PDA

View Full Version : Lucky?!



Cyber Sebastian
06-08-2009, 10:06 AM
Lucky in my dream...


Linh kéo ghế, thu mình vào một góc. Cả buổi chiều hôm nay, cô cố tìm 1 quyển sách mang tên “Kitchen” mà người đó bảo là rất hay. Trước khi tìm thấy nó, Linh đã bị thu hút bởi 1 dòng chữ khác, được viết cẩn thận vào mẩu giấy nhỏ “Lucky in my dream…”. Linh có biết câu này. Là lời 1 bản soundtrack của bộ phim mà cô đã từng xem. Linh cầm lấy tờ giấy. Chẳng hiểu sao, cô lại muốn giữ tờ giấy đó cho riêng mình. Có thể nó chỉ là một trò đùa, là một nét chữ vô tình của ai đó, nhưng Linh muốn giữ.
Nhìn kĩ vào mảnh giấy, chỉ là một câu đơn giản, nhưng nó xoáy sâu vào tâm trí của Linh mạnh mẽ. Có thể là của người đó. Linh và người đó cũng từng quen nhau kiểu này, chẳng lẽ người đó muốn đùa với Linh? Không không, Linh xua tan cái ý nghĩ trong đầu, người đó đã đi xa lắm, xa lắm rồi, không còn có thể ở lại để đùa với Linh nữa. Cố chú tâm vào một quyển sách mà tình cờ Linh thấy, cố đọc những dòng chữ đang nhảy múa trên từng trang giấy, cố không nghĩ về bất kì một ai cả. Cuộc sống của Linh đã bị xáo trộn khi gặp người đó. Rồi khi người đó biến mất, Linh lại thấy hình như đến lúc này cuộc sống của cô mới thật sự bị đảo lộn.

“Anh đã cho em một giấc mơ… mà không bao giờ em tìm thấy hồi kết…”
Nhíu mày, Linh không biết tại sao mình lại viết câu ấy vào trong phần trống của mẩu giấy kia, rõ ràng, nó không liên quan gì đến Linh cả. Đứng dậy, Linh ra về. Cô không thể nào chăm chú đọc sách được khi mà mỗi khi cô định đọc thì kỉ niệm về người đó lại trở về.

*

Lucky in my love…

Đã nhiều ngày Linh không vào thư viện. Ngày trước, thời gian vào thư viện là một khoảng không thể thiếu trong quỹ thời gian vốn có của cô, những quyển sách là người bạn thân thiết của cô. Với một người nội tâm, khép kín, thì thư viện chính là nơi tĩnh lặng nhất, bình yên nhất, là nơi mà mỗi khi cô mệt có thể ngả mình nghỉ ngơi.

“Ljnk, mày ra thư viện đi, ta0 đang chờ, nhanh lên.”
“Ta0 k0 ra đâu.”
“ Tao tjm` thấy Kjtchen ch0 mày r0aj`, ra đj…”

Vẫn thế, chỉ cần có một tác động nhỏ thôi, là Linh lại không ngăn cản được việc mình bước chân vào thư viện. Trang đứng cạnh cửa, ôm một chồng sách, cười toe toét:
- Tao đùa đấy, thấy chán quá nên gọi mày ra chơi thôi.
Linh chẳng nói gì, nhìn con bạn đầy ý trách móc. Nhưng cô cứ bước vào phòng đọc, lại ngồi vào cái bàn thân thuộc, Linh cầm quyển sách hôm trước đọc dở ra. Nhìn vào mẩu giấy kẹp sẵn trong trang hôm trước, mắt Linh nhoè nước. Lại là một dòng chữ khác… Lucky in my love…
“Em không may mắn, không hề may mắn… chưa bao giờ em may mắn cả… gặp anh, rồi lại xa anh… đó không phải là may mắn… em ghét anh… đừng đùa như thế nữa… đừng đùa như thế với em…”. Linh nấc lên, tự nhủ. Ai nói với Linh đi, đây không phải là người đó, không phải…

- Đừng có khóc nữa, ồn ào quá đi! - Một giọng nam vang lên, giọng nam trầm. Linh quay về phía phát ra tiếng nói, ở ngay trước mặt Linh, là một người ngồi đối diện.
- Ai cần anh ngồi đây? – Linh bắt bẻ
- Này, là cô vào sau tôi nhá… - Rồi liếc nhìn mắt Linh, đôi mắt sưng húp – thôi, không nói nữa, trật tự để tôi học.
- Gì?!
- “Gì” cái gì hả??? Tôi bảo yên để tôi học, điếc hả? - Người kia gắt lên với Linh.
- Thì học đi, có ai nói gì đâu… - Linh lẩm bẩm, rồi lại chúi đầu vào cuốn sách, nắn nót viết 1 dòng chữ khác lên tờ giấy… Where R U? …



- Này em, bài “ Mùa xuân chín” của Hàn Mặc Tử đầu tiên như thế nào? - Giọng trầm trầm kia lại vang lên.
- Gì?! Ai là em?
- Anh đang hỏi em đấy, bài “Mùa xuân chín” của Hàn Mặc Tử đầu tiên như thế nào? – Cái mặt kia cứ nhơn nhơn làm Linh khó chịu. Không muốn đôi co nhiều, Linh lạnh lùng:
- “Trong làn nắng ửng: khói mơ tan / Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng…”
- Được rồi được rồi, nhớ rồi - Người kia cắt ngang - Thế “Vội vàng” của Xuân Diệu cái đoạn “ Xuân xuân…” gì gì ý là ntn?
- Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua / Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già / Mà xuân hết nghĩ là tôi cũng mất / Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật / Không cho dài thời trẻ của nhân gian… - Linh cau mày, nhìn cái thằng ngồi đối diện đang chép lấy chép để - Được chưa? Có mỗi bài thơ cũng không thuộc… thôi nhá…
- Ờ ờ được rồi… À mà anh hỏi nốt 1 câu, cái bài mà có câu “Người đẹp vẫn thường hay chết yểu / Thi nhân đầu sớm bạc hơn ai” là của ai?
- “Hoa bạc mệnh” của J.Leiba. Xong chưa? Thế thôi nhá. Nói cho anh hay, tôi không phải là cái kho sách. Ok?
- Rồi rồi… thôi trật tự nhé – Tên kia đáp cụt lủn. Linh thấy khó chịu vô cùng, gì mà vừa mới hỏi rõ ngọt xong quay ra 360°. Linh lườm lườm rồi lại tiếp tục công việc chính của mình.

*

My little princess…

Thật là ác mộng. Thật là kinh dị. Thật là đáng sợ. Chắc Linh phải lao đầu vào gối mà chết mất thôi. Ôi giời ơi là giời… ai mà ngờ được là nó lại là sự thật kia chứ. Mai làm sao mà Linh dám bước chân vào lớp đây? Cuộc sống của Linh sau này rồi sẽ ra sao đây? Linh không dám nghĩ đến nữa… giống phim kinh dị quá. Linh nốc ngay cốc cà phê để trên bàn và ngay sau đó phải phun phèo phèo ra chỉ vì đắng quá, rồi lại suýt sặc coca vì tự nhiên nghĩ đến chuyện lúc sáng.



Lớp chúng ta đón thầy giáo mới. Thầy sẽ dạy thay thầy Quảng đang nghỉ ốm một thời gian. Lớp vẫn chăm chú nhìn lên bảng, mặt đứa nào đứa nấy vẫn bình thản như không, giả cái điệu bộ không thèm quan tâm đến chuyện gì đang xảy ra, mặc cho cô Nga cứ rào đón trên bục giảng.
Rồi, đương nhiên là mọi chuyện sẽ diễn ra như bình thường, cô giáo giới thiệu xong thì sẽ đến lượt ông thầy giáo kia. Lớp vẫn đang trong trạng thái trật tự nhất có thể. Linh thì đang gục đầu xuống mặt bàn, tranh thủ chút thời gian quý giá để chợp mắt vì hôm qua thức trắng đêm.

- Chào các em, thầy là thầy Nguyên. Thầy sẽ dạy thay môn văn mà thầy Quảng đang dạy. Mong chúng ta sẽ hợp tác tốt với nhau… - Sau đó thì, chắc là thầy đã nở một nụ cười “mua chuộc” nào đó với lớp mà chúng nó vỗ tay rào rào.
Vẫn như bình thường thôi mà, mỗi người có 1 cách giới thiệu riêng, có thể ông thầy này lại đặc biệt hơn khi tự giới thiệu mình bằng một cách “khó coi” nào đó. Trên bục giảng, ổng vẫn tiếp:
- Như thầy đã nói, mong chúng ta hợp tác tốt với nhau… vậy thì, em ngồi dãy giữa bàn thứ… 1 2 3 4, bàn thứ tư đứng dậy, em định có thái độ bất hợp tác?
Linh vẫn bình thản như chẳng có gì, chỉ đến khi thằng bạn huých nhẹ vào người thì mới ngẩng mặt lên. Mọi người đang nhìn Linh.
- Là em ạ?! – Linh hỏi
- Đúng đúng. Là em đấy. Cô bé mắt sưng húp trong thư viện cho thầy biết có phải em đang có thái độ bất hợp tác ko?? – Ông thầy nhìn Linh cười đểu, trông cái mặt ổng lúc này quen quen. Linh trợn mắt, không nói được câu nào, miệng lẩm bẩm:
- Gì?! - Rồi hét lên một tiếng rõ to, là cái thằng quái nhân mà cô gặp trong thư viện. Thế không phải ác mộng thì là gì nữa?!?!?!?!?

Sau đó thế nào thì chắc ai cũng đoán ra. Trong giờ văn của ổng mà Linh bị gọi lên như chém chả, hầu hết đều là đọc thơ, rồi lão tha hồ bắt bẻ giọng đọc có truyền cảm hay không… Khốn nỗi, nhìn ông thầy này đẹp trai đến lạ ( Linh bắt đầu bị những ánh nhìn khó chịu soi mói.



*

Linh thề, thề sẽ không bao giờ nhìn mặt ông thầy tên Nguyên kia nữa. Không thèm nhìn thêm 1 phút giây nào cả. Thật là bất công. Quá bất công. Khi mà đáng nhẽ giờ này Linh đang yên vị trong cái chỗ ngồi thân yêu của mình thì thay vào đó Linh lại phải… đứng xó. Thật hết chỗ nói. Biết ngay mà, lớp đã có đứa ghen tị với Linh. Mà ghen tị gì chứ?! Chúng nó tưởng thế sướng lắm đấy à. Đây này, nhìn đây này, Linh đang sướng quá cơ …

- Ah, còn thừa thời gian nhỉ, chúng ta tìm hiểu thêm 1 chút về từng người được ko? – Cái tiếng nói khó nghe vang lên. Thế mà chả hiểu sao bọn con gái trong lớp cứ vỗ tay như điên. - Thầy sẽ giới thiệu đầu tiên. Thực ra thì thầy vẫn còn đang đi học. Thực ra nữa là thầy dạy Anh chứ ko phải Văn.*nhìn mặt ổng cười toe toét kìa* Mỗi khi lên lớp là thầy phải mượn bài giảng của cô Mai để dạy. Thầy cũng chỉ hơn các em 2 tuổi thôi. * ặc, gì thế này?* Cũng không có gì đáng nói cả. Lí do thầy dạy thay thầy Quảng thì chắc chỉ thầy ấy mới biết, chứ thực ra lúc đầu thầy ko thích dạy tí nào, vì nói trắng ra là thầy vẫn là sinh viên *nhún vai* và xưng hô thế này thực sự sẽ làm giảm đi độ trẻ của thầy… *ôi mẹ ơi*… ờ… thế thôi nhé, bây giờ đến lượt ai?

- Em hỏi thầy 1 câu ạ - Thằng lớp trưởng tự nhiên đứng phắt dậy, rồi cười nhăn nhở - Vậy bọn em gọi thầy là anh được không ạ?
- Ờ… đúng ý thầy… *ổng vỗ gối ngon ơ*. Vậy thống nhất thế nhá…



… My little princess…?!



*


Fly away fly away fly to the top… Fly forever…

Linh ngồi lại muộn hơn so với thường ngày. Cô muốn gặp người đã viết mẩu giấy đó. Không trả lời câu hỏi của cô. Từ hôm ấy, ngày nào cô cũng ra đây, nhưng sao không gặp được người ấy? Là ai? Dạo này cuộc sống của Linh quá bận rộn, quá nhiều thứ đáng để lo toan, quá nhiều việc để làm, quá ít thời gian để suy nghĩ đến một vấn đề đã lùi sâu vào quá khứ. Nhưng ngày nào cũng vậy, Linh vẫn dành ra một khoảng thời gian nhất định để vào thư viện, trở về với thói quen cũ, và để mong chờ 1 người mà cô chưa từng biết mặt.
Linh cầm tạm một quyển sách lên đọc, là tuyển tập truyện ngắn của tác giả Minh Nhật “Bỗng một ngày đẹp trời” :) Linh thích truyện của Minh Nhật, rất teen . Đã từng mơ mình có một hoàng tử trà sữa giống Minh Nhật Chờ mãi. Linh không thấy ai vào phòng ngoài 2 người ngồi từ trước. Đúng là khó mà tìm được một người mà khi mình chẳng biết gì về người ấy cả, ngoài nét chữ. Nhưng chữ thì…
Linh thu dọn sách vở, tự trách mình là một kẻ thừa thời gian.


“ Đôi lúc tớ muốn được bay, để quên đi tất cả, tớ muốn sải đôi cánh bay vào không trung, bay theo làn mây, trôi theo dòng nước, thoả thích cùng chim muông. Bay để cho thấy lòng thanh thản. Bay mãi, bay mãi…thật xa. Lúc ấy, tớ sẽ không nhìn xuống mặt đất nữa, vì dưới mặt đất người ta dễ quên nhau lắm…”


Vì dưới mặt đất người ta dễ quên nhau lắm…? Linh nhớ lại những gì đã đọc được trong một quyển sách, của một nhà văn nước ngoài nào đó.
Rảo bước trên con đường bằng lăng phủ kín. Nắng chiếu xuyên qua từng bông bằng lăng tím ngát, bóng đổ xuống lề đường xám xám. Linh cứ bước đi, qua những bông hoa khẽ rơi nhẽ xuống dưới chân cô. Lá xanh…



- Thầy Quảng khỏi ốm rồi, từ bây giờ thầy Nguyên không dạy lớp ta nữa – cô Nga vào thông báo với lớp. Một số đứa thở dài ngao ngán, riêng Linh, Linh cứ cười suốt, tự hỏi có phải là đã được giải thoát? May mắn là đây sao?!




Linh dành thời gian vào thư viện nhiều hơn nữa. Học hành cũng chăm hơn. Cô không còn nhận được một mẩu giấy nho nhỏ nào nữa. Không có ai bên cạnh, không có sự khích lệ, Linh tự an ủi mình, tự đặt ra kỉ luật cho mình, cũng sắp thi đại học rồi, đâu còn công sức nghĩ ngợi chuyện không đâu?

Linh thi khối C. Đang ngồi tập trung làm bài tập thì… Két (đây là tiếng của sợi dây tư tưởng tập trung cao độ khi bị đứt… hay nói cách khác là linh đang bị phá đám khi cố gắp học).
- Ô chào em *oẹ* - Người kia cười toe. trời ơi, vậy mà Linh cứ tưởng thoát rồi chứ. Mặt méo xệch, Linh than thở:
- Thôi tha cho em đi thầy ơi…
- Ủa?! Ở đây có ai là thầy giáo của Linh hả?
- Hơ… - Linh thở dài - Được rồi… tha cho em đi… anh! – Linh nhắm tịt mắt. Thật là khó coi. Mấy hôm trước vừa dạy học xong ra đây bắt xưng anh. Lai căng.
- Anh có định làm gì Linh đâu, anh cũng phải ra đây để học chứ… trật tự nhé…
Như cũ. Linh thấy chẳng có gì mới trong cách xưng hô này cả. Thì đúng rồi, đầu tiên thì hắn cũng đâu phải là thầy giáo của Linh đâu. Chả hiểu sao Linh lại tò mò khi thấy hắn xé ra một mẩu giấy nhỏ. Theo dõi từng động tác một, cuối cùng, chẳng có gì đáng nói cả, xé ra để lau ngòi bút. Nhưng rồi, Linh giật mạnh mảnh giấy đó. Trên đó có 1 từ, giống hệt từ mà Linh đã nhìn thấy, cái chữ L hoa không sai vào đâu được… Lucky. Hướng ánh mắt đầy nghi ngờ vào nhân vật khả nghi. Nguyên vẫn cứ cắm cúi làm bài, mặc cho đứa con gái ngồi đối diện đang nhìn mình với ánh mắt hình viên đạn.


- Linh ra đây để học hay là để nhìn anh thế? – Nguyên nói mà vẫn không ngẩng lên nhìn Linh
- Cái chữ “lucky” này là do anh viết hả? – Linh hỏi ngay
- Ừ - Nguyên đáp không ngần ngại.
- Là anh thật à? – Linh nói mà gần như là hét lên – Anh? Mấy câu kia cũng là do anh viết?
- Câu nào? Linh nói bé thôi ko mọi người nhắc – Nguyên ngáp, không quên nhắc nhở con bé đang há hốc mồm kia. – Anh chẳng viết câu gì cả. Mà Linh hỏi chữ “lucky” ấy hả? đẹp ko? kiểu chữ L hoa anh vừa học được của thằng bạn đấy…
-… - Linh nghe xong, thở dài chẳng nói gì. Cứ nghĩ là đã tìm thấy. Bạn của Nguyên thì biết là ai? Linh đi về. Quyết định từ bỏ việc tìm kiếm vô vọng ấy.

*




Ngày trước có một khoảng trống trong thư viện mà bây giờ người ta đã đặt vào đó một chiếc đàn piano mới coóng. Nhưng Linh không thấy ai dùng nó cả.
Mấy hôm trước, trong quyển sách Linh hay đọc, có một mảnh giấy rơi ra, dòng chữ như 1 lời thách thức I’m over the top, chase me if you can…
Nghĩa là có một người nào đó đang nhử Linh à? Thách à? Nổi máu không phải lúc, Linh không thể để ai coi thường được, tìm thì tìm.





Linh xin vào làm thêm trong thư viên. Nói là làm thêm thì hơi nặng nhọc, chỉ là thu dọn sách báo thôi, dọn dẹp lau rửa các thứ ấy mà. Nhưng Linh chưa một lần nào phải động đến cái đàn piano. Nó luôn được ai đó lau rửa cẩn thận trước kki Linh đến. Linh đã từng nghĩ khi làm ở đây sẽ có thể biết rõ từng người nào đến và đi, sẽ dễ dàng tìm ra người mà cô cần. Nhưng không. Chưa một lần nào Linh bắt gặp bóng dáng của một người lạ. Linh làm ca 6h – 8h, và lúc đấy thì chẳng có bất kì 1 ai bén mảng đến cả.


*

Lucky in my love…

Trời ơi làm sao mà Linh có thể không nghĩ ra cơ chứ? Tại sao Linh lại ngu như thế cơ chứ? Ngại quá. Linh sẽ đối diện với ngày mai ra sao đây? Linh sẽ đối mặt với mọi người trong thư viện như thế nào đây? Linh đã quá khờ khạo, quá ngốc nghếch, qúa đơn giản, quá thiếu suy nghĩ. Mặt Linh đỏ bừng lên như 1 quả cà chua chín tới, tay vẫn tát tát nhẹ vào mặt để phân biệt đâu là thực đâu là mơ. Vậy mà, tại sao, má Linh lại đau như thế này? Sao má Linh nóng thế này??? Ngày mai, sẽ đối mặt với Nguyên như thế nào đây?!?



..
.

Làm sao mà mai nói chuyện được với Linh bây giờ? Sao tôi lại ngu thế này cơ chứ? thật là một thằng con trai vụng về hậu đậu. Biết thế vừa nãy không nên vào phòng đọc viết cho Linh mấy chữ để rồi Linh nghi ngờ mà ở lại, không về nữa. mà rõ ràng là hết ca làm của Linh rồi, thì ở lại làm gì cơ chứ. Yahss…Đã thế lại còn không biết đường mè té đi, lại còn cố nán lại đàn thêm 1 bản nhạc. Nhưng cũng đúng, đó là đàn của tôi thì cớ gì tôi lại ko được đàn cơ chứ? Nhưng… Linh lại ở đấy để làm gì? Rồi tôi lại hâm lên mà hát bài Lucky làm gì chứ? Ngốc nghếch để Linh nhận ra. Hôm trước thoat được rồi lại còn cố nhử Linh. Mai làm thế nào mà đối diện được với Linh giờ?đã thế, Linh lại còn lại hỏi một câu quá là quá đáng : “Anh là Nguyên? Anh cũng là người kia phải ko?”. Không không. Tôi đâu có ngốc. Là Linh ngốc, như thế mà vẫn ko nhận ra, lại còn chạy lại hỏi. Nhẽ ra từ đầu ko nên viết mấy cái mẩu giấy vớ vẩn đấy để trêu Linh. Ừ thì… chỉ là thấy Linh ngày nào cũng đến thư viện trong bộ dạng khó coi, cứ tìm mãi 1 thứ gì đó… Cuối cùng thì hoá ra là tìm lại kỉ niệm về 1 người mà Linh yêu quý. Đáng lẽ không nên xin thầy Quảng cho mình vào dạy lớp của Linh mấy hôm. Đáng lẽ ngay lúc đầu không nên để ý kĩ Linh đến thế. Đáng nhẽ cứ kệ Linh - cô bé có ánh mắt ngây thơ như thỏ non lạc đường ở 1khoảng trống nào đó trong thư viện. Đáng lẽ…




I’m over the top, chase me if you can…




Can…?!