở nên vô dụng rồi.
Dứt lời phẫn nộ,ngọn lửa phụt tắt.


Căn phòng trở nên tối tăm lạnh lẽo...Chỉ còn 1 ngọn nến nằm tận góc xa là vẫn tiếp tục tỏa sáng,nhấp nháy hiu hắt như 1 ngôi sao lẻ loi,cô độc giữa bầu trời đêm âm u,tuy hiu hắt nhưng nó vẫn cháy....


Bất chợt 1 cô bé bước vào.Thấy 3 ngọn nến bị tắt,cô bé òa khóc...: " Tại sao các bạn lại không tiếp tục tỏa sáng nữa? Cuộc sống này luôn cần đến các bạn.Thanh bình,Niềm tin,Tình yêu...các bạn phải luôn tỏa sáng tới cùng kia mà.!"
Ngọn nến thứ tư _ nãy giờ vẫn cháy lặng lẽ.Lúc này mới lên tiếng : " Đừng lo cô bé ! Khi tôi vẫn còn cháy thì chúng ta vẫn có thể thắp sáng lại ba ngọn nến kia.Bởi tôi chính là Hy Vọng...!

Mắt cô bé sáng lên.Lau những gioịt nước mắt còn đọng lại,cô bé lần lượt thắp sáng lại những ngọn nến vừa tắt bằng chính ngọn lửa của cây nến Hy Vọng...

___________________________Hết__________________ ______________________

Vậy đó,các bạn hãy phát biểu suy ngẫm của mình khi đọc câu chuyện này nha.

Il Padrino
20-08-2008, 11:59 AM
Rất ý nghĩa ,không nên bỏ qua
Tất cả chỉ cần hy vọng thôi phải không :)

MýtNgọt
20-08-2008, 12:07 PM
Tớ cũng là 1 ngọn nến :d

YaiBa
20-08-2008, 12:08 PM
Ngọn nến tên gì thế...mà cảm ơn cho tớ phát nào

td7122004
20-08-2008, 12:10 PM
Chưa thể thanks ngay đc vì còn sức khỏe, cũng có ý nghĩa đấy chứ:)

Il Padrino
20-08-2008, 12:12 PM
Tớ sẽ là cái bật lửa của cậu Boo ạ :d

MýtNgọt
20-08-2008, 12:13 PM
@ yaiba92: Tớ là nến siêu nhân =)) Mà tks rùi còn gì :d

Lee9X
20-08-2008, 12:16 PM
Mình thick ngọn nến niềm tin :d

YaiBa
20-08-2008, 12:16 PM
Chưa thể thanks ngay đc vì còn sức khỏe, cũng có ý nghĩa đấy chứ:)

Vì còn sức khỏe là sao......không hiểu nhưng mà đã nói là có ý nghĩa thì phải thank cho YaiBa phát chứ

Cuong_dieu
20-08-2008, 01:19 PM
tạm tạm, hay.

phaletrang
20-08-2008, 03:14 PM
Vì còn sức khỏe là sao......không hiểu nhưng mà đã nói là có ý nghĩa thì phải thank cho YaiBa phát chứ

-> ngốc thế, chưa nghe câu có sức khỏe là có tất cả àk !!! thiếu ngọn nến sức khỏe nên anh ý hok thanks .. hỉu chưa ??

away
20-08-2008, 03:46 PM
haizz... Truyện này có trên forum rùi thì phải

YaiBa
20-08-2008, 04:04 PM
Ủa có hồi nào....nếu có lâu rùi chắc mình hôk bít
_ Bổ sung thêm ngọn nến sức khỏe vào đây là sao được...bi h vấn đề đấy có gì bức xúc đâu

Il Padrino
20-08-2008, 04:10 PM
truyện đang hay mà mấy ông bà cứ nói linh tinh

YaiBa
20-08-2008, 04:12 PM
Đúng....hãy chỉ đọc và cảm nhận...........................!
Ai hỉu được giá trị của nó mới thấy hay...................

nhoc'cuoi`
20-08-2008, 04:14 PM
ừa cũng hay đêy' :))

Il Padrino
20-08-2008, 04:18 PM
Hay mà sao lại cười hô hố lên thế kia :d

vịt ăn tép
20-08-2008, 04:23 PM
Bất cứ ngọn nến nào đều có thể thắp dc các ngọn nến còn lại, t thấy truyện này nó cứ ép buộc làm sao ý :D

YaiBa
20-08-2008, 04:29 PM
Thì truyện này của nước ngoài mà.....không phù hợp với người Việt Nam cho lắm nhưng có cái ý nghĩa thì ổn

nhoc'cuoi`
20-08-2008, 04:32 PM
ựa cười thì làm sao mừ never pải có ý kiến nhể :)

YaiBa
21-08-2008, 10:18 AM
Hôk ai có bình luận gì nữa àh.....

Sữa
21-08-2008, 10:31 AM
chuyện viết quớ hay. 1 nhân tài đất phú thọ. em đề nghị nên trao jải thửog Ben-Nô vì sự cốg hiến cao đẹp kủa anh cho nền văn chươg n'c nhà :))

Il Padrino
21-08-2008, 10:34 AM
chuyện viết quớ hay. 1 nhân tài đất phú thọ. em đề nghị nên trao jải thửog Ben-Nô vì sự cốg hiến cao đẹp kủa anh cho nền văn chươg n'c nhà :))

Đây là văn học nước ngoài thưa chị kính mến :))

YaiBa
21-08-2008, 10:35 AM
.............................A men....! pó tay....thật rồi

MýtNgọt
21-08-2008, 10:35 AM
@ lệlly : Boo xin fép có ý kiến là truyện này bạn Long Copy nên ko thể trao giải được em ạ :d Khen gì mà khen ác thế :)

Sữa
21-08-2008, 10:37 AM
thôi chết. lệ bị nhầm. nhưg côg nhân ai mà fát hiên jra đc chuyện hay như thế này ngoài anh Long ra. thế nên chúg ta fải ủg hộ nhiệt tìh cho anh Long.... vỗ tay :))

MýtNgọt
21-08-2008, 10:40 AM
thôi chết. lệ bị nhầm. nhưg côg nhân ai mà fát hiên jra đc chuyện hay như thế này ngoài anh Long ra. thế nên chúg ta fải ủg hộ nhiệt tìh cho anh Long.... vỗ tay :))

Thật lòng là bó tay T_______T Long ơi ! Đỡ đy bạn yêu :d

Il Padrino
21-08-2008, 10:41 AM
thôi chết. lệ bị nhầm. nhưg côg nhân ai mà fát hiên jra đc chuyện hay như thế này ngoài anh Long ra. thế nên chúg ta fải ủg hộ nhiệt tìh cho anh Long.... vỗ tay :))

Đấy gọi là cuồng nhiệt quá mức :))

Sữa
21-08-2008, 10:43 AM
Đấy gọi là cuồng nhiệt quá mức :))
kứ bon chen vs kc hả .
@long: chuyện anh viết quớ àh nhầm anh cóp quớ hay. chưa thấy ai có ài năg như anh. anh là 1 ng` mà đág để nâg niu và fát triển :X

YaiBa
21-08-2008, 10:48 AM
...............!!!! Không đỡ nổi.tha anh đi em...T___T
Cho những người khác vào bình luận nhỉ

Il Padrino
21-08-2008, 10:49 AM
Long đâu vào mà xúc động trước tình cảm của em bé mới lớn đi :))

YaiBa
21-08-2008, 11:06 AM
Long đâu vào mà xúc động trước tình cảm của em bé mới lớn đi :))

Đề nghị phát biểu cẩn thận....động chạm vớ vẩn là cho ăn tông luôn đếy..:sweat:.Mà ông thì đi học tiếng Anh đi...

Il Padrino
21-08-2008, 11:09 AM
Đề nghị phát biểu cẩn thận....động chạm vớ vẩn là cho ăn tông luôn đếy..:sweat:.Mà ông thì đi học tiếng Anh đi...

Tiếng Anh nói đủ rồi tớ đi học tiếng Tây Ban Nha cơ :d

YaiBa
21-08-2008, 11:24 AM
Thế dịch cho tớ bài này 4 nến này sang tiếng Tây ban Nha đi,để tớ send cho Barca cái

Il Padrino
21-08-2008, 11:32 AM
Đang tìm chỗ học mà :-"
:d

phaletrang
21-08-2008, 02:49 PM
sak, kỉu này thì pó tay mí bạn Long òy !!! có người tự nguyện lèm bx kìa .. nhận lun đi khỏi phải đi đâu xa xôi tìm kím :)) nhanh nhanh còn cho các chỵ ăn cỗ chứ ..=))

Il Padrino
21-08-2008, 02:51 PM
sak, kỉu này thì pó tay mí bạn Long òy !!! có người tự nguyện lèm bx kìa .. nhận lun đi khỏi phải đi đâu xa xôi tìm kím :)) nhanh nhanh còn cho các chỵ ăn cỗ chứ ..=))

Lên chức chị nhanh vậy:sweat::sweat::sweat:

phaletrang
21-08-2008, 02:58 PM
hohoho:)), hok phải tớ lên chức chị nhanh mà tại thông tin cập nhập của bạn bị lỗi :d tớ lên lâu òy !!

Sữa
21-08-2008, 03:01 PM
anh nevo' đi lạc cấm lôi kc ra bàn tán lih tih. chém đầu đấy

Il Padrino
21-08-2008, 03:04 PM
Yên tâm đi tớ không sợ chết đâu :-"
Người nào giết được tớ thì cũng phải tài năng lắm đấy

YaiBa
22-08-2008, 12:26 PM
Mọi người sao thích spam trong các topic tớ lập thế nhỉ..
Cái bài kia thỳ chả ai quan tâm...

Il Padrino
22-08-2008, 12:34 PM
Có tớ chân thành quan tâm mà :d

meopyza
22-08-2008, 12:59 PM
E kũg rất chân thành wan tâm tới bài này.Nhưg a ơy...nếu ngọn nến thứ 4 kũg tắt.Ta sẽ mua gói nến mới ạ?

phaletrang
22-08-2008, 03:10 PM
:)) kưng ngây thơ thế !! nếu mà mua được gói nến mới thì cần gì phải kể câu truyện này ... mà đây là 4 ngọn nến đặc biệt kưng ạk !! hok mua được đâu :)

meopyza
22-08-2008, 03:22 PM
nhưg đốt mãi nến sẽ tắt.tốt nhất là thổi tắt nó đi.dùg tiết kiệm, khy nào mất điện thỳ đem ra dùg..

phaletrang
22-08-2008, 03:35 PM
biết tiết kiệm thế là tốt em ạk !!! nhưng mà phải hỏi yaiba xem liệu thổi tắt đi thì có seo hok nhỉ :d .. chị sợ nến nó bị chết ák =))

YaiBa
22-08-2008, 05:19 PM
thổi tắt hết nến á....sao kon mèo này nó hỏi khó thế...;))
Em sem tôn ngộ không chưa? Cái nến này cũng như cái gậy của con khỉ đếy :D

YaiBa
23-08-2008, 10:28 AM
nhưg đốt mãi nến sẽ tắt.tốt nhất là thổi tắt nó đi.dùg tiết kiệm, khy nào mất điện thỳ đem ra dùg..

---> cái suy nghi trẻ kon quá...;))

nhok_Bin
23-08-2008, 02:10 PM
bài này đúng là đọc rồi, ko biết có phải có rồi ko???

Mắt đen
23-08-2008, 03:10 PM
Câu truyện này cảm động thật.... đúng là cuộc sống k bao giờ được hết hy vọng....

Sữa
23-08-2008, 03:30 PM
ngọn nến hy vọng cũg có lúc tắt . và mình nó hôk thể vực đc 3 ngọn nến kia. nó quó íu đuối.....Cái mà gọi là Hy vọng có thực sự tồn tại..... ??

nhok_Bin
23-08-2008, 03:38 PM
ngọn nến hy vọng cũg có lúc tắt . và mình nó hôk thể vực đc 3 ngọn nến kia. nó quó íu đuối.....Cái mà gọi là Hy vọng có thực sự tồn tại..... ??

bạn quá bi quan rồi, nếu ko có hi vọng liệu bây giờ có còn việt nam hay là 1 pháp, mĩ, trung quốc thứ 2, nhỏ hơn nữa, nếu ko có hi vọng liệu ban có đc chào đời, nuôi nấng để trưởng thành?????, mong bạn làm đc 1 cái j` đó có ích

phaletrang
23-08-2008, 04:15 PM
thổi tắt hết nến á....sao kon mèo này nó hỏi khó thế...;))
Em sem tôn ngộ không chưa? Cái nến này cũng như cái gậy của con khỉ đếy :D

-> nến là nến mà gậy là gậy ?? giống là giống thế nào ???:sweat:

honeypunch
23-08-2008, 05:00 PM
thanh bình, niềm tin, tình yêu và cả hy vọng _ những thứ con ng` luôn mong có 1 cách dễ dàng

YaiBa
23-08-2008, 05:02 PM
Thỳ cái nến nó có thể dài dài ra chọc tận trời,hay là nhét vào lỗ tai Tôn Ngộ không ý...Tức là cái thể loại nến này không....tắt được!

Bin : bình luận hay nhất trong topic

YaiBa
24-08-2008, 09:45 AM
bạn quá bi quan rồi, nếu ko có hi vọng liệu bây giờ có còn việt nam hay là 1 pháp, mĩ, trung quốc thứ 2, nhỏ hơn nữa, nếu ko có hi vọng liệu ban có đc chào đời, nuôi nấng để trưởng thành?????, mong bạn làm đc 1 cái j` đó có ích

Không có hy vọng thỳ Việt Nam chắc giờ cũng chả còn...Ai có thể tin được 1 nước Việt Nam bé nhỏ lại có thể chiến thắng những cường quốc như Phapf hay Mỹ...đếy chẳng phải hy vọng của con người trong thời kì đó đã chiến thắng hay sao?

phaletrang
24-08-2008, 10:23 AM
[QUOTE=YaiBa92;80922]Thỳ cái nến nó có thể dài dài ra chọc tận trời,hay là nhét vào lỗ tai Tôn Ngộ không ý...Tức là cái thể loại nến này không....tắt được!

-> trí tưởng tượng phong phú phết nhở :))

YaiBa
24-08-2008, 10:48 AM
Một ngày uống 1 thùng Fyts si hết hạn mà...

phaletrang
24-08-2008, 11:03 AM
àk, chỵ nhớ rùi, trẻ con mờ, phải uống nhìu sữa mà =))

Hà Thịnh
25-08-2008, 10:57 AM
Ngọc chồm lên khi cô nhìn thấy bác sỹ phẫu thuật ra khỏi phòng mổ. "Con trai bé bỏng của tôi thế nào rồi hả bác sỹ? Nó có bình an không? Khi nào tôi có thể gặp con tôi?"Xin lỗi chị, chúng tôi đã làm hết khả năng của mình nhưng cháu đã không qua khỏi."

Ngọc nức nở: "Tại sao con tôi bị ung thư? Trời đất không thương xót sao? Chúa trời, Người ở đâu khi con trai con cần Người?"

Bác sỹ hỏi Ngọc : " Chị có muốn ở bên con mình vài phút trước khi các y tá đưa cậu bé tới trường đại học không?

Ngọc nhờ người y tá ở lại cùng cô khi cô vĩnh biệt con trai. Cô luồn tay âu yếm vào mái tóc dày lượn sóng của cậu bé. Người y tá hỏi Ngọc : "Chị có muốn giữ lại 1 lọn tóc cảu cậu bé không? Cô gật đầu. Người y tá cắt lọn tóc của cậu bé, cho vào bao nylon nhỏ và đưa choNgọc.

Bà mẹ nói trong nước mắt: " Thằng bé mong muốn hiến xác cho trường Đại học để phục vụ mục đích nghiên cứu. Nó nói như vậy nó có thể giúp được ai đó. Ban đầu tôi không đồng ý nhưng thằng bé nói với tôi "Me ơi con không thể sử dụng thân xác con sau khi con ra đi. Có thể xác con sẽ giúp cậu bé nào đó ở lại thêm 1 ngày với mẹ của mình". Ngọc tiếp tục " Cháu có trái tim vàng. luôn nghĩ cho người khác, luôn muốn giúp đỡ người khác khi có thể"

Ngọc bước ra khỏi Bệnh viện lần cuối sau 6 tháng liên tục ở trong bệnh viện với con trai. Cô mang hành lý của con trai đạt cạnh chỗ mình trong xe hơi. Đi về nhà quả là khó. Nhưng bước vào ngôi nhà vắng bóng người còn khó hơn. Ngọc mang hành lý và lon tóc của con trai vào trong phòng của cậu bé. Cô đặt mấy chiếc xe oto đồ chơi và đồ đạc vào phòng , y hệt ở nhựng vị trí mà con trai cô thường cất giữ chúng. Cô nằm lên giường con, ôm gối của cậu bé, khóc và ngủ thiếp đi.
Ngọc tỉnh giấc lúc nửa đêm. Cô tìm thấy bên cạnh mình 1 lá thư với những dòng chữ sau:"Mẹ ơi, con biết mẹ sẽ nhớ con nhưng mẹ đừng bao giờ nghĩ là con sẽ quên mẹ hay ngừng yêu thương mẹ chỉ vì con không ở gần mẹ để nói rằng "Con yêu Mẹ". Con sẽ luôn yêu Mẹ, yêu nhiều hơn mỗi ngày. Một ngày nào đó mẹ con mình sẽ lại gặp nhau. Cho tới lúc đó, nếu mẹ muôn nhận nuôi 1 em trai để bớt cô đơn thì mẹ cứ làm. Con sẽ không nghĩ ngợi gì đâu. Em có thể dùng phòng vả chơi đồ chơi cũ của con. Nhưng nếu me nhận nuôi 1 em gái thì có thể em bé sẽ không thích những thứ mà bọn con trai chúng con vẫn chơi. Mẹ sẽ phải mua búp bê và đồ chơi con gái cho em. Mẹ đừng buồn khi nghĩ về con mẹ nhé. Nơi con tới là một nơi cực kỳ ngăn nắp. Con đã gặp ông bà ngay khi tới đây. Ông Bà đã hướng dẫn chung chung cho con, nhưng có lẽ phải cần thêm thời gian để có thể thông thạo mọi thứ. Các thiên thần ở đây rất tuyệt. Con rất thích khi thấy họ bay. Mẹ có biết không, Chúa Jesu nhìn không giống những bức hình mà chúng ta vẫn thường thấy. Tuy nhiên khi con nhìn thấy Người, con nhận ra ngay. Chúa Jesu đã dẫn con tới gặp Chúa trời. Mẹ đoán thử xem nào! Con đã ngồi trên đầu gối của Người và trò chuyện, con giống hệt như một người rất quan trọng vậy. Đó là khi con hỏi Người rằng con muốn viết thư cho mẹ để tạm biệt và nói với mẹ những điều khác nữa. Nhưng con biết điều đó không được phép. Thế mà Mẹ có biết không? Chúa trới đã đưa giấy viết cho con và cả cây bút của Người để con viết thư này cho mẹ. Con nghĩ thiên thần mang thư này tới cho mẹ tên là Gabriel. Chúa trời bảo con chuyển tới mẹ câu trả lời cho một trong những câu hỏi mà mẹ đã hỏi Người "Người ở đâu khi con trai mẹ cần Người?" Chúa trời nói Người ở bên con lúc ấy, cũng giống như khi Người ở bên con trai mình - Chúa Jesu- khi Jesu trên cây thập tự. Người ở ngay đó, cũng như khi Người ở với tất cả con trẻ của Người. Mẹ ơi, dầu sao đi nữa, ngoài con ra không ai có thể nhìn thấy con viết gì cho mẹ. Mọi người khác chỉ nhỉn thấy bức thư này là một tờ giấy trắng. Điều này thật hay đúng không mẹ? Con phải trả lại bút cho Chúa trời rồi. Người cần dùng bút để viết thêm một số cái tên vào Cuốn Sổ suộc đới. Tối nay con sẽ ngối ăn tối cùng bàn với Chúa Jesu. Con tin thức ăn sẽ ngon lắm đây.

Ah con quên chưa nói với mẹ. Con không còn cảm thấy đau đớn gì nữa. Bệnh ung thư đã biến mất hoàn toàn. Con rất vui vì con đã không phải chịu thêm đau đớn và Chúa cũng không phải nhìn thấy con đau đớn nữa. Ấy là khi Người cử Thiên thần Nhân ái tới đón con đi. Thiên thần nói đó chính là sự chuyển giao diệu kỳ. Mẹ thấy thế nào?

Con của mẹ
Với tình yêu từ chúa trới, Jesu và con"



Truyện ngắn HHD ( viết từ một giấc mơ)

Hà Thịnh
25-08-2008, 06:29 PM
Có những điều tương phản bạn thấy rất rõ nhưng....

Có những điều hiển nhiên đến nỗi bạn không bao giờ bận tâm về nó. Có những điều tưởng chừng như rất nhỏ nhặt và bạn đã không làm từ rất lâu vì nhiều lý do.

Hãy bình tâm ngồi lại, bạn sẽ thấy những điều hiển nhiên ấy, những diều nhỏ nhặt ấy có rất nhiều điều để bạn suy ngẫm lại bản thân.

Chúng ta có ít nhưng xài nhiều, chúng ta mua nhiều nhưng sử dụng ít.
Chúng ta có nhà rộng với mái ấm hẹp; có tiện nghi nhưng ít thời gian.
Chúng ta có nhiều bằng cấp nhưng lại có ít tri thức.
Chúng ta có nhiều kiến thức nhưng lại thiếu sự suy xét.
Chúng ta làm ra những thứ lớn hơn nhưng chưa chắc chất lượng hơn.
Chúng ta làm giàu tài sản nhưng lại làm nghèo giá trị bản thân.
Chúng ta nói quá nhiều, thương yêu quá ít và thường hay ghét người.
Chúng ta kéo dài tuổi thọ nhưng không sống đúng ý nghĩa đích thực của cuộc sống.
Chúng ta chinh phục không gian vũ trụ nhưng lại bỏ trống không gian tâm hồn.
Chúng ta cố làm sạch không khí nhưng lại làm vẫn **c tâm hồn.
Chúng ta biết đường đến mặt trăng nhưng lại quên đường đến nhà người hàng xóm.

Chúng ta xây nhà cao hơn nhưng lại hạ thấp tâm tính; xây đường rộng hơn nhưng lại thu hẹp tầm nhìn.

Chúng ta uống quá nhiều, hút quá nhiều, xài tiền không toán tinh, cười quá ít, lái xe quá nhanh, hay cáu giận; thức khuya để rồi uể oải dậy sớm; đọc quá ít và coi TV quá nhiều.

Chúng ta được học cách phải tiến nhanh về phía trước mà chưa học cách chờ đợi.
Chúng ta được dạy cách kiếm sống chứ không phải cách sống.

Đây là thời đại của thức ăn nhanh và tiêu hoá chậm; của những con người to hơn nhưng nhân cách nhỏ hơn; tài sản rất sâu nhưng tình thương lại cạn.

Đây là thời đại công nghệ có thể đem những điều này đến với bạn, thời đại mà bạn có thể đọc hoặc dễ dàng vứt nó đi.

Hãy nhớ, dành nhiều thời gian hơn cho những người yêu thương bởi vì không chắc rằng họ sẽ ở bên bạn mãi mãi.

Hãy nhớ, nói một lời dịu dàng đối với những người kính trọng bạn bởi vì con người nhỏ bé đó một ngày nào đó sẽ lớn, lớn hơn cả bạn.

Hãy nhớ, ôm thật chặt người ngồi kế bên bởi vì đó chính là kho báu duy nhất của con tim và nó không tốn một xu.

Hãy nhớ, một nụ hôn hay một cái ôm từ sâu thẵm con tim có thể sẽ chữa lành những vết thương.

Hãy dành thời gian để yêu thương, để nói chuyện và để chia sẻ những điều quý giá trong tâm hồn bạn.

Bạn nên nhớ ý nghĩa của cuộc sống không được tính bằng độ dài thời gian, nó chỉ có nghĩa trong khoảnh khắc bạn từ bỏ nó.

GjaLjng
25-08-2008, 06:47 PM
póc tem naz...he he..uhm....chả bit nhận xét j`.....^^!!!...cóa ý nghĩa nhưng triết lý quá....---> hơi khó hỉu...^^!!....:D

vì cóa ý nghĩa nên thanks 1 kái nè...^^!!

phaletrang
26-08-2008, 05:37 PM
xé tem choa pác Thịnh nà !!! :d

phaletrang
26-08-2008, 05:38 PM
nghịck cảnh - hok phải một tảng đá cản lối bạn đi mà hãy coi như tảng đá đó là bậc thềm nâng bạn bước cao hơn :p

YaiBa
26-08-2008, 05:48 PM
nửa trên đang đọc xuống nửa dưới chả nhỳn thấy cái gì nữa

YaiBa
26-08-2008, 05:51 PM
đúng vậy....Con người bây giờ khác xưa ùi

Hoang Anh
26-08-2008, 05:54 PM
Trong cuộc sống thời nay thì phải thay đổi ... :(
Tuy không ai muốn ...

phaletrang
26-08-2008, 05:55 PM
nửa trên đang đọc xuống nửa dưới chả nhỳn thấy cái gì nữa

-> mắt có vấn đề há !!

YaiBa
26-08-2008, 05:57 PM
Ngọn nến hy vọng trong tôi đã tắt...

Hoang Anh
26-08-2008, 06:32 PM
Dài đến nản ... :((

Hà Thịnh
27-08-2008, 08:34 AM
1. Tôi yêu bạn không phải vì bạn là ai mà vì tôi sẽ là ai khi ở cạnh bạn (và ngược lại).

2. Không ai đáng làm cho bạn khóc, người xứng đáng để bạn phải khóc vì họ là người không bao giờ khiến cho bạn khóc.

3. Ai đó không yêu bạn như bạn mong muốn không có nghĩa là bạn không đáng yêu.

4. Một người bạn thật sự là người biết nắm lấy tay bạn và làm bạn xúc động.

5. Cách để bạn quên đi một người là: ngồi bên cạnh anh ấy/ cô ấy và biết rằng bạn sẽ không bao giờ có đuợc người đó.

6. Đừng bao giờ quên đi nụ cười, dù bạn đang buồn, có thể ai đó sẽ yêu bạn vì nụ cười của bạn.

7. Có thể bạn chỉ đơn giản là một người trên thế giới này nhưng với ai đó, bạn là cả thế giới.

8. Đừng mất thời gian vì một người không muốn chia sẻ với bạn.

9. Có lẽ Thượng Đế muốn bạn gặp gỡ nhiều người trước khi gặp được người thích hợp với bạn. Vì vậy, bạn cần cảm ơn về điều đó.

10. Đừng khóc vì kết quả mà hãy cười vì quá trình nó phát sinh.

11. Trong cuộc sống sẽ luôn có người làm bạn tổn thương, do vậy bạn cần tiếp tục tin tưởng người khác, chỉ cẩn thận một chút thôi!

12. Để sống tốt hơn, trước khi gặp một người mới bạn nên biết mình là ai và hi vọng người đó biết bạn

staythesame
27-08-2008, 08:42 AM
*Ba điều trong đời một khi đã đi qua không thể lấy lại được:- Thời gian
- Lời nói
- Cơ hội
* Ba điều trong đời không được đánh mất:- Sự thanh thản
- Hy vọng
- Lòng trung thực
* Ba thứ có giá trị nhất trong đời:- Tình yêu
- Lòng tự tin
- Bạn bè
* Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được:- Giấc mơ
- Thành công
- Tài sản
* Ba điều làm nên giá trị một con người:- Siêng năng
- Chân thành
- Thành đạt
* Ba điều trong đời làm hỏng một con người:- Rượu
- Lòng tự cao.
- Sự giận dữ.

Hà Thịnh
27-08-2008, 08:46 AM
* Ba điều trong đời làm hỏng một con người:- Rượu
- Lòng tự cao.
- Sự giận dữ.

ôi hỏng rồi hỏng rồi .. hỏng thật rồi :17[1]::17[1]::17[1]:

YaiBa
27-08-2008, 12:01 PM
cái gì cũng 3 điều hả?...mình chả có cái điều nào để làm nên giá trị 1 con ng cả T_T

YaiBa
27-08-2008, 12:04 PM
tôi yêu bạn không phải vì bạn là ai..mà là tôi là ai khi ở cạnh bạn...câu này hay nhất

Il Padrino
27-08-2008, 12:05 PM
May quá em chưa đánh mất cái nào trong những thứ không được đánh mất =))

Hoang Anh
27-08-2008, 12:06 PM
3 Điều làm hỏng con người ... : + Game
+ Rượu
+ Đàn bà ... .
=)) =)) =)) =)) =))

Hoang Anh
27-08-2008, 12:09 PM
Chưa biết điều nào hết ....
Nhưng mà cũng ý nghĩa đấy chứ... :p

phaletrang
27-08-2008, 12:41 PM
ặc, thui , hok trêu pạn Yaiba nữa !!! pạn ý mờ giận thỳ tớ sợ lém :d

YaiBa
27-08-2008, 05:16 PM
biết sợ là tốt,bây giờ thỳ dừng việc spam lại nào he he

phaletrang
27-08-2008, 05:33 PM
hơ hơ, dừng thỳ cái topic này vắng khách cho mờ xem ... tớ nói chả sai bao giờ đâu :d bít thế đi :))

YaiBa
27-08-2008, 05:40 PM
thỳ phải để lúc nào cần kéo nó lên thỳ hãy kéo chứ cứ vô đây spam để chết àh

phaletrang
27-08-2008, 05:44 PM
chết thế lào được !!! khác có người kứu !!!

gevish
01-09-2008, 10:27 AM
hay lắm!
chết đôi khi là giải thoát, là đi đến 1 nơi tốt đẹp hơn, k bệnh tật, k đau đớn...

gevish
01-09-2008, 10:30 AM
cái này đọc lâu lắm oy, but vẫn thanks pác thịnh fát!

Vi Tiểu Bảo
01-09-2008, 10:45 AM
Nghịch lý...ở đâu cũng có...và có người biết sử dụng nó...và có người không...

Hà Thịnh
03-09-2008, 11:04 AM
nếu bệnh tật mà ko vượt qua đc lĩnh án rồi .. thì chết sớm cho gia đình đc nhờ . tui nghĩ thế

Sữa
03-09-2008, 11:05 AM
hýc. ttruyện này có í ngiã jáo dục jì ạk

Hà Thịnh
03-09-2008, 11:06 AM
2. Không ai đáng làm cho bạn khóc, người xứng đáng để bạn phải khóc vì họ là người không bao giờ khiến cho bạn khóc.

thấy câu này đc nhất

Vi Tiểu Bảo
03-09-2008, 11:48 AM
...Hạnh phúc là nơi nào bạn tìm thấy...?

Hoang Anh
03-09-2008, 12:01 PM
Ngắn gọn thế này có phải tốt không ... :))

Hoang Anh
03-09-2008, 12:13 PM
5. Cách để bạn quên đi một người là: ngồi bên cạnh anh ấy/ cô ấy và biết rằng bạn sẽ không bao giờ có đuợc người đó.
Nó toàn đuổi em đi anh ơi ... :((

Hà Thịnh
03-09-2008, 12:19 PM
5. Cách để bạn quên đi một người là: ngồi bên cạnh anh ấy/ cô ấy và biết rằng bạn sẽ không bao giờ có đuợc người đó.
Nó toàn đuổi em đi anh ơi ... :((


tát chết nó đi :sweat:

Il Padrino
03-09-2008, 12:22 PM
10. Đừng khóc vì kết quả mà hãy cười vì quá trình nó phát sinh.

Đáng cười lắm

Hà Thịnh
04-09-2008, 05:34 PM
Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào.


Họ đã dạy bạn những bài học, đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước. Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến (bạn cùng phòng, người hàng xóm, vị giáo sư, người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ). Nhưng khi bạn thờ ơ với họ, hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn.

Ban đầu sự việc xảy ra trông có vẻ kinh khủng, đau khổ và bất công, nhưng khi lấy tấm gương của cuộc đời ra để đối chiếu, bạn sẽ hiểu được là nếu không có những giây phút ấy để bạn vượt qua mọi khó khăn thì bạn khó có thể thấy được tài năng, sức mạnh, ý chí và tấm lòng của bạn. Mọi việc đều diễn ra có chủ đích mà không có gì gọi là tình cờ hay may rủi cả. Bệnh tật, tổn thương trong tình yêu, giây phút tuyệt vời nhất của cuộc sống bị đánh cắp hoặc mọi thứ ngu ngốc khác đã xảy đến với bạn, hãy nhớ rằng đó là bài học quý giá. Nếu không có nó cuộc đời này chỉ là một lối đi thẳng tắp, một con đường mà không hề có đích đến cũng như bạn sống từng ngày mà không hề ước mơ. Thật sự con đường đó rất an toàn và dễ chịu, nhưng sẽ rất nhàm chán và vô nghĩa.




Hãy đăng kí thành viên hoặc đăng nhập để xem



Những người bạn gặp sẽ ảnh hưởng đến đến cuộc đời bạn. Thành công hay thất bại, thậm chí là những kinh nghiệm tồi tệ nhất cũng chính là bài học đáng giá nhất, sẽ giúp bạn nhận ra được giá trị của chính mình. Nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn hay lợi dụng tấm lòng của bạn, hãy tha thứ cho họ bởi vì chính họ đã giúp bạn nhận ra được ý nhĩa của sự chân thật và hơn nữa, bạn biết rộng mở tấm lòng với ai đó. Nhưng nếu có ai thương yêu bạn chân thành, hãy yêu thương họ một cách vô điều kiện, không chỉ đơn thuần là họ đã yêu bạn mà họ đang dạy bạn cách để yêu.

Hãy trân trọng khoảnh khắc và hãy ghi nhớ từng khoảnh khắc những cái mà sau này bạn không còn có cơ hội để trải qua nữa. Tiếp xúc với những người mà bạn chưa từng nói chuyện, và biết lắng nghe. Hãy để trái tim biết yêu thương người khác. Bầu trời cao vời vợi vì thế hãy ngẩng đầu nhìn lên, tự tin vào bản thân. Hãy lắng nghe nhịp đập của trái tim mình :"Bạn là một cá nhân tuyệt vời. Tự tin lên và trân trọng bản thân bạn, vì nếu bạn không tin bạn thì ai sẽ làm điều ấy?"

Hãy sở hữu cuộc sống của bạn và đừng bao giờ hối tiếc về lối sống ấy. Nếu bạn thương yêu ai đó thì hãy nói cho họ biết, dù rằng sẽ bị từ chối nhưng nó có thể làm cho một trái tim tan nát có thể đập trở lại.

Hà Thịnh
04-09-2008, 05:37 PM
Có một người rất nghèo, chuyên làm nến và bán nến. Tuy nhiên chẳng mấy ai mua nến cả. Ông cũng ít giao thiệp nên càng ngày càng sống khép kín với mọi người. Cứ mỗi buổi tối ông đóng cửa, tắt đèn, tự giam mình trong nhà và than thầm về số phận.

Dần dần ông đi tới tuyệt vọng. Ông nghĩ rằng, ông nên kết liễu đời mình là hơn cả. Một buổi tối, ông quyết định thực hiện suy nghĩ đó. Đột nhiên có tiếng nói:

- Ông làm nến, sao không tự thắp cho mình một ngọn nến...

Nghe giọng nói không biết từ đâu, ông hoảng sợ:

- Ai đó...

- Ta là một vị thần. Nếu ngươi muốn, ta có thể thắp sáng ngọn nến hy vọng cho ngươi. Ngọn nến ấy có thể đem lại hạnh phúc cho ngươi đó.

Ông lưỡng lự và cuối cùng thì ông ta cũng đồng ý.

Ông ta cảm thấy yêu đời hơn. Suốt ngày ông ta chỉ chăm chút cho ngọn nến đó cháy sáng mãi. Tuy nhiên, ngọn nến cũng tàn dần theo quy luật tất yếu.

Ngày một ngày hai, niềm tin yêu cuộc sống của ông lụi dần, rồi một ngày hoàn toàn ông cảm thấy chán đời và mệt mỏi vì phải sống như thế này. Ông lại tự giam mình trong nhà, khóc lóc. Dĩ nhiên, vị thần giấu mặt kia lại cất tiếng nói.

- Ngươi khóc lóc điều gì... Ngươi đã không dùng ngọn nến đó để thắp sáng những ngọn nến khác trong ngươi. Đó là lỗi của nhà ngươi.

- - -

Hy vọng là một chuyện nhưng phải biến hy vọng ấy thành hiện thực bằng những việc làm hành động thiết thực, đó mới là điều đáng phải bàn.

Hà Thịnh
04-09-2008, 05:51 PM
Có con mèo ngồi rình những con cá béo mập trong chậu nước trước nhà mà không nghĩ ra cách bắt cá. Bỗng có con chuột mò đến trên thành chậu, ngó vào đáy nước. Quên phắt đi những con cá, Mèo chộp ngay lấy Chuột, định ăn tươi. Chuột quính quá kinh hãi kêu lên:

- Đừng vội giết tôi. Xin câu lên biếu bác con cá béo ngậy thơm ngon hơn thịt chuột nhiều.

Nghe nói đến cá, Mèo chịu buông tha, nhưng vẫn coi chừng Chuột cẩn thận. Chuột khẽ đến bên miệng chậu thò đuôi vào loáy ngoáy trong nước một hồi. Cá ngỡ là trùn, bèn cắn ngay đuôi Chuột, liền bị Chuột quẫy đuôi quăng lên bờ. Vừa lúc đó có tiếng người la:

- Chuột ăn trộm cá.

Mèo bèn chộp ngay Chuột, cắn vào cổ. Còn chủ nhà vừa bắt cá thả vào chậu, vừa lớn tiếng khen:

- Mèo nhà gỏi thật, không có nó thì Chuột đã ăn mất cả rồi


to all : Những gì chúng ta nhìn thấy chưa trắc đã là sự thực".

Hà Thịnh
04-09-2008, 05:54 PM
Câu chuyện rất hay, ý nghĩa, nhưng sao các bạn ko nghĩ về con chuột, như nhan đề của câu chuyện, con chuột tưởng như tinh khôn với mưu kế của mình, nó những tưởng có thể lừa được con mèo để có thể sống. Nhưng có câu "thiên bất biến, ứng vạn biến" con chuột dù có thông minh thế nào đi nữa thì, chuột vẫn là chuột và mèo vẫn là mèo, và sự thật thì chuột vẫn bị mèo ăn thịt đó là quy luật mắt xích của tạo hóa ....Đừng bao giờ quá tin người rồi sẽ chuốc họa vào thân. còn bạn bạn cảm nhận về câu chuyện này thế nào ?

Mắt đen
04-09-2008, 06:22 PM
Đọc bài này xong tự nhiên lại thấy yêu đời trở lại. Khó khăn luôn là 1 phần của cuộc sống... cuộc sống không bao giờ có đường cùng, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để vượt qua những giới hạn, vượt qua chính mình.... hehe....

Hà Thịnh
04-09-2008, 08:43 PM
hay ! có ý nghĩa lắm . thanks

Hà Thịnh
10-09-2008, 08:46 PM
Ø Khi bạn cười thì thiên hạ cùng cười với bạn, nhưng khi bạn khóc thì bạn chỉ khóc một mình.
Ø Nụ cười ko làm nghèo người cho nó nhưng làm giàu người nhận nó.
Ø Có một số người có thể bạn đã dần dần quên đi người đó, nhưng nếu lòng bạn vẫn còn hình bóng người ấy thì họ sẽ gặp nhiều may mắn.
Ø Đừng nên dễ dàng tin vào những j bạn nghe, đừng tiêu xài hết tiền bạn đang có, ko nên muốn ngủ bao lâu thì ngủ bao lâu.
Ø Đừng bao giờ đánh giá con người qua vẻ bề ngoài.
Ø Khi người khác hỏi những điều mà bạn ko muốn trả lời, xin hãy cười và nói"tại sao bạn lai muốn biết điều đó".
Ø Bất luận lúc nào khi bạn phát hiện bạn làm xin hết lòng tìm cách bù đắp, fải nhanh chân lên
Ø Bất luận lúc nào bạn nghe điện thoai, khi nhất điện thoại lên xin bạn hãy cười lên vì đối phương sẽ cảm nhận đc nụ cười của bạn.
Ø Hãy kểt hôn với những người bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ fát hiện thích chuyện trò là một ưu điểm lớn.
Ø Hãy dành nhiều thời gian để đọc sách, ít xem ti vi.
Ø Tin tưởng vào thượng đế nhưng đừng quên khoá cửa.
Ø Hãy làm những j mà bạn fải làm.
Ø Mỗi năm ít nhất đi một nơi mà bạn chưa hề đi qua.
Ø Ghi nhớ rằng:"quan hệ tốt nhất là cho người khác hơn là yêu cầu người khác".
Ø Khi tầm mắt mở rộng ra ta mới thấy mình thiếu hiểu biết đến nhường nào.
Ø Kẻ nào tin rằng tiền bạc làm nên mọi sự thì kẻ đó dám làm mọi sự để có tiền bạc.
Ø Những trí tuệ tầm thường hay lên án những j vượt quá tầm hiểu bíêt của họ.
Ø Hãy sống như là ngày mai mình sẽ chết.
Ø Tiền ko thành vấn đề nhưng vấn đề là ko có tiền.
Ø Lòng tin là sức mạnh của cuộc sống.
Ø Quá khứ và hịên tại chỉ là phương tiện chỉ có tương lai mới là mục đích của chúng ta.
Ø Đi ra một bước ta thấy khôn hơn một chút và tự thấy trí óc mình thật nhỏ bé vô cùng.
Ø Tha thứ đã là tốt quên đi lai là tốt hơn.
Ø Cuộc sống nếu bạn khóc thì nó sẽ khóc bạn, ngựơc laị nếu bạn cười thì nó cũng cười với bạn.
Ø Làm người thứ nhất fải "có chí"thứ 2 fải "có thức" thứ 3 fải "có thường".
Ø Sống là ko chờ đơi.
Ø Đừng sớm già nua khi hãy còn trẻ. Vội j đâu thì đằng nào bạn cũng có tuổi già và khi ấy bạn muốn trẻ lại cũng ko đc nữa.
Ø Một thân thể ko đau một tâm hồn ko loạn. Chân hạnh phúc của con người chỉ có bâý nhiêu.
Ø Tôi đọc sách ko nhưng để trí tuệ mở mang mà còn để tâm hồn thoải mái nữa.
Ø Trong đời có một đìêù tệ hại hơn cả thất bại đó là ko dám thực hiện.
Ø Đọc những cuốn sách hay có giá trị như ngồi nói chuyện với những nhà hiền tríêt.
Ø Hãy tin thì sẽ đc, hãy tìm thì sẽ thấy, hãy gõ cửa thì người ta sẽ mở cửa.
Ø Cách giữ lời tôt nhất là đừng bao giờ nói ra.
Ø Đừng nói vấn đề này khó nếu ko khó sẽ ko thành vấn đề.
Ø Người chết chỉ thật sự chết khi ko còn sống trong lòng người nữa.
Ø Hạnh phúc là j? Là đc yêu khi trẻ, toại chí khi đưnmgs tuổi, thừa sinh lực lúc về già và có tiền ở mọi lứa tuổi.
Ø Bạn có yêu đời ko? Nếu có thì đừng phí thời giờ. Vì đời sống làm bằng thời giờ.
Ø Đừng đơi cơ hội thuận tiện, mà hãy tạo ra nó.
Ø ở đời có 3 điều đáng tiếc: một là hôm nay bỏ wa, hai là đời này chẳng học, ba là than này lỡ hư.
Ø Muốn mọi người đối xử vơi mình như thế nào thì hãy đối xử với mọi người như thế.
Ø Quá tin người chính là tự tìm lấy fiền muộn.
Ø Nếu bạn tính toán so sánh ưa nhiều sẽ càng làm bạn buồn fiền.
Ø Khi ta khóc ko fải vì ta đang buồn mà đôi khi chỉ vì ta đang vui. Và cười cũng thế. Cười để xua tan nỗi đau,cười để vực ta dậy sau 1 cú vấp ngã...nụ cười mang đến cho con người sức mạnh vô hình.
Ø Khi bạn mất đi một điều j thì cũng là lúc bạn cảm thấy nó là điều cần thiết đối vơí bạn.
Ø Làm việc có 3 lợi ích lớn: khiến người ta ko buồn chán, ko sinh thói hư tật xấu, tránh dc sự nghèo túng.
Ø Hãy cứ vui khi vui và đừng ngại khóc khi buồn.
Ø Ngưòi bỏ cuộc ko bao guìơ chiến thắng, người chiến thắng ko bao giờ bỏ cuộc.
Ø Sống là hành động và luôn luôn phục vụ.
Ø Niềm vui thì dễ quên, còn đau khổ thì ko bao giờ.
Ø Kết quả của công việc là sự vui thú nhẹ nhàng nhất.
Ø Ko có việc lớn nào trên đời mà ko làm dc nếu ko có sự đam mê.
Ø Ba vật cháy làm thiêu huỷ trái timđó là:tính kiêu hãnh, lòng ham muốn và thói hà tiện.
Ø Khi người ta khen ngợi anh, anh đưìng wên hãy tự xét lại.

katy_bj
10-09-2008, 09:27 PM
phải bít tin tưởng...cuộc sống phức tạp quá!!!

Vi Tiểu Bảo
10-09-2008, 09:33 PM
...Suy ngâm rồi để đấy thì để làm gì hả anh...?

katy_bj
10-09-2008, 09:36 PM
...Suy ngâm rồi để đấy thì để làm gì hả anh...?
a nói cũng đúng...nhưng phải bít nghĩ rùi mới bít làm mà

Vi Tiểu Bảo
10-09-2008, 09:42 PM
a nói cũng đúng...nhưng phải bít nghĩ rùi mới bít làm mà

...Nhìn rồi nghĩ...và...kết hợp với làm thì hay hơn...có thực tế rồi...thì lý thuyết sẽ hiểu sâu hơn...

katy_bj
10-09-2008, 09:46 PM
...Nhìn rồi nghĩ...và...kết hợp với làm thì hay hơn...có thực tế rồi...thì lý thuyết sẽ hiểu sâu hơn...

đôi khi có những chuyện dù muốn mà chẳng thể làm đc mà a

Vi Tiểu Bảo
10-09-2008, 09:51 PM
đôi khi có những chuyện dù muốn mà chẳng thể làm đc mà a

...Quay lại tâm tính của chính mình thôi...Minh đâu giám từ bỏ vì người khác...lúc đó tự nhiên câu nói "sống phải sống cho mình đâu tiên"...không cần bảo cũng...tự làm...còn những lúc bảo cấu đó...thì cũng đeck thèm nghe...:(...ôi chúa tha lỗi cho con vì con hơi phỉ báng...a di đà phật...

katy_bj
10-09-2008, 09:57 PM
...Quay lại tâm tính của chính mình thôi...Minh đâu giám từ bỏ vì người khác...lúc đó tự nhiên câu nói "sống phải sống cho mình đâu tiên"...không cần bảo cũng...tự làm...còn những lúc bảo cấu đó...thì cũng đeck thèm nghe...:(...ôi chúa tha lỗi cho con vì con hơi phỉ báng...a di đà phật...

thực ra con người ai mà chẳng nghĩ cho mình trước tiên...quan trọng là sau đó làm theo những gì mình nghĩ...nghĩa là làm cho mình tốt trước hay làm cho người khác trước mà thôi

Vi Tiểu Bảo
10-09-2008, 09:59 PM
thực ra con người ai mà chẳng nghĩ cho mình trước tiên...quan trọng là sau đó làm theo những gì mình nghĩ...nghĩa là làm cho mình tốt trước hay làm cho người khác trước mà thôi

...Minh không làm cho mình tốt lên...thì làm sao có thể làm cho người khác được...

katy_bj
10-09-2008, 10:06 PM
...Minh không làm cho mình tốt lên...thì làm sao có thể làm cho người khác được...

đôi khi những gì mình làm là ích kỷ...tốt cho mình...hok có nghĩa là tốt....là đúng...

Vi Tiểu Bảo
10-09-2008, 10:11 PM
đôi khi những gì mình làm là ích kỷ...tốt cho mình...hok có nghĩa là tốt....là đúng...

...Đã nghĩ cho mình rồi thì không cần quan tâm đến người khác...

Cuội
10-09-2008, 10:34 PM
triết lý thì dù sao vẫn là triết lý
Đúng thì đúng thật, hay thì hay thật nhưng vẫn không thực tế. Dạy người ta những điều hay lẽ phải, sống tốt sống đẹp nhưng cuộc sống đâu phải ai cũng đối xử với bạn tôtd như vậy.

katy_bj
11-09-2008, 06:12 PM
...Đã nghĩ cho mình rồi thì không cần quan tâm đến người khác...

...thía mới nói con người ích kỷ...

MINHUY
11-09-2008, 06:17 PM
Lưu ý lần sau post ngắn gọn xúc tích, dễ đọc, dễ hiểu..Bạn biết bạn làm thế này là tớ cùng các bạn khác mất bao nơ - ron thần kinh để suy ngẫm không hả..?? Làm người ai lại làm thế...

MýtNgọt
11-09-2008, 06:22 PM
Hãy cứ vui khi vui và đừng ngại khóc khi buồn.
> Khi vui thì tất nhiên là vui rùi >"< đổi là" Hãy cứ cười khi vui và đừng ngại khóc khi buồn " Thì hay hơn anh Thịnh ạ :x

nhím_kute
11-09-2008, 06:36 PM
không giây suy nghĩ bắt đầu......................T_________T

Hà Thịnh
23-09-2008, 01:39 AM
Ai sinh ra trong cuộc sống này cũng đều có một đôi mắt.
Nếu xét về mặt phương diện để làm đẹp, thì đôi mắt là một trong những yếu tố để cấu thành nên một ý niệm, một ấn tượng của người đối diện khi ngắm nhìn một ai đó.
Nếu xét về mặt biểu cảm, thì đôi mắt là một nơi để thể hiện cảm xúc của mình khá chân thực.
Nếu xét về mặt chức năng, thì đôi mắt là bộ phận dùng để nhìn và truyền đạt thông tin mình vừa nhìn thấy.

Vâng, chính những gì mình thấy, truyền về lại tạo nên một tác động có tính ảnh hưởng đế tư tưởng và phán xét của chủ thể đối với vấn đề mình vừa nhìn thấy.
Nghĩ lại, như trong tác phẩm "Đôi Mắt" của Nam Cao, tác giả cũng đã phân tích cái nhìn từ những góc độ khác nhau của những nhân vật của ông về cùng một vấn đề. Khía cạnh nhìn khác, sẽ tạo cho ta cảm nghĩ về vấn đề đó khác. Từ đó thái độ để nhìn nhận vấn đề đó cũng sẽ khác.
Con người ai cũng có chính kiến riêng. Ai cũng có những suy nghĩ và lập trường không ai giống ai. Tất nhiên vẫn sẽ có những nghĩ suy và ý tưởng trùng nhau. Cho nên từ một vấn đề, sẽ có nhiều cách nhìn nhận không giống nhau.
Đáng lí, tôi sẽ post Topic này ở Box Cine M-A của mình. Nhưng lại cảm thấy nó không phù hợp, đành vào đây để post. Lí do tôi viết Topic này, bởi cảm thấy có chút bức xúc qua những dong reply của thành viên cho vấn đề Hoàng Thùy Linh.
Tôi biết các bạn, những bạn đã từng yêu mên Thùy Linh (TL) qua nhân vật Vàng Anh trong series NKVA và đã chấp nhận cô nàng như một thần tượng ở một mức nào đó của mình.
Rồi các bạn lại không thể chấp nhận tiếp cô khi những gì cô đã gây ra. Hình ảnh vỡ tan, sức ảnh hưởng trong một định hướng giáo dục mà NKVA muốn truyền tải đã biến mất, sụp đổ. Và các bạn có người chia sẽ, an ủi TL. Có người lại xem cô là thứ vứt đi.
Rồi TL cũng lại đứng lên. Cô đứng lên bởi tất yếu cô sẽ không thể gục ngã mãi, hay đơn giản hơn là cô phải gạt bỏ những gì đã qua để mà làm lại.
Tôi biết có bạn sẽ cố chấp nhận để tha thứ cô ấy. Có bạn vẫn sẽ không.
Có bạn sẽ không thần tượng TL nữa, nhưng sẽ cố theo dõi cô ấy ở một mức độ nào đó.
Có bạn sẽ gạt phăng cô ấy ra khỏi list những người bạn quan tâm.

Có bạn vẫn bình thường hóa tình cảm của mình với TL.
Có bạn nhìn cô với ánh mắt đầy hoài nghi, đôi khi là khinh bỉ. Ví như : "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời", hay "Ngựa quen đường cũ".

Những con mắt nhìn một vấn đề khác nhau, đem đến những thái độ nhìn nhận khác nhau để rồi đánh giá một sự vật khác nhau. Nhận thức và đánh giả chủ quan là thế đấy.
Tôi không chỉ bức xúc ở vấn đề TL mà để viết nên chủ đề này mà vì có quá nhiều cái trong cuộc sống khiến người ta phải suy nghĩ. Một người nghèo không bao giờ dám bước vào một nơi sang trọng. Trong mắt họ, những gì ở nơi đó quá xa xỉ với họ, và trong mắt giới thượng lưu kia, họ không đáng để đặt chân vào những nơi như thế.
Một người nghèo đôi khi không có điều kiện để có thể sử dụng những sản phẩm hiện đại mang tính phổ biến nữa. Tôi vẫn thấy nhiều người vẫn gội đầu bằng bánh xà phồng, thậm chí có đôi khi gội bằng cả thứ xà phòng giặt đồ rẻ tiền nào đó. Đôi khi đi chung trên một chiếc xe bus, với cái không khí nóng bức trong xe, không thể tránh khỏi việc đổ mồ hôi và toát ra một thứ mùi gì đó. Những người này không có nước hoa trên người, không có những thanh lăn khử mùi đành chịu thoát ra một thứ mùi của "tầng lớp dưới". Cô bán vé nghiễm nhiên đặt vị khách bất khả kháng này xuống một bến mà đáng lí chưa phải là nơi họ muốn xuống. "Khỏi phải trả tiền vé".
Cái nhìn của họ quá lạ? Đúng không các bạn?
Thế nhưng vẫn còn đó, vẫn còn những cái nhìn như thế đấy.
Cuộc sống là vạn những sự tranh chấp ở nhiều mặt. Những mảng đen trắng vẫn cứ tranh nhau trong cuộc sống. Tối và sáng vẫn cứ lấn lướt nhau để mà cùng nhau tồn tại. Và sẽ không bao giờ hết những ánh mắt nhìn người khác đầy sự thiếu thiện cảm. Nếu có cái hiểu thông, vẫn sẽ có không hiểu thông.
Kêu gọi ai bây giờ?
Không ai cả?
Kêu gọi chính bản thân mỗi con người à?
Bằng cách nào?

Chỉ có thể họ tự nhận ra đôi mắt của mình nhìn như thế nào thôi!

Nếu xét về mặt chức năng. Mắt là bộ phận để nhìn và truyền đạt thông tin về bộ phận xử lí. Nhưng trong đoạn đường truyền đó, sẽ có những gì. Đó là tự ở mỗi người.

thangtke
03-10-2008, 09:23 AM
hàng ngay đc đi uống cafe đc tán ngẫu với bạn bè đó là cái thu vui của khá nhiều người. nhưng hem phải ai cũng đc đi vi tài chính chăng hic hic hic hay còn vi lido nào nữa

Hà Thịnh
15-10-2008, 01:31 PM
Tôi mơ thấy rằng mình có một buổi phỏng vấn với Thượng Đế.

- Mời vào. Thượng Đế nói.

- Con muốn phỏng vấn Ta phải không?

- Nếu Ngài có thời giờ, thưa Ngài. Tôi đáp.

Thượng Đế mỉm cười nói:

- Thời giờ của Ta là vô tận đủ để làm tất cả mọi việc. Con có điều gì thắc mắc muốn hỏi Ta đây?

- Thưa Ngài, điều gì về nhân loại làm cho Ngài kinh ngạc nhất?

Thượng Đế đáp:

- Đó là họ chán làm trẻ thơ, vội vã để trưởng thành, và rồi lại khao khát được trở về thời thơ ấu.

- Họ đánh mất sức khỏe của họ cho việc kiếm tiền rồi tiêu dùng tiền bạc để hồi phục sức khỏe.

- Họ lo nghĩ đến tương lai mà quên đi hiện tại.

- Họ sống như là họ sẽ không bao giờ chết, và họ chết như là họ chưa từng được sống.

Thượng Đế nắm tay tôi, và chúng tôi im lặng trong một khoảng khắc. Sau đó tôi hỏi:

- Khi làm cha mẹ, Ngài có những lời khuyên gì về cuộc sống mà Ngài muốn con cái của Ngài học hỏi?

Với nụ cười nở trên môi Ngài trả lời:

- Học để biết chúng ta không thể làm cho bất cứ ai yêu mến chúng ta, những gì mà chúng ta có thể làm là hãy để bản thân mình được thương yêu.

- Học để biết rằng những gì giá trị nhất trên cõi đời này không phải là của cải vật chất chúng ta sở hữu mà là trong cuộc sống của chúng ta có những ai.

- Học để biết rằng đừng nên so sánh bản thân chúng ta với người khác, vì tất cả mọi người sẽ được phán đoán riêng rẽ dựa trên nhân cách của chính họ.

- Học để biết rằng một người giàu có không phải là người có tất cả, mà chỉ là người cần tối thiểu mà thôi.

- Học để biết rằng chúng ta chỉ mất vài giây để khơi dậy vết đau trong lòng của những người khác, nhưng sẽ mất rất nhiều năm để hàn gắn.

- Học để biết tha thứ bằng cách thực hành hạnh khoan dung.

- Học để biết rằng có những người thương yêu chúng ta tha thiết, nhưng lại không biết làm cách nào để biểu lộ hay bày tỏ những cảm tình của họ.

- Học để biết rằng tiền bạc có thể mua được mọi thứ, nhưng không mua được hạnh phúc.

- Học để biết rằng hai người có thể cùng nhìn vào một vật nhưng lại thấy hoàn toàn khác nhau.

- Học để biết rằng không phải lúc nào người khác tha thứ cho chúng ta là đủ mà chúng ta phải biết thứ tha cho bản thân chúng ta nữa.

Tôi ngồi đó trong một phút giây để hưởng thụ giờ khắc quý báu đó, rồi tiếp:

- Cám ơn thời giờ và mọi việc mà Ngài đã dành cho con.

Ngài đáp:

- Bất cứ giờ phút nào Ta cũng ở đây, các con chỉ cần gọi thì Ta sẽ lập tức trả lời.

bambilady
15-10-2008, 05:16 PM
Thượng đế cho con hỏi có cái j` là vĩnh cửu h0k ạ???kon h0k tin người yêu hay tình yêu là forever.

nhok_Bin
15-10-2008, 07:47 PM
thượng đế ơi: cho con hỏi... câu nào mà ngài ko trả lời đc

MýtNgọt
15-10-2008, 08:01 PM
Thượng đế ơi con chỉ hỏi một câu thôi : Làm thế nào để con trở thành thượng đế như ngài :">

Vi Tiểu Bảo
15-10-2008, 09:58 PM
...Thượng đế ơi...thượng đế có bao h thổ thẹn mà như Bụt trong câu chuyện sự tích cây dâm bụt không ạ...?

Vodka
15-10-2008, 10:27 PM
:mt031Thượng đế ơi con có ý kiến...ngày xưa ngài học tốt nghiệp trường đại học chém gió nào thế ạh?...ngài có được giải olympic môn " cut storm " ko ạh...? Con phải làm gì để đạt đến trình độ bậc thầy của ngài ?..., ngài có mở thêm lớp bồi dưỡng học sinh giỏi hay đi du học ko ???:mt035

Nam Sơn
14-11-2008, 01:53 PM
Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mình không có một người bạn nào cả?” trong khi bạn lại không chịu mở rộng trái tim để bạn bè có thể đến với bạn.

Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mình lại luôn luôn nếm mùi thất bại?” trong khi bạn vẫn chưa dốc hết toàn bộ sức lực trong mọi công việc để tiến tới thành công.

Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mọi người lại đối xử với mình tệ như vậy?” trong khi bạn vẫn chưa chắc là mình đã đối xử thật tốt với mọi người xung quanh.

Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mình không được như mọi người?” trong khi bạn đâu hề biết rằng có hàng triệu người đang ao ước có được cuộc sống như bạn.

Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mình không có được hạnh phúc?” trong khi bạn vẫn mải mê theo đuổi hạnh phúc ở đâu xa xôi nên không kịp nhận ra chúng đang hiện diện ngay bên cạnh, thậm chí ngay trước mắt bạn.

Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao cuộc sống của mình lại nhàm chán đến thế?” trong khi bạn vẫn chưa nỗ lực tìm ra mục tiêu đích thực của đời mình để theo đuổi.

Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mình vẫn chưa tìm được một tình yêu mới?” trong khi bạn vẫn cứ mãi ngồi đó với những hoài niệm về người yêu cũ.

Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mình chẳng nhận được gì từ cuộc sống?” trong khi bạn vẫn chưa làm được chút gì để góp phần làm đẹp cho cuộc sống của mình.

Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao mình lại không thể có được một tình yêu đích thực?” trong khi bạn vẫn chưa dám chắc là mình hiểu rõ khái niệm tình yêu.

Có khi nào bạn tự hỏi: “Tại sao chẳng ai hiểu mình cả?” trong khi bạn luôn che giấu cảm xúc và chẳng bao giờ cho người xung quanh cơ hội để có thể lắng nghe.
Có khi nào…

...Cuộc sống không hề làm khó bạn mà chính bạn đã tự làm khó mình bằng cách đặt ra những câu hỏi đại loại như: “Tại sao lại thế này?... Tại sao lại thế kia?...”. Không ai có thể trả lời giúp bạn mà chính bạn phải tự đi tìm lời giải đáp cho mình. Hãy luôn nghĩ về người khác trước khi nghĩ đến bản thân, chắc chắn lúc đó bạn sẽ hài lòng với câu trả lời của chính mình. Và đừng quên luôn đặt câu hỏi: “Mình đã làm được gì?” trước khi tự hỏi: “Mình đã nhận được gì?” nhé! Tôi tin là bạn sẽ thành công!

Nam Sơn
14-11-2008, 01:57 PM
Nhiều người trong một phút giây nào đó thường ước gì sau này mình là cây, là cỏ, là gió, là biển cả mênh mông... Ai ai cũng có những lý lẽ, những nguyên nhân để lý giải tại sao ước muốn của mình như vậy.
Quả thật, những chọn lựa trên chọn lựa nào cũng hợp lý và ý nghĩa với mỗi quan niệm sống. Chẳng hạn cây có thể đứng yên một chỗ và ít khi phải thay đổi những thứ được cho là thân thiết, gần gũi với đời sống của nó. Gió có thể tự do tung tăng đi bất cứ nơi đâu mà không phải phụ thuộc vào ai. Biển cả mênh mông lúc yên bình, khi sóng dữ để rồi không ai biết biển mênh mông đến dường nào.

Bởi vậy, chẳng ai muốn mình là hạt bụi, một hạt bụi nhỏ bé mà hầu như khi nào người ta cũng muốn lãng quên, xua đuổi, dẫu nó vô hại hay không ảnh hưởng đến ai.

Có lẽ không người nào hình dung được tại sao phải là một hạt bụi. Hạt bụi tuy không mang lại điều gì tốt đẹp cho cuộc sống nhưng chí ít nó cũng có thể tự do tự tại đi bất cứ nơi đâu dù luôn bị người ta xua đuổi. Một hạt bụi có thể đi qua đại dương mênh mông, có thể cuốn theo cơn gió để đến một nơi nào đó xa, xa lắm. Hạt bụi có thể bám vào bất cứ đâu dẫu đó là toà lâu đài tráng lệ hay một ngách nhỏ mà không ai để ý đến bao giờ.

Là cây, là gió, là biển rộng... thể hiện khát vọng của một người về một niềm tin trong cuộc sống, về sức mạnh bản thân hay đơn giản là chạy trốn khỏi những gì đang diễn ra thường ngày, những thứ mà nhân gian gọi là trần thế. Dĩ nhiên đôi lúc người ta không nghĩ, cây có thể bị di chuyển từ nơi này sang nơi khác, gió có thể bị bão hay gió lớn cuốn phăng, biển cả mênh mông vẫn có giới hạn và không bao giờ thoát ra chính bản thân mình. Liệu có thể cho đó là lý tưởng về một niềm tin xa xôi nơi tận cuối chân trời?

Vậy sao không là hạt bụi? Dù người khác không muốn nó tồn tại, muốn thổi bay đi nhưng hạt bụi vẫn lơ lửng, vẫn bám và đi bất cứ đâu có thể đấy thôi. Dường như sự nhỏ bé khiến cho người khác có cảm giác nó không tồn tại trên đời.

Cũng có thể ai cũng muốn mình là một thứ gì đó to lớn vĩ đại mà không biết rằng những thứ nhỏ bé luôn tồn tại xung quanh mới chính là thứ có giá trị vĩnh cửu nhất. Một hạt bụi dẫu cho nó tồn tại hay tan biến thì vẫn là hạt bụi, vẫn là chính nó.

Là một cây cổ thụ, là một cơn gió to, là một đại dương rộng lớn nhưng sao không là hạt bụi bởi không ai muốn mình nhỏ bé khi bản thân chỉ là một hạt bụi trên đời.

Cyber Sebastian
14-11-2008, 02:33 PM
thượng đế ơi cho con hỏi khi con tuyệt vọng thì con nên làm gì ạ?

dolly_yeu
05-12-2008, 05:27 PM
câu truyện đầu tiên em đọc rồi.hay lắm.hehehe.một tách cà phê muối.khởi đầu một tình yêu

dolly_yeu
05-12-2008, 05:30 PM
có ý nghĩa.thượng đế đáng yêu quá.hehe


thượng đế ơi cho con hỏi khi con tuyệt vọng thì con nên làm gì ạ?

khi tuệt vọng hãy chọn cách chấp nhận nó và tìm lây một bờ vai.đủ để rông,đủ lớn để những SN được gọi là"tuyệt vọng" ấy có thể chút vơi đi

Hà Thịnh
15-12-2008, 10:29 AM
1. Cuộc sống là không công công bằng, hãy biết cách chấp nhận nó!

2. Thế giới này không quan tâm đến lòng tự trọng của bạn. Bạn được mong đợi sẽ hoàn thành mọi thứ trước khi bạn cảm thấy tự hài lòng với chính bản thân mình.

3. Bạn không thể kiếm được 40.000USD trong 1 năm nếu như bạn còn đang ngồi trên ghế nhà trường. Bạn cũng sẽ không thể là 1 vị phó tổng thống với chiếc điện thọai đắt tiền cho tới khi bạn có thể kiếm được cả 2.

4. Nếu bạn nghĩ rằng những giáo viên của mình quá nghiêm khắc, hãy chờ cho tới khi bạn là 1 ông chủ.

5. Nếu bạn làm điều gì đó không đúng, đó không phải là lỗi của bố mẹ bạn. Đừng mãi chìm đắm, than vãn trong những sai lầm. Hãy biết cách rút ra những bài học từ chúng.

6. Những thứ xuất hiện trên truyền hình không phải là cuộc sống thật. Trong đời thật, người ta phải bỏ qua những quán cà phê và đi làm.

7. Hãy luôn tỏ ra mình xinh đẹp. Và không ngừng theo đuổi, nắm bắt những cơ hội dành cho bạn trong cuộc sống, công việc, dù chỉ là 1 lần.

8. Trước khi bạn ra đời, bố mẹ bạn đã ko phải hay cảm thấy mệt mỏi như bây giờ. Họ ko phải tìm cách trả những hóa đơn cho bạn, giặt giũ quần áo và mãi lắng nghe bạn nói rằng bạn tuyệt vời đến thế nào. Vì vậy, để ko tự biến mình thành 1 sinh vật chuyên sống ký sinh trên cuộc đời bố mẹ bạn, hãy biết tự dọn dẹp, lau chùi căn phòng của mình.

9. Trường của bạn có thể có nhiều cách cư xử khác nhau giữa những người chiến thắng và những người thất bại. Một vài nơi, người ta ko chấp nhận thất bại, họ sẽ cho bạn thật nhiều thời gian cho đến khi bạn có thể tìm ra câu trả lời đúng. Ko có bất cứ điều gì giống như thế trong cuộc sống thật cả!

10. Cuộc sống không được phân chia thành từng học kỳ. Bạn không được nghỉ hè, và vài người cảm thấy thích khi được giúp đỡ bạn tìm ra chính bản thân mình. Hãy biết tận hưởng điều đó.

Lee9X
03-04-2009, 09:18 PM
Một người chủ giàu có nhìn thấy một thợ câu cá đang nằm lưởi biếng cạnh thuyền câu, mồm ngậm tẩu thuốc.

“Tại sao anh không làm việc?”, người chủ hỏi.

“Vì tôi đã câu đủ cho hôm nay rồi,” người thợ trả lời.

“Thế tại sao anh không câu thêm vài con nữa?”

“Câu thêm thì tôi sẽ làm gì với chúng?”

“Anh có thế kiếm thêm tiền,” người chủ nói, “Với số tiền đó, anh có thế mua một cái động cơ mới cho chiếc thuyền của mình, rồi đi đánh cá ở vùng biển xa hơn. Anh sẽ đánh bắt được nhiều cá hơn và kiếm nhiều tiền hơn nữa. Sau đó, anh có thể mua thêm một chiếc thuyền nữa, thuê một đội đánh bắt đi theo mình. Và anh sẽ trở nên giàu có, giống tôi.”

“Và, khi đó tôi sẽ làm gì?”

“Anh có thể thảnh thơi tận hưởng cuộc sống, làm những gì mà anh yêu thích.”

“Vậy, ông nghĩ tôi đang làm gì đây?”, người thợ câu ngước nhìn và hỏi.

=> người biết hài lòng với hiện tại mới là người thực sự hiểu được giá trị của cuộc sống....

Sữa
03-04-2009, 09:37 PM
♥[Lkc]♥ - sai em nghĩ là hòan tòan sai. Con ng không bao h được phép quá mãn nguyện hay bằng lòng với thực tại được. Như thế sẽ không thể tiến lên được mà mãi mãi vãn giậm chân tịa chỗ.Hãy đăng kí thành viên hoặc đăng nhập để xem Mà trong c/s hiện nay, xã hội sẽ đào thải những ai quá tự mãn và bằng lòng vs bản thân...

KraitZ
03-04-2009, 09:41 PM
Thế là thế nào
chẳng hiểu gì hết cả

- n0nsuch -
05-04-2009, 02:53 AM
Thế là thế nào
chẳng hiểu gì hết cả

thế có nghĩa là chậm hiểu =))


tùy ng` ai thấy thỏa mãn vs cuộc sống là đc
mình vui cần j` ngta nghĩ thế nào ;))

Hà Thịnh
11-06-2009, 11:21 PM
Bài học 1:
Thấy Quạ ngồi trên cây cả ngày mà không làm gì, Thỏ con hỏi:
- Tôi có thể ngồi cả ngày mà không làm gì như anh không?
- Tất nhiên, tại sao lại không. - Quạ nói.
Vậy là Thỏ con ngồi dưới đất nghỉ ngơi. Bỗng nhiên, Cáo già xuất hiện, vồ lấy Thỏ và ăn thịt. Bài học rút ra: Để được ngồi không, bạn phải ngồi ở vị trí rất, rất cao.

Bài học 2:
Gà tây nói với Bò tót:
- Tôi muốn nhảy lên ngọn cây kia nhưng tôi không đủ sức.
- Vậy thì rỉa phân tôi đi. - Bò tót khuyên.
Gà tây mổ phân của Bò tót và thấy thực sự đủ sức để nhảy lên cành cây thứ nhất. Ngày tiếp theo, sau khi ăn một ít phân bò, Gà tây nhảy được đến cành cây thứ hai. Cứ thế đến nửa tháng sau, Gà tây đã lên tới ngọn cây. Không lâu sau đó, Gà tây bị một bác nông dân bắn rơi. Bài học rút ra: Sự ngu ngốc có thể đưa bạn lên đỉnh cao nhưng không thể giữ bạn ở đó mãi.

Bài học 3:
Chim non đang bay về phía nam để tránh rét thì bị đông cứng và rơi xuống một cánh đồng. Trong khi nó đang nằm đó thì Bò cái tới và phóng uế lên người nó. Trong lúc bị đông cứng vì rét, bãi phân bò lại làm cho Chim non thấy ấm lên và tỉnh lại. Nó cất tiếng hót vì sung sướng thì một chú mèo đi qua nghe thấy. Mèo tìm đến bãi phân bò, lôi Chim non ra rồi ăn thịt. Bài học rút ra:
1) Không phải bất cứ ai vây bẩn lên bạn cũng đều là kẻ thù.
2) Không phải bất cứ ai kéo bạn ra khỏi chốn bẩn thỉu cũng đều là bạn.
3) Khi bạn đang ở sâu trong chốn bẩn thỉu, hãy im lặng.

[A]ngel[U]ndead
11-06-2009, 11:25 PM
ko biết nói gì ngoài.............thanks:D

Hà Thịnh
18-08-2009, 08:09 PM
Trong cuộc sống, chúng ta cũng cần rất nhiều trải nghiệm cũng như kỹ năng để có thể làm cho cuộc sống có giá trị và nhiều niềm vui hạnh phúc. Tôi đã từng đọc ở đâu đấy : " Khi ta sinh ra, ta khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao để khi ta chết ta cười còn mọi người xung quanh sẽ khóc." Để sống tốt, để được cười khi chết, chúng ta sẽ phải đi 1 đọan đường dài và vượt qua nhiều chông gai, hãy bắt đầu ngay bây giờ, và tại đây, hãy chuẩn bị hành trang cho cuộc sống. Mong mọi người đóng góp và duy trì Topic này để cùng nhau đặt những viên gạch chắc chắn và tốt đẹp cho cuộc sống các bạn nhé !!


Lòng mẹ

Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một con mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò phía bên dưới cầu.

Ðơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.

Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà nhìn thấy một đứa bé nhỏ xíu đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng.

Bà đem đứa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ Giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.

"Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả - bà mẹ nuôi nghĩ - Cậu sẽ lạnh cóng!". Song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: "Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?". Và cậu bé òa khóc.

Shadow
15-09-2009, 02:56 AM
Tình yêu đến từ cái nắm tay


Có một người bạn tôi thổ lộ, cô ấy yêu anh bạn trai suốt một năm, mà mới chỉ nắm tay, còn chưa hề hôn. Tôi hỏi cô bạn, thế giờ là năm nào, cô ấy trả lời là năm 2004. Cô ấy không còn trinh, cô ấy từng có bạn trai, nhưng cô ấy chấp nhận chỉ nắm tay người yêu mới suốt một năm, mà vẫn chưa vội hôn.
Từng có người bạn viết một bài, nói con trai thường nắm tay cô ấy lúc đi qua đường, lúc đi dạ hội, lúc đi xem phim ma ở rạp, và bảo cô, nắm tay hay không nắm tay rất quan trọng.
Tôi nhớ về khi còn yêu, những phút làm tôi cảm động nhất, đều có liên quan đến cái nắm tay.
Lần đầu tiên tôi nắm tay bạn trai trong mối tình đầu, tôi xấu hổ đến mức độ cứ cúi gằm xuống, hồi hộp lo lắng nên ra cả mồ hôi tay, dường như lúc đó là tuyên bố: "Chúng ta sẽ cùng bên nhau!", và trái tim tôi đập vội vàng cuống quýt đến gần tắt cả thở.
Tôi rất thích người bạn trai lúc đó, khi đi đường, bước chân anh ấy rộng hơn vượt lên tôi, thì tay vẫn nhớ đưa về sau, lòng bàn tay hướng lên trên, ngầm nói với tôi rằng em ơi, đưa tay đây cho anh. Cái cảm giác đó êm ái lắm.
Tôi cũng thích lúc đi ăn cùng bạn bè, người yêu tôi lén nắm tay tôi dưới gầm bàn, và cả hai thậm chí không nhìn vào mắt nhau, mà qua hơi ấm lòng bàn tay anh ấy làm tôi hiểu rằng anh đang ở bên tôi.
Khi đi xe máy, anh ấy buông tay trái ra nắm lấy tay trái tôi, lúc lái ô tô, anh sẽ buông tay phải ra nắm lấy tay phải tôi. Tôi thích bàn tay rộng lớn của một người con trai, ngón tay dài, lòng bàn tay chắc chắn, để tôi cảm nhận được sức mạnh của anh, và yên tâm dựa vào trong vòng tay anh.
Mỗi lần mùa đông, tay người bạn trai là lò sưởi của riêng tôi, cho dù trời lạnh thế nào, cho dù là mười độ dưới không, tôi đều có hơi ấm của anh. Mà hơi nóng của lòng tay người con trai bạn yêu thường vừa đủ ấm, cho dù người con trai khác cũng có thân nhiệt như thế, thì bạn cũng chỉ quen với hơi ấm của người yêu thôi.
Khi chúng ta lớn lên, làm người trưởng thành, nhịp điệu của tình yêu trở nên vội vã hơn, và một cái nắm tay đã trở nên không còn nhiều ý nghĩa nữa, bạn có thể thấy một cái nắm tay sao dễ dàng, hoặc nó chả còn biểu lộ cái gì nữa. Khi chúng ta ở cạnh nam giới, có thể tất cả không còn bắt đầu bằng cầm tay nữa. Mà có thể tình yêu sẽ bắt đầu từ một cái hôn, hoặc là ta có thể làm tình với một người con trai, rồi mới yêu anh ta.
Hoặc thậm chí, cái gì cũng đã "trao" rồi, nhưng vẫn không hề yêu anh ta một chút nào.
Tôi cũng nghĩ đến rất nhiều người đàn ông, họ có thể đồng ý hôn một cô gái, làm tình với cô ta, nồng nhiệt như những tình nhân hạnh phúc nhất, thế nhưng chưa chắc anh ta đã chịu công khai nắm tay bạn trước đám đông.
Chúng ta đã bắt đầu quen với những quan hệ tình cảm phức tạp, quen dần cả những quan hệ quá sâu về xác thịt, nhưng chúng ta lại bỏ qua một cái nắm tay giản đơn. Hoặc có thể ta không bỏ qua, ta chỉ không coi nó là một cái gì quan trọng và cần thiết.
Tôi nghĩ, nắm tay hẳn rất đơn giản, nhưng nó chính là một thứ quan hệ xác thịt khó thực hiện nhất.
Chúng ta có thể dễ dãi nắm tay bất kỳ người nào, nhưng chúng ta không dễ dãi làm tình với bất kỳ người nào.
Ngược lại, chúng ta có thể rất dễ làm tình với một người nào đó, nhưng chúng ta lại rất khó nắm tay một cách giản dị và thiết tha với họ.
Tôi nhớ lại những người con trai đã yêu tôi, họ rất ít nắm tay tôi, và khi đi đường, đại đa số là tôi chủ động nắm lấy tay họ.
Họ vì là người chững chạc, trưởng thành, nên không còn bột phát và chủ động, tôi đã không bao giờ nói với họ rằng, tôi mong biết bao người yêu đưa tay dắt tôi trước, chủ động nói anh yêu em, chủ động nói anh trân trọng em biết bao, anh cần em biết bao. Mặc dù tôi là một cô gái rất tự tin năng động, nhưng tôi rất cần bạn trai chủ động, anh hãy cho tôi sức mạnh để tôi yêu anh đi.
Không lẽ nắm tay, nói yêu tôi lại khó khăn thế? Phụ nữ dù đã chững tuổi, hay còn thơ ngây, cái phụ nữ cần rất giản đơn.
Có nhiều khi trên đường về, những cái nắm tay của những đôi vợ chồng già đã làm tôi cảm động. Có bao nhiêu người trên thế giới già rồi, đi không nổi nữa, nhưng vẫn được một bàn tay nắm dìu đi chầm chậm? Trong cả cuộc đời này, đến khi bạn già, xấu xí, bệnh tật đầy, bước đi thập thễnh, anh ấy sẽ còn ở bên bạn nắm tay bạn chăng? Cho nên mỗi khi nhìn thấy những đôi vợ chồng già tôi thường mỉm cười, nhưng không ngăn được nước mắt thấm ướt mi.
Có người nói với tôi, làm tình xa cách hơn nắm tay. Tôi không hiểu, tôi nghĩ làm tình thì phải gần gũi hơn nắm tay chứ. Không phải chúng ta vẫn phân loại tình cảm theo thứ tự này: Nắm tay - ôm - hôn - âu yếm vuốt ve - làm tình. Rõ ràng làm tình chứng tỏ tình yêu sâu sắc hơn nắm tay chứ?
Không đâu.
Thật sự là không đâu.
Có những người làm tình trước, nắm tay sau. Cũng có người hôn trước, rồi mới cầm tay. Nếu sau đó chúng ta yêu nhau, thì thứ tự trên chẳng còn gì là quan trọng nữa. Nhưng bạn có phát hiện ra rằng, rất nhiều người họ muốn bí mật làm tình cùng bạn, nhưng lại không đồng ý nắm tay bạn giữa đám đông?
Mà những gì còn lại ngọt ngào trong trái tim người con gái, không hẳn là lúc làm tình, mà thường là lúc bạn trai nắm tay thật chặt, thật sát, khi dọc đường, khi trên xe, hoặc cái nắm tay ngay cả lúc đã ở trên giường. Như thể qua lòng tay ấm truyền cho mình cảm giác, anh ấy yêu chân thành.
Nếu một cái nắm tay có thể làm mình cảm động, nếu tình yêu có thể đơn giản như thế, thì có thể, cái nắm tay còn quan trọng hơn chuyện lên giường.
(Trang Hạ lược dịch)
từ diễn đàn Saycoo - Đài Loan




P/S:Dành 1 chút thời gian đọc lại những câu chuyện, nhìn lại những gì đã có và mỉm cười tin tưởng vào 1 điều gì đó mà vẫn được gọi là "điều kì diệu"...
Will you take my hands if God gives us a chance????
Định để là would mà negative quá... There will be miracles, when you believe mà

h2y3
16-05-2010, 06:08 PM
Mở đầu là 1 câu chuyện mà tớ đã đọc rất nhiều lần, tớ nhớ lâu nhất và tớ thích nhất:


Cà phê muối

Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ, và hơn nữa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngập mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sư nên cô đồng ý.
Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện.
Bỗng nhiên chàng trai gọi người phục vụ:
- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!
Mọi người đứng xung quanh hết sức ngạc nhiên và nhìn chằm chằm vào chàng trai. Chàng trai đỏ mặt, nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.
Cô gái tò mò:
- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?
- Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển- Chàng trai giải thích- Khi chơi ở biển tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.
Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo...
Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... và cô đã tìm được người đàn ông của mình qua cốc cà phê muối.
Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu, vì " công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống rất hạnh phúc.
Mọi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai- nay đã là chồng cô- một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy.
Suốt 50 năm kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.
Sau 50 năm người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:
" Gửi vợ của anh,
Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất- về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường nhưng anh lại nói nhằm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được, đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần, nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối em một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu.
Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy tiếc vì mình đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được em, và anh sẽ uống cà phê muối cả cuộc đời"
Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt.
Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối có vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".

From me: Có lẽ không bao giờ tớ quên được câu chuyện này, cảm xúc từ lần đầu đọc câu chuyện khi tớ học lớp 5 đến bây giờ sau 6 năm vẫn không hề thay đổi... Có lẽ lời nói dối của chàng trai trong câu chuyện là lời nói dối ngọt ngào nhất trên cuộc đời này, lời nói dối duy nhất mang lại hạnh phúc...
To someone: Hình như mình tìm được người để pha cafe cho uống rồi :9:

mình đọc câu chuyện nè trong diễn đàn kiến thức
quá hay
nếu các bạn chưa kịp đọc thì hãy copy vào máy
lúc nào rỗi thì đọc
ngốc thật.......hihhi

---------- Post added at 05:53 PM ---------- Previous post was at 05:44 PM ----------


có ý nghĩa.thượng đế đáng yêu quá.hehe



khi tuệt vọng hãy chọn cách chấp nhận nó và tìm lây một bờ vai.đủ để rông,đủ lớn để những SN được gọi là"tuyệt vọng" ấy có thể chút vơi đi
nhìn vào gương
cười 1 cái
tớ thề là tâm trạng sẽ k tồi tệ đến nỗi tự sát đâu hì

---------- Post added at 06:02 PM ---------- Previous post was at 05:53 PM ----------


♥[Lkc]♥ - sai em nghĩ là hòan tòan sai. Con ng không bao h được phép quá mãn nguyện hay bằng lòng với thực tại được. Như thế sẽ không thể tiến lên được mà mãi mãi vãn giậm chân tịa chỗ.Hãy đăng kí thành viên hoặc đăng nhập để xem Mà trong c/s hiện nay, xã hội sẽ đào thải những ai quá tự mãn và bằng lòng vs bản thân...

hixxxx
thực ra thì không có j là đúng hoàn toàn cả
trên 1 góc đọ nào đó thì bớt tham lam là tốt muz

---------- Post added at 06:08 PM ---------- Previous post was at 06:02 PM ----------


Thượng đế cho con hỏi có cái j` là vĩnh cửu h0k ạ???kon h0k tin người yêu hay tình yêu là forever.
nếu không có niềm tin vào cái j thì nó không bao giờ vĩnh hằng đk con ạ
cứ tin nó vĩnh hằng thì nó sẽ vĩnh hằng
cho dù chia tay thì nó vẫn là tình yêu đẹp trong con nếu con nhớ nó:p