bláh.bláh
30-05-2010, 02:13 PM
:mt002Gió vẫn đi tìm nơi dừng chân cho riêng mình.Nhìn nơi phương trời một chàng trai đang tìm tình yêu.Giọt nắng ấm cho ngày mai giờ đành chôn hết.:mt045Mình anh bước đi mình anh đau mình anh lặng khóc.Lặng một câu hỏi:”Anh ở đâu cho tình yêu của em?”.:mt040
Cũng chẳng nhớ là đã bắt đầu từ bao giờ nhưng có lẽ kết thúc thì như vừa diẽn ra vậy.Khi yêu những lời ngọt ngào nhất những niềm thương yêu nhất đã có rồi em.Còn giờ thì chẳng còn gì cả.Anh yêu em?Em có biết điều đó không.:mt022Biết chứ…Rõ ràng và mạch lạc.Không hiểu nhưng lại cứ phải tỏ ra là mình hiểu.Vì sao chứ?Đôi mắt vẫn là ngày ấy.Nhưng vô hồn và vô lối.Chẳng biết nhìn ai chẳng biết nhìn về phía nào nữa.Gío thổi mạnh nên hoa rụng mất rồi.Anh không muốn và thật là không muốn.Nhạt phai khô héo tựa không còn một chút sức sống vậy.Phía sau em là anh đó.Đang nhìn em dù chỉ là cái nhìn trộm.Cái nhìn đầy kiêu hãnh ngày ấy chỉ nằm trong hai từ gọi là “dĩ vãng”.Ai ngờ ngày hôm nay lại như vậy.
:mt035Chẳng biết bao giờ em quay lại.Chờ và chờ đến khi nào thế.Những điều không ngờ nhất trong cuộc sống lại đến với chính anh.Vượt qua ư:mt057?Khó khăn và không đủ sức.
{Ước rằng}
………Có một giây để quên đi một người…………..
……..Có một giây để quên đi tất cả………..
………..Có một giây để anh là anh ngày ấy…………….
…………Có một giây để biết mình phải làm gì………
……….Có một giây để tin rằng ngày hôm nay đâu phải là sự thật….
Như thế là đã quá nhiều em nhỉ??.Nếu dễ thành sự thật thì còn ai ước mơ nữa.Lặng nghe bên tai âm thanh cơn gió chỉ mình anh trông về ngày trước.Một người nhớ nhung một người rời xa mãi.Một người ngày đêm ngóng trông còn một người giờ thì bỏ quên.Quên ư?Sao quên đi cả anh.Người làm em cười mỗi khi xuất hiện.Người bên em mỗi khi em cần.Người làm em chờ khi em đợi.Và là người không bao giờ quên được em.
Cũng chẳng nhớ là đã bắt đầu từ bao giờ nhưng có lẽ kết thúc thì như vừa diẽn ra vậy.Khi yêu những lời ngọt ngào nhất những niềm thương yêu nhất đã có rồi em.Còn giờ thì chẳng còn gì cả.Anh yêu em?Em có biết điều đó không.:mt022Biết chứ…Rõ ràng và mạch lạc.Không hiểu nhưng lại cứ phải tỏ ra là mình hiểu.Vì sao chứ?Đôi mắt vẫn là ngày ấy.Nhưng vô hồn và vô lối.Chẳng biết nhìn ai chẳng biết nhìn về phía nào nữa.Gío thổi mạnh nên hoa rụng mất rồi.Anh không muốn và thật là không muốn.Nhạt phai khô héo tựa không còn một chút sức sống vậy.Phía sau em là anh đó.Đang nhìn em dù chỉ là cái nhìn trộm.Cái nhìn đầy kiêu hãnh ngày ấy chỉ nằm trong hai từ gọi là “dĩ vãng”.Ai ngờ ngày hôm nay lại như vậy.
:mt035Chẳng biết bao giờ em quay lại.Chờ và chờ đến khi nào thế.Những điều không ngờ nhất trong cuộc sống lại đến với chính anh.Vượt qua ư:mt057?Khó khăn và không đủ sức.
{Ước rằng}
………Có một giây để quên đi một người…………..
……..Có một giây để quên đi tất cả………..
………..Có một giây để anh là anh ngày ấy…………….
…………Có một giây để biết mình phải làm gì………
……….Có một giây để tin rằng ngày hôm nay đâu phải là sự thật….
Như thế là đã quá nhiều em nhỉ??.Nếu dễ thành sự thật thì còn ai ước mơ nữa.Lặng nghe bên tai âm thanh cơn gió chỉ mình anh trông về ngày trước.Một người nhớ nhung một người rời xa mãi.Một người ngày đêm ngóng trông còn một người giờ thì bỏ quên.Quên ư?Sao quên đi cả anh.Người làm em cười mỗi khi xuất hiện.Người bên em mỗi khi em cần.Người làm em chờ khi em đợi.Và là người không bao giờ quên được em.