PDA

View Full Version : tấm cám nóng hổi...vừa thổi vừa đọc



snowinheart
07-02-2009, 11:17 PM
Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa, trong một gia đình nọ, có hai người con gái cùng cha khác mẹ. Tấm là con của bà vợ cả, Cám là con của bà vợ lẽ. Người cha mất rồi, mẹ Tấm cũng mất, nên Tấm phải ở cùng với dì ghẻ là mẹ của Cám.


- Tấmmmm!!!!!!!!! Tao đã cấm mày xào nấm với dấm rồi cơ maaaaaaaaà. Đầu mày có bị ấm không? Cẩn thận tao cho vài đấm.

- Tấmmmm!!!!!!!!! Mày hâm à, mày câm à. Sao mày đâm thủng cái mâm???

Hàng ngày, những lời đay nghiến, chửi bới Tấm xảy ra như cơm bữa, cho dù gì ghẻ đã đôi lần bị phê bình trước tổ dân phố vì vi phạm nếp sống văn minh gia đình văn hoá. Tấm làm gì cũng bị bà mắng, trong khi Cám cũng đâm thủng mâm lúc chơi đùa với Tấm thì lại được mẹ khen là văn võ song toàn.

Một ngày nọ, dì ghẻ bỗng thèm ăn tép xào khế. Bà liền gọi hai cô đến và rằng :" Hai con! Hai con hãy ra ngoài ao tắm rửa giặt giũ cho sạch, cho thơm. Nhân tiện lúc đi ngang qua đồng bắt cho mẹ ít tép. Đứa nào bắt được nhiều tép về đây thì ta thưởng cho yếm đỏ, tôm thì càng tốt".

Hai cô vâng lời mẹ và chạy đi. Tấm chăm lam, chăm làm. Cô nhảy ào xuống đồng. Một tay cô mò từng con tép, bắt từng con tôm bỏ vào giỏ. Còn tay kia bứt từng con đỉa đang bám chặt vào đùi, nhìn trước ngó sau rồi vứt mạnh về phía Cám đang say giấc trên bờ.

Chẳng mấy chốc, giỏ tép đã đầy kín. Tấm cất tiếng gọi Cám đi về. Tỉnh dậy, Cám bỗng thấy hoảng sợ vô cùng khi nhìn thấy giỏ của mình trống rỗng. Như thế này thì mẹ sẽ đánh mất. Vừa mới hôm qua thôi, Cám còn chứng kiến cảnh mẹ mình đấm lia lịa vào mõm con chó bécgiê vì nó trót xơi trộm của bà củ khoai lang. Con chó dữ tợn là thế mà phải bỏ chạy, để lại bốn chiếc răng cửa ở bãi chiến trường. Nhớ đến cảnh đó, Cám bất giác đưa tay che lấy miệng mình...

Về đến nhà, dì ghẻ đon đả ra đón Cám và thưởng cho Cám cái yếm đỏ. Còn Tấm, cô khóc tấm tức rồi lủi thủi ra chiếc giếng sau nhà. Cô thấy cuộc đời sau lắm trái ngang. Cô đã bỏ ra bao nhiêu công sức để bắt đầy giỏ tôm tép mang về cho mẹ ghẻ, vậy mà lúc lên bờ, cô đã cả tin khi nghe Cám nói :"Chị Tấm ơi chị Tấm. Đầu chị lấm chị ngụp cho sâu kẻo về mẹ mắng". Rồi lừa lúc Tấm quay đi, Cám đã tráo bỏ giỏ rỗng của mình lấy giỏ đầy của Tấm rồi phi trâu một mạch về lĩnh yếm mới, bỏ lại đằng sau vài viên gạch do Tấm ném với theo.

" Thôi thì của đi thay người", Tấm tặc lưỡi. Sau đó cô nhẹ nhàng thả con cá Bống trong giỏ xuống giếng. Con cá Bống này là của một người đàn ông lạ mặt tặng cho. Lúc ở ngoài đồng tép, đang nằm đập thùm thụp hai tay xuống đất vì uất ức, bất chợt ngẩng lên, Tấm bỗng thấy ông ta từ đâu xuất hiện. Ông tự giới thiệu mình là Bụt. Tấm nhớ rõ lắm vì cái tên này lần đầu tiên cô thấy có trên đời. Lúc đầu cô đã nghĩ thầm "Tên gì mà xấu tệ, sao không giới thiệu tên khác đi cho đẹp???". Tuy nhiên, cô đã trở nên có cảm tình khi nghe ông nhẹ nhàng hỏi :" Vì sao con khóc?". Sau khi nghe Tấm kể lại mọi chuyện, ông Bụt mới cho Tấm con cá Bống này và dặn, mỗi khi cho Bống ăn cơm, hãy nhớ gọi:" Bống ơi Bống! Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta. Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người." Dặn xong, ông bỏ chạy vì bị con chó bécgiê mà Tấm mang theo nhe bộ hàm thiếu bốn chiếc răng cửa ra dọa.

Kể từ ngày đó, mỗi lần sau bữa ăn, Tấm đều lén trút một bát cơm nóng hổi vào trong yếm và nhảy tưng tưng ra ngoài giếng để cho Bống. Những lúc như vậy, Tấm phải vừa nhảy vừa huýt gió để dì ghẻ và Cám khỏi nghi ngờ về hành động của mình. Tuy nhiên, hành động đó của Tấm đã không qua được con mắt tinh đời của dì ghẻ...


"Không điên! Không dở hơi! Không thần kinh! Vậy mà vừa ăn no xong lại nhảy chồm chồm như phải bỏng" - Dì ghẻ nghĩ thầm. "Rõ ràng là khuất tất rồi đây, heheheheee..."


Rồi mụ sai Cám rình Tấm mọi lúc, mọi nơi; ghi lại mọi diễn biến, việc làm thường ngày của Tấm. Cám ghi được tất, không bỏ sót bất kỳ một hành động nào, kể cả những câu chửi thầm Tấm dành cho hai mẹ con Cám mỗi khi nàng tủi phận. Và rồi Cám phát hiện ra chiếc giếng, nơi Tấm thường nhảy tưng tưng đến mỗi khi ăn cơm xong. Ngay sau đó, Cám về thưa với mẹ. Dì ghẻ uất lắm. Bà nghĩ Tấm mang cơm cho giai...

Ngay sáng hôm sau, lúc con gà còn chưa kịp cất tiếng gáy vì chiều hôm trước bị Cám đá vào cổ họng trong lúc tập võ, dì ghẻ đã gọi Tấm dậy:"Con ơi con ơi. Đi chăn trâu phải chăn đồng xa. Chớ chăn đồng gần, làng bắt mất trâu". Tấm ức lắm. Nàng vừa làu bàu, vừa mắt nhắm mắt mở nhảy lên lưng trâu. Làm sao mà không tức cho được, khi mới hai rưỡi sáng đã bị đánh thức, trong khi lịch ngủ thường ngày của nàng chỉ được bắt đầu vào lúc hai giờ mười lăm.


Tấm vừa đi khuất, dì ghẻ và Cám vội chạy lại gần chiếc giếng. Từ đằng xa, hai mẹ con thi nhau nhặt gạch ném rào rào về phía đó. Chẳng biết họ đã ném bao nhiêu viên, chỉ biết rằng chiều hôm đó cả làng phải nghe chửi vì nhà hàng xóm bên cạnh tưởng mất trộm nguyên liệu xây dựng.

Tôi đến, như thường ngày, Tấm lại mang cơm ra cho Bống ăn...

"Bống ơi Bống! Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta. Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người." Người ta nghe Tấm gọi mãi, gọi mãi. Và rồi tiếng Tấm rú vang khi chỉ thấy một cục máu nổi lên mặt nước. Tấm oà khóc. Kẻ nào đã hãm hại Bống? Kẻ nào đã đang tâm làm việc này? Và thế là tối hôm đó, lần thứ hai trong ngày, cả làng lại một lần nữa phải nghe chửi.

Bụt lại hiện lên và hỏi: "Vì sao con chửi?". Sau khi nghe Tấm kể lại sự tình, Bụt mới bảo Tấm tìm xương Bống về cho vào bốn cái lọ và chôn vào bốn góc giường nơi Tấm nằm. Nghe lời Bụt, Tấm quay về nhà tìm xương Bống. Tìm mãi mà không thấy, Tấm lại khóc. Khóc mãi thì có một tiếng nói the thé vang lên "Cục ta cục tác, cho ta nắm thóc ta bới xương cho". Ngẩng đầu lên, Tấm nhận ra con gà trống ngày nào, nay chất giọng đã hoàn toàn thay đổi vì di chứng của lần bị Cám đá vào cổ. Tấm ném thóc cho gà. Gà bới một lúc thì tìm thấy xương. Tấm nhặt lấy bỏ vào lọ và đem chôn dưới bốn chân giường nơi mình nằm...

Ít lâu sau, nhà vua mở hội. Mọi người dân trong kinh thành đều được mời tới dự bữa tiệc do vua chiêu đãi. Mẹ con Cám nghe tin dậy từ sáng sớm, chuẩn bị những bộ váy đẹp nhất, những đôi hài đẹp nhất, và đặc biệt là bỏ qua thói quen ăn sáng hàng ngày. Tấm cũng muốn đi lắm. "Gì thì gì, ăn uống free, không đi cũng phí", Tấm nghĩ vậy ^_^. Nhưng dì ghẻ lại không đồng ý. Bà nghĩ ra kế. Ban đầu, bà lấy một lon sữa ông Thọ tính phục vụ kế hoạch. Nhưng thấy không ăn thua, bà kiếm một hộp sữa Cô gái Hà Lan loại 3kg, xúc đầy thóc, đầy gạo, sau đó đem đổ tất vào thùng và bảo Cám quay cho chúng trộn lẫn. Sau đó bà bắt Tấm nhặt thóc gạo riêng ra, xong thì mới cho đi hội. Tấm uất lắm. Cô muốn bóp cổ Cám cho hả giận. Nhưng khi thấy Cám đang nằm thở phì phò vì chóng mặt, lòng nhân từ đã khiến Tấm gạt phắt tư tưởng tội lỗi...

Mẹ con Cám đi rồi, Tấm bắt tay ngay vào công việc. Nhưng nhặt mãi, nhặt mãi mà vẫn không hết, Tấm lại khóc. Bụt hiện lên và hỏi: "Làm sao con khóc?", và rồi khi biết rõ câu chuyện, Bụt mới cười mà rằng :"Ôi xời ơi, tưởng gì, chuyện nhỏ như con thỏ nằm trên đồng cỏ. Ta sẽ cho con chim "điêu" của ta đến giúp con ngay".

Ngay lập tức, chim của Bụt bay đến, sà vào thùng thóc. Tấm thích chí lắm. Có trong mơ cô cũng chẳng hình dung ra nổi, Bụt cho chim nhặt thóc giúp mình. Tiện thể, Tấm bê cả thùng hạt dẻ, nhờ chim bóc vỏ hộ...

Trong chốc lát, mọi việc đã xong xuôi. Tấm hớn hở vì sắp được đi trảy hội. Nhưng khi nhìn mình trong gương, Tấm lại khóc. Bộ váy yếm duy nhất dì ghẻ cho cô mặc từ ngày này qua ngày khác, từ mùa đông sang mùa hè, giờ chẳng khác gì bikini 2 mảnh. Và đôi guốc cao gót, giờ trông y hệt đôi guốc mộc. Tấm khóc to lắm. Một phần vì cô tủi, và phần nhiều cốt để cho Bụt nghe thấy.


Và Bụt đã nghe thấy thật. Làm Bụt như làm dâu trăm họ, thấy có tiếng khóc ở đâu là phải xuất hiện nơi đó, trừ nhà hộ sinh. Bụt đến chỗ Tấm, và cố gắng cất giọng ngọt ngào: "Lại có chuyện gì nữa đây hử Tấm???". Sau khi nghe Tấm kể lể sự tình, Bụt mới bảo Tấm:"Con đào những cái lọ đã chôn ngày trước lên, thì muốn quần áo đẹp thế nào cũng có, toàn Versace với cả Moschino không hà". Nói xong, Bụt biến mất luôn. Kể từ đó, không ai còn thấy Bụt nữa xuất hiện lần nào nữa trên giang hồ và nghe đâu, ông đã nằng nặc xin chuyển công tác...


Nghe lời Bụt, Tấm đào tung cả ngôi nhà vì chẳng nhớ lần trước đã chôn lọ ở đâu. Cuối cùng, cô cũng đã tìm thấy chúng. Nào thì áo, nào thì quần, nào thì giày, và còn cả một con ngựa. Tấm đóng bộ gọn gàng, nhảy lên lưng ngựa và phi thẳng đến nơi trảy hội. Lúc đi ngang qua cầu, táy máy thế nào, Tấm rơi một chiếc giày xuống hồ. Loay hoay mãi mà không vớt lên được, Tấm tính khóc. Nhưng rồi sợ rằng sẽ đến muộn giờ trẩy hội nên Tấm mặc kệ, nhảy lên lưng ngựa và tiếp tục thúc ngựa phi nước đại...


Đến nơi, đúng lúc nhà vua đang mở cuộc thi kén vợ. Ai ướm vừa chiếc giày mà vua mang ra, người đó sẽ là vợ của vua. Điều lệ cực kỳ đơn giản, dễ chơi, dễ trúng thưởng nên ai cũng muốn thử vận may, trong đó có cả mẹ con nhà Cám. Vậy mà lạ thay, chẳng ai ướm vừa. Người ít nhất cũng rộng ngót một size. Tấm len lỏi chen vào. Cô nhận ngay ra giày của mình. Làm sao mà không nhận ra chiếc giày quá khổ. Tấm ngạc nhiên lắm. Thì ra ban nãy nhà vua đi ngang qua cây cầu, ngài đã vớt được chiếc giày của Tấm. Tấm bèn xin ướm thử và vừa khít. Nàng trở thành vợ của nhà vua từ đó.


Thấm thoắt đã đến ngày giỗ bố, Tấm xin phép vua cho nàng trở về nhà. Vừa đến nơi, Tấm đã bị dì ghẻ bắt trèo cau hái quả. Nàng bực mình lắm. Dù gì thì cũng đường đường là chánh cung hoàng hậu, vậy mà phải trèo cây cau. Nhưng rồi nghĩ đến nghĩa vụ làm con, nàng làu bàu vài câu rồi nghe theo lời của mẹ ghẻ, trèo lên cây và không quên cắp nách đôi giày đã đi vào lịch sử.


Lại nói về mẹ con Cám, khi thấy Tấm đã ở chót vót trên ngọn cây, cả hai liền cầm rìu chạy ra mà mắm môi mắm lợi chặt gốc. Cây đổ ụp xuống ao khiến Tấm rơi xuống nước. Cho chắc ăn, mẹ con Cám gí điện xuống nước cho Tấm chết hẳn. Báo hại mấy trai làng đang tắm cách đó không xa cũng bị một phen điện giật. Thấy Tấm đã chết hẳn, Cám mới lấy quần áo của Tấm và mặc vào người rồi đi thẳng vào cung.

Tấm chết đi hoá thành chim vàng anh. Nàng muốn bay vào cung lắm. Nàng muốn được nhìn thấy nhà vua hàng ngày. Nhưng nàng không dám. Không chỉ riêng nàng, tất cả loài chim trong vùng chỉ nghe đến tên nhà vua là đều bay mất dép. Chả là nhà vua đang tập bắn chim. Con vật xấu số nhất bị vua bắn chết mới chỉ cách đây mấy ngày bằng cả một băng AK. Nàng chỉ dám đến bên vua mỗi khi đêm về và hót cho vua nghe những điệu nhạc mà chính nàng cũng không thể hót lại được lần thứ hai. Thấy con chim lạ cứ quấn quít bên mình, một hôm vua hỏi: "Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh chui vào ống quần". Nghe vậy, vàng anh bay vào ngay, và suýt chết ngạt trong đó...

Từ ngày có vàng anh, nhà vua quên cả Cám mỗi khi đêm về khiến Cám tức lắm. Nó bèn sai quân lính bắt chim, vặt sạch lông vứt ra vườn. Từ đám lông ấy mọc ra hai cây soan đào. Vua thấy đẹp, bỏ chơi chim chuyển sang chơi cây. Cám tức mình lại sai chặt sạch cây trong vườn và lấy gỗ đóng thành khung cửi. Niềm vui chẳng trọn vẹn. Hôm sau suýt nữa thì Cám bị truy tố vì tội lâm tặc.


Khung cửi hàng ngày phát ra tiếng kêu: "Kẽo cà kẽo kẹt, lấy tranh chồng chị, chị khoét mắt cho". Điên tiết, Cám đốt thành tro và đem rải ra đường. Từ đám tro ấy lại mọc lên cây thị, và chỉ có duy nhất một quả...

Lại nói về nhà vua. Từ ngày Cám về cung, nhà vua cảm thấy có điều gì lạ lạ. Vua sinh buồn phiền, ngày ngày dạo chơi khắp nơi cho khuây khoả. Một hôm, khát nước, vua đi qua quán của bà già nọ. Vua kêu hai cốc trà đá. Bà cụ mời vua miếng trầu. Thấy miếng trầu ngon sao giống của hoàng hậu têm ngày trước, nhà vua mới gặng hỏi, đồng thời xin bà miếng nữa...


Thì ra một lần bà lão đi ngang qua cây thị, thấy có quả thị ngon, bà mới nói :"Thị ơi thị rụng bị bà, bà để bà ăn chứ bà không ngửi". Gọi mãi, gọi mãi mà thị không rơi, bà mới dùng dép ném. Thấy quả thị đẹp, bà lão mang về nhà để ngắm hàng ngày. Nhưng kỳ lạ làm sao, từ ngày có thị, mỗi lần bà lão đi ra khỏi nhà, khi quay về, nhà cửa lại gọn gàng sạch sẽ, cơm nước đầy đủ. Bà ngạc nhiên lắm. Bà kể cho mọi người nghe, và sau đó phải giấu biệt thị vì ai cũng muốn mượn. Rồi một ngày bà giả vờ đi ra khỏi nhà rồi sau đó quay lại, bà thấy trong quả thị có một người con gái nết na, xinh đẹp bước ra. Bà mừng lắm, chạy vội lại xé tan vỏ thị. Từ đó Tấm ở lại với bà lão.



Khi vua hỏi, bà mới gọi Tấm ra. Hai vợ chồng nhận ra nhau, mừng mừng tủi tủi. Sau đó vua đưa Tấm về cung lại làm hoàng hậu.



Thế là hết rồi.............

- n0nsuch -
08-02-2009, 01:49 AM
đọc thì hay =))

n0 sao kết thúc nó nhạt
chả sỳ tin rì cả [-(

Carol Joker
08-02-2009, 08:09 AM
http://chuyenhungvuong.net/diendan/showthread.php?t=13451
Các bạn đọc thử bài này...Tấm Cám truyện tranh thời @ =))

snowinheart
08-02-2009, 09:30 AM
PHẦN I

Ngày xửa ngày xưa, Vua Hùng Vương thứ 18 có môt nàng con gái vô cùng xinh đẹp nhìn trông rất là phê, tên là Mị Nương đến tuổi lấy chồng. Mị Nương da trắng như da “con gái” mịn màng như da “ trẻ con “– do nàng thường xuyên dùng Dove, mái tóc đen mượt thơm mùi Rejoy, thân hình rất chi là mũm mĩm do uống sữa cô gái Hà Lan hơi nhiều, hàm răng trắng bong, mỗi lần nàng cười là đến Giang Dong Gun tận Hàn Quốc xa xôi cũng va vào cột điện.. he.. he…Sở thích của nàng ta là thích đến vũ trường, cuối tuần cưỡi con Dylan vi vu, online chatting, thần tượng là David Beckham và Bít ni sờ pia -chắc vì thế mà hay mặc áo hở rốn, nhảy tưng tưng. Do ham chơi nên năm 18 tuối nàng mới tốt nghiệp …lớp mẫu giáo lớn. Vua cha thấy thế ngứa mắt lắm muốn tống cổ đi cho khuất mắt trông coi bèn loan truyền gần xa kén rể.

Sau bao ngày tranh tài sôi nổi có 3 nguời lọt vào vòng chung kết Euro 2008 ‘í quên’ nhầm một tý - vòng cuối cuộc thi kén rể.

Vua Hùng đích thân tự mình chọn rể và cho truyền gọi thí sinh mang số báo danh thứ nhất:

- coolSơn Tinh đến từ đỉnh Everest………

Vua Hùng trông ra thấy một chàng trai râu tóc trắng xoá, thời trang Taczan, vai năm tấc rộng thân mưòi thước cao, thân hình ăn đứt Lý Đức - làm Mị Nương ngồi trên xuýt xoa hoài nhấp nhỏm không yên, cưỡi chú voi con ở bản Đôn ra mắt vua Hùng xin được cưới công chúa. Vua Hùng phán: - “Nhà người có tài năng gì nói cho ta coi”

Sơn Tinh thưa : Thần là vua của non xanh cai trị của muông thú, có thể dời non lấp bể.

Vua Hùng nghe vậy thích lắm nhớ đến bên Mỹ có hòn đảo Hawai xinh đẹp bãi biển thoai thoải cát trắng, và các người mẫu Cindy, Naomi, Claudia trong bộ đồ bikini nằm dài trên bãi biển trong ánh nắng vàng, “Đời chỉ có thế mà thôi” Vua Hùng nuốt ực nước bọt lầm bầm. Ngài phán nói : Ngưoi có thể dời non lấp bể vậy hãy làm cho ta hòn đảo giống đảo Hawai tại xứ Văn Lang này cho ta coi.

Sơn tinh nghe xong lập tức làm liền, giơ tay lên trời bắn Lục mạch thần kiếm, thật là kinh khủng, trời đất tối sầm, đất đai rung chuyển - động đất 8 độ rit te. Xong xuôi đâu đó, Vua Hùng thấy ôi thôi Cung điện nguy nga của mình bị nó cho một đòn Lục mạch thần kiếm thế là tiêu. Vua tức lắm thét lớn:

- Sao ngươi dám phá lâu đài của ta .

Sơn Tinh liền thưa : Tâu bệ hạ Thần đâu dám phá lâu đài của bệ hạ. Lâu Đài bệ hạ xây dựng tiêu chuẩn ISO làm sao động đất có thể đổ được. Do thằng Binladen nó khủng bố bệ hạ đấy ạ, nó lợi dụng hạ thần làm hòn đảo Hawai cho bệ hạ để khủng bố đây ạ.


fear“Thằng Binladen chết tiệt” Vua Hùng lầm bầm nhớ lại. Hồi thằng Mỹ nó đánh Ap ga nít tan, thằng Binladen đến đây ăn xin trước cửa lâu đài bị Hùng Vương quất cho 5 roi vào đít đuổi đi, “Thằng đó nó thù dai ghê, Mày biết tay tao, dám khủng bố ah`, tao sẽ gia nhập liên minh chống khủng bố”. Tình thôi xót xa Vua Hùng hỏi : Hòn đảo của ta đâu?
Sơn Tinh chỉ tay về phía biển Đông :

Một hòn đảo xinh đẹp hiện ra như trong một cơn mơ, Hùng Vương thích lắm “ Thôi cung điện của ta không còn thì ta cùng tam cung lục viện ra ngoài này an hường tuổi già cũng được, chậc ..đời có thế mà thôi, ta sẽ tổ chức du lịch và tổ chức người đẹp bikini. Nghĩ thế Hùng Vương liếc mắt về ban giám khảo và mỉm cười hài lòng . Chín, Chín phẩy năm, Chín phẩy năm, mười, mười và mười. Sơn Tinh sung sướng chắc mẩm phen này cưới được công chúa Mị Nương xinh đẹp.

Phần II

Số báo danh thứ 2 Thuỷ Tinh đến từ Pacific…

Thuỷ Tinh cưõi con BMW hình bạch tuộc đời mới nhất, mắt kính thời trang , quả tóc Ronaldo, ra mắt vua Hùng. Mi Nương trông Thuỷ Tinh đẹp trai như David Beckam thì mê liền. Vua Hùng hỏi: “Ngươi có tài cán gì để cưới công chúa.”

Thuỷ Tinh tâu: Thần là vua của biển cả thống lĩnh các loài thuỷ tộc, có thể hô phong hoán vũ.

Nhìn trời nắng chang chang, mùa hè oi ả, điều hoà thì không chạy có do mất điện ( => thằng Binladen ) Vua Hùng liền nói, “ Ngươi hãy gọi mưa cho ta xem thử”
Thuỷ Tinh nghe xong liền tung ra một phát 18 chiêu Giáng Long Thập Bát chưởng. Tức thì gió thổi mịt mù, mây đen kéo đến ùn ùn, sấm chớp đùng đùng, mưa như trút nước.
Sau cơn mưa trời lại sáng, Vua Hùng ngẫm nghĩ: " Nước ta mưa thuận gió hoà, cần thằng gọi mưa gọi gió này làm chi ’ Hùng Vuơng liền hỏi “Ngươi còn tài cán gì nữa không? "

Thuỷ Tinh tâu :" Nếu thần cưới được công chúa Mi Nương thi` thần xin tặng bệ hạ 2 vé đi du lịch 1 tháng Thái Lan "

Hùng Vương nghe thấy thích thú trong lòng khi nghĩ đến những điều kỳ thú ở Thái Lan... mà những đại thần đi công cán kể lại. Nghe bảo bên ý có dịch vụ du lịc Mat sa ge . Lòng háo hức Vua mỉm cười hài lòng nhìn ban giám khảo: Chín, Chín phẩy năm, Chín phẩy năm, mười, mười và mười
Thấy vậy Thuỷ Tinh đứng sang một bên và sung sướng chờ đợi......

Trời ơi, sao lại thế, hoà rồi, thế là tiêu mình rồi. Vua ôm ngực lảo đảo ngồi bệt xuống đất. Thế là bây giờ ta đã trắng tay rồi. Ôi hòn đảo với những cindi..với bikini. Ôi thai land''s *** tour giờ đã thành dĩ vãng..Trời đã sinh ra ta! Sao còn sinh ra nó!

Thì ra là Vua đã cá độ với quan Tể Tướng. Vua lấy cửa Sơn Tinh chấp Thuỷ Tinh hoà cho được. Nếu Vua thua thì lễ vật ra mắt thuộc về quan tể tướng, vua thắng sẽ được quyền..làm chồng 12 cô con gái đang tuổi xinh..đẻ của quan tể tướng.

Sau 1 hồi vật vã, lăn lộn kêu khóc, Vua được thái giám cho uống 1 chai rượu mạnh nên đã dần hồi tỉnh. Sự đã rồi, lâu đài thì bị Bin Laden oánh sập, có được hòn đảo an ủi tuổi già thì cũng mất nốt. Bây giờ chỉ còn cách đòi 2 thằng ngờ u Sơn Tinh và Thuỷ Tinh lễ vật thật hậu may ra gỡ gạc phần nào. Sau 1 hồi suy nghĩ, Vua chậm chạp đứng lên: Các khanh thấy con gái ta thế nào? Trông nó có ngon không? da thịt mịn màng, hàng họ có chỗ nào chê được không?

Cả ST và TT dập đầu đồng thanh: "Muôn tâu hoàng thượng. Ngon ạ".grin

Sơn Tinh: "Mị Nương đẹp hơn tất cả muông thú trên rừng mà thần từng nhìn thấy. Thú thật với bệ hạ chứ chẳng có hươu nai, hổ báo sư tử nào sánh được nàng. Thần có thể hy sinh cả rừng vàng làm Lâm tặc để có thể cưới nàng bằng được".

Thuỷ Tinh: "Thần xin thề tiên sư thằng nào nói điêu chứ Mị Nương là đẹp nhất. Mấy con bồ của thần mà người trên mặt đất gọi là Nàng tiên cá, nói ra lại bảo vạch áo cho người xem lưng..chúng nó.. tanh lắm ạ! Cái đuôi của nó làm sao sánh được với đôi chân thon dài đi tất giấy của Mị Nương nhà ta được. Thần sẵn sàng hy sinh cả biển bạc làm thuỷ tặc để cưới cho được Mị Nương".
khó nghĩ we' chọn ai bi giờ????

Phần III

Vua mỉm cười hài lòng đưa mắt liếc nhìn Mị Nương. Đấy, cái đợt vửa rồi mà không cho nó đi mỹ viện tân trang sửa lại vòng 3 bơm lại vòng 2 thì làm sao lừa được 2 thằng ngờ u này. Mà cái khoản tiền bỏ ra cho nó đi nhà thưốc gia truyền bên tận Tàu chữa hôi nách, ếch xi ma, tổ đỉa, ghẻ đốm hoa cà nghĩ cũng đáng đồng tiền bát gạo.

- Vậy thì ta nói cho các khanh biết. Muốn đem con gái ta đi thì rạng sáng mai ngay sau trận Italia gặp Thuỵ Điển kết thúc đứa nào mang đến Voi 9 ngà, gà 9 cựa, ngựa 9 hồng mao tới trước thì sẽ được đón Mị Nương về. Hê hê

Rạng sáng ngày U-18, Sơn Tinh tỉnh dậy lúc 1h30 sáng. Lúc này tại mặt trận phía tây, việc di chuyển đàn voi dữ ở Bình Thuận đang tiến hành. Sơn Tinh tức tốc đánh điện hoả tốc : “ Mau chóng áp sát đàn voi bắt cóc ngay 1 con ra Bắc, chọn con nào 9 ngà. Mọi sự chậm trễ lúc này đều là tội ác “.

2h sáng, con voi 9 ngà đầu tiên đã được đóng gói và buộc vào bụng một quả tên lửa nhằm hướng Ba Vì phóng tới. Đến 2h15 sáng, tiểu đội 2 trinh sát thuộc Đại đội săn trộm số 14, trung đoàn 2 báo cáo về đã bắt gọn được hai con gà chín cựa, còn ngựa chín hồng mao hiện đang nằm trong vòng kiểm soát của lực lượng kiểm lâm. Sơn Tinh lệnh cho phòng tác chiến đánh điện yêu cầu chuyển ngay 1 con gà về Ba vì, con còn lại làm lông cho vào ngăn đá tính sau. Sau đó chàng tức tốc dẫn đầu trung đoàn 3, sư đoàn lâm tặc số 14 tấn công bao vây trụ sở kiểm lâm, đoàn quân tiến công với một bên là biểu ngữ băng rôn rợp trời : “ Tự do cho ngựa chín hồng mao “ , “ Thả ngựa vào nồi, à không, về rừng “ , một bên là dao rựa sáng loáng, súng săn súng kíp tua tủa. Chỉ trong chốc lát, tuyến phòng ngự kiểm lâm với ... 3 cán bộ kiểm lâm phải rút về co cụm trong một trận địa với chu vi chỉ còn 3 mét. Con ngựa 9 hồng mao đã được giải thoát và nhanh chóng được đóng gói chuyển về kho. Lúc này là 3h sáng, mọi việc đã hoàn tất.

Sơn Tinh cho chất các con vật thu thập được lên xe nhằm hướng kinh thành tiến về. Cùng lúc đó các đơn vị tinh nhuệ nhất thuộc các tập đoàn quân lâm tặc được lệnh lên đường.....


... 4h sáng ngày U-18, bấy giờ tại đáy sông, Thuỷ tinh vừa tỉnh sau một giấc ngủ dài. Chàng biết rằng mình ở dưới sông nước thì lấy đâu ra gà qué. “ Mụn à, chuyện nhỏ “ – cán bộ phòng tham mưu tâu với chàng – “ tiểu đội người nhái 4 đại đội đạo chích đường sông số 2 đã lên đường thâm nhập vào vùng địch hậu, nhiệm vụ của họ là bắt bất kể con gà, con ngựa và con voi nào gặp trên đường tiến công “. Thuỷ tinh nhổm dậy hỏi giật giọng:

- Con nào cũng được à?

- Tất nhiên thưa chúa công – sĩ quan tham mưu trả lời – không có gì khó, chỉ sợ mình không liều.

4h 15, đội người nhái đã đem về 3 con vật. “ Bây giờ là công đoạn cuối cùng “, sĩ quan tham mưu cười đắc chí. Chỉ trong chốc lát, đội hoá trang thuộc ban văn công sư đoàn bộ đã làm giả toàn bộ những cựa, ngà hay mao miếc gì đó và gắn lên cho các con vật.

- Tuyệt - Thuỷ tinh ngắm nghía gật gù - Thời buổi này thật giả lẫn lộn, cứ chơi hàng nhái cho nhanh, hơi sức đâu mà tìm đồ thật. Khéo trông còn đẹp hơn đồ thật ấy chứ.

Sau khi ký quyết định phong hàm và ban thưởng cho bọn thuộc hạ, Thuỷ tinh cũng chất đồ lên canô và nhằm hướng kinh thành tiến về. Các hạm đội cướp biển số 3, 4, hải đội 6 cướp biển Vi king, hạm đội thuyền trưởng Cook cũng được lệnh xuất phát....

.... 6h 15 phút sáng ngày U-18, bến cảng ngoại vi kinh thành, nơi diễn ra cuộc so tài im lặng khác thường. Cũng lúc đó, tại đất Thục, Gia Cát Lượng đang ngủ, bỗng tên tiểu đồng lay ngài dậy.

- Có gì vậy? Sao lại đánh thức ta ? – Gia Cát Lượng càu nhàu, mắt vẫn còn díp tịt.

- Bẩm đại nhân, con thấy ngài ngủ mà mồ hôi toát ra như tắm, miệng ú ớ Waterloo, Waterloo, con sợ quá phải lay ngài dậy.

- Sao, Waterloo à ??? mà sao tự nhiên ta lại Từ Vi Phạm dầm thế này, không phải mồ hôi đâu – Gia Cát Lượng hoảng hốt bật dậy lao vào bàn làm việc tìm cuốn từ điển và bấm độn xem quẻ........ “ Thôi xong, một trường ác đấu sẽ diễn ra, bia chảy lạc rơi , à nhầm, máu chảy đầu rơi rồi. Không biết có xảy ra trận đấu ngựa voi bọc thép như tại vòng cung Kursk không? Gió xoáy quá nên mình chẳng biết hướng nào mà bói toán nữa“ – tiên sinh thở dài hướng tầm mắt về phía nam và ra lệnh mở tần số UHF theo dõi tin tức từ chiến trường.........



Phần V

.....7h sáng, mật danh ngày U-18 được chuyển thành ngày Dê, giới thạo tiếng ngoại bang thì đọc là Đi đây. “ Chà, Đi đây, Đi đây “ - Gia Cát tiên sinh lẩm bẩm - “ như một lời thúc giục lên đường “. 7h15, đội tiên phong của Sơn tinh đã tới điểm tập kết, họ mau chóng dựng trận địa phòng ngự sát bờ sông với hệ thống hào kỹ thuật và chướng ngại trải dài trên một chiều dài hơn 2km và chiều sâu phòng ngự hơn 100 m.Xen kẽ giữa các bãi mìn lớn do đàn voi chiến thải ra là các ổ đề kháng, với sự bố trí cung tên 12,7mm, cối 82mm bắn tên bọc sắt và các chảo lớn để rán cá. Nhìn sự bố phòng, Sơn tinh chỉ đạo chuyển một trung đoàn tinh nhuệ thuộc lực lượng **** Storm, hay còn gọi là SS, chuẩn bị cho một cuộc tấn công hoá học nếu cần thiết. “ Trong tác chiến, yếu tố bất ngờ và vượt trội về vũ khí là một điểm quyết định “ - chàng thao thao bất tuyệt. Nhận lệnh , tất cả binh lính trung đoàn đã ra góc khuất ẩn nấp và ăn đồ ôi thiu để sẵn sàng đau bụng đầy hơi. Lúc này hướng gió chính thổi từ phía ẩn nấp của trung đoàn ra phía bờ sông, rất thuận lợi khi họ phát tán hơi độc. Các đơn vị còn lại bố trí theo hình rẻ quạt, tạo thế chân vịt để dễ bề ứng cứu cho nhau. Sau khi xem xét kỹ càng trận địa phòng ngự, Sơn tinh ra lệnh sắp xếp lễ vật chuẩn bị chờ nhà vua, công chúa và ban giám khảo tới để chấm điểm.

- Phong bao phong bì cho giám khảo có đủ chưa - chàng quay lại hỏi sĩ quan hậu cần.

- Dạ thưa chúa công, đã đủ, tất cả phong bì đã được kẹp khéo trong các bộ catalog.

7h45 sáng, sương mù đã tan dần. Hai khu trục hạm thuộc hạm đội thuyền trưởng Cook, đội tiên phong của Thuỷ tinh, đã tới gần trận địa phòng ngự của Sơn tinh. Màn hình rađa trên chiến hạm cho thấy có những dấu hiệu đáng ngờ trên thực địa.

- Báo cáo thuyền trưởng, có vẻ đối phương đã chuẩn bị một trận địa phòng ngự để nghênh đón chúng ta - Hoa tiêu chiến hạm báo cáo.
Thuyền trưởng Cook với ống nhòm quan sát. Đoạn ông đánh điện báo cáo với Thuỷ tinh.

- Còn chờ gì nữa thuyền trưởng, tấn công đi. - Thuỷ tinh trả lời ngắn gọn.

Uỳnh, phát đại bác đầu tiên khai hoả. Một đám chất thải lớn thu được từ cá voi bắn trúng một ổ đề kháng gần bờ. Tiếng la hét kêu cứu vang trời. Đồng loạt lúc đó, các ổ đề kháng khai hoả. Tiếng tên bay, tiếng rít của đạn ghém, đạn súng hơi khuấy động mạnh bầu không khí. Lúc này tất cả các tàu thuộc hạm đội Cook, hải đội 6 Viking và hạm đội cướp biển số 3 đã áp sát bờ, vừa bắn đại bác vừa tổ chức tàu đổ bộ. Đạn cối 82 đã phá nát tới phân nửa đội tiên phong của Cook. Tuy vậy, nhóm đầu tiên đã áp sát được bờ. Tất cả thuỷ thủ tung dây quăng lên bờ rồi đu vào. Nhưng do chênh lệch độ cao , nhiều thuỷ thủ đã đập đầu xuống đất bất tỉnh nhân sự. Số còn lại vung gươm, vung móc câu và cả súng AK47, món ưa thích của cướp biển Đông, lao vào trận địa phòng ngự. Đội cướp biển vùng Caribê thuộc hạm đội 3 cũng đã lên bờ. Thuyền trưởng Cook lên đài cao trên tàu chỉ huy trận địa tấn công. Bỗng một mũi tên bay thẳng cắm vào mắt còn lại của ông. Cook cắn răng rút mũi tên ra, ông quay lại hỏi giật giọng hoa tiêu:

- Ê, trên mũi tên có gì không?

- Dạ thưa, trên mũi tên có mắt của ngài, thưa thuyền trưởng - hoa tiêu trả lời

- Tuyệt - Cook đáp, đoạn ông thò tay xoa cằm rồi nói - Tinh cha huyết mẹ không nên bỏ.

Nói xong ông mò mầm đưa đầu mũi tên lên miệng cắn con mắt của mình rồi nhai nuốt sạch. Bỗng nghe tiếng trợ lý hoa tiêu hốt hoảng kêu lên:

- Chết rồi thưa thuyền trưởng, trước kia Hạ tướng quân còn hai con mắt, nuốt một vẫn còn một. Nay thuyền trưởng còn một con mà ăn cả thì nhìn bằng gì?

- Ừ nhỉ, bỏ mẹ rồi. - thuyền trưởng Cook ôm mặt khóc rưng rức - Sao cậu không nhắc tôi??

Thế là thuyền trưởng đành phải rút về phía sau dưỡng thương và mời Thuỷ tinh lên chỉ huy trực tiếp.

Đến 8h30 sáng, tại hướng chính diện, 3 trung đoàn cướp biển đánh bộ đã xuyên thủng được một tuyền phòng ngự. Các ổ đề kháng lâm tặc đã rút hết về phía sau, bỏ lại toàn bộ lâm sản và thú rừng săn bắt được ở lại trận địa. Tại một ổ đề kháng nhỏ, người ta thu được cả một vài kiểm lâm viên đang bị trói chặt bỏ lại trong hầm. Nhận thấy tình hình bất lợi, Sơn tinh ra lệnh đưa một sư đoàn săn trộm ra án ngữ hướng chính diện, thực hiện việc bắn tỉa chặn đường tiến quân của đối phương, đồng thời điện cấp tốc cho trung đoàn SS chuẩn bị tác chiến. Bấy giờ phía Thuỷ tinh, các đơn vị cướp biển đánh bộ đã tràn được vào một nửa trận địa, pháo hạm và tên lửa hành trình từ các hạm đội vẫn bắn dồn dập mở đường. Lúc này cả hai bên đã tung toàn bộ lực lượng vào cuộc chiến.

9h12, thấy hướng gió thuận lợi, Sơn tinh yêu cầu trung đoàn SS khai hoả. Tất cả binh lính trung đoàn đồng loạt quay mông lại. “ Bủm, bủm,...”, tiếng phun hơi độc vang cả một góc trời, mùi hôi thối của hơi độc bốc lên nghi ngút nhằm hướng quân của Thuỷ tinh lao tới. Hàng loạt các đơn vị của Thuỷ tinh không được chuẩn bị trước đã gục ngã liên tục. Sơn tinh quan sát trận địa rất lấy làm phấn khởi.

Bỗng, luồng gió đang theo hướng thuận lợi bỗng biến thành gió xoáy, tung hơi độc phủ lên toàn bộ trận địa. Lúc này cả hai bên binh lính đều ôm mặt nghiêng ngả, bản thân trung đoàn SS cũng không tiên liệu được tình hình biến đổi nên tất cả đều trúng độc, một số ngã vật ra mà vẫn còn thả hơi độc lại kèm theo cả bã. Chỉ còn lại Sơn tinh và Thuỷ tinh, hai người có nội lực thâm hậu nhất là còn tỉnh táo. Toàn cảnh chiến trường thật là khủng khiếp, xác người la liệt khắp nơi, ở chính giữa la hai con người đối địch nhau, một tay thủ thế, tay kia khư khư giữ cống vật cưới vợ. Hai đôi mắt nhìn nhau tóe lửa.....

- Khá khen cho ngươi - Sơn tinh lên tiếng - Đến sau mà lại định ăn cỗ trước sao?

- Vậy à, cống vật ta cũng có đủ như ngươi - Thuỷ tinh đáp - Quân lực hai bên kẻ tám lạng người nửa cân, vậy chỉ còn lại ta với ngươi. Xuất chiêu đi, đừng rườm lời....

“ Ka mê zô kô “ Thuỷ tinh hét lên, đoạn hai tay tung một luồng chưởng lực với sức công phá tương đương 50000 quả bom nguyên tử, luồng chưởng đánh trúng đập thuỷ điện Hoà bình khiến cho nước lũ tràn về với sức phá hoại khủng khiếp.....

“ Ghê gớm thay ý đồ của mi, định tàn sát sao?” Sơn tinh gầm gừ, đoạn chàng bụm tay vung chưởng.... “ Kô zô mê ka “ , luồng chưởng lực kinh hồn bốc ngay dãy Himalaya đặt vào giữa dòng nước lũ chặn đứng nó lại, nước dâng đến đâu, núi cố nhoi lên đến đó...

- Khoan đã, - Thuỷ tinh khoát tay - không được dùng núi ngoại chứ???

- Kêu ca gì nữa, ta đã nộp thuế nhập khẩu cho dãy núi này rồi, thời buổi hoà nhập kinh tế làm gì có chuyện ngăn cấm hàng ngoại nữa.... Thôi đánh nhau tiếp đi...



- Cái gì thế???


Phần VI (Hết)


Bỗng thấy Sơn tinh nhanh nhảu chạy đến:

- Thưa công chúa - Chàng vừa nói vừa nhìn chằm chặp vào ngực Mị nương nuốt nước miếng - thần xin tặng công chúa một card điện thoại có thể nhắn được tới 9 triệu tin nhắn, kể cả tin multimedia...

- Tuyệt quá, thiếp yêu chàng mất rồi - Mị nương nhìn Sơn tinh, mắt long lanh...

- Hãy khoan công chúa, - Thuỷ tinh nhảy tới - Thần cũng có một sim điện thoại của Hải vương, gọi liên tục 9 vạn ngày không tính cước....

- Ôi trời, chàng ơi, phải chăng thiếp đang mơ, không , thiếp hoàn toàn là của chàng rồi - Mị nương lả lơi buông hờ áo khoác, tình tứ nhìn Thuỷ tinh....

Thấy tình thế quá khó xử, Hùng Vương đành đứng dậy nhìn quanh rồi phán:

- Ta thấy hai chàng đều tài ba, giỏi giang. Con gái ta lại ưng cả hai chàng. Vậy bỏ ai cũng phí. Chi bằng ta đề nghị hai tráng sĩ lấy chung con gái ta đi, đó cũng là cách dĩ hoà vi quý.....

Cả Sơn tinh và Thuỷ tinh đều vò đầu bứt tai suy tính, đoạn cả hai nhìn nhau rồi thương lượng:

- Cả ta và mi đều muốn có nàng, mà lại không xẻ đôi nàng ra được. Thôi đành chung chạ vậy. Ta sinh năm chẵn, vậy ta sẽ ở với nàng ngày chẵn, còn ngươi sinh năm lẻ, vậy người ở với nàng ngày lẻ.... Nhất trí vậy nhé....- Sơn tinh đề nghị..

.... Và thế là cả Sơn tinh và Thuỷ tinh cùng lấy Mị nương... Họ thực hiện đúng cam kết, tuy rằng thỉnh thoảng cũng có ấm ức, cho nên vào những ngày chẵn thường hay xảy ra bão tố lũ lụt, còn vào những ngày lẻ lại thường có động đất, núi lửa hoặc sạt lở linh tinh..... Cả ba cùng sống với nhau như vậy, cho đến một ngày do một yếu tố khác họ đã cùng nhau chết cháy và biến thành Táo quân , cùng chui vào xó bếp theo dõi cuộc sống nhân gian.


Hết

TuấnAnhChv
08-02-2009, 03:07 PM
Truyện hay đấy, nhưng đoạn kết có vẻ viết hơi vội bạn ak`.

Vodka
08-02-2009, 05:15 PM
đọc đoạn đầu thôi đã thích òi :">
mỗi tội dài quá, em sợ những cái có nhiều chữ:mt066....=> hem đọc hết :d

vân anh
12-02-2009, 06:17 PM
Duyệt lun cả hai chuyện!!
Mai phải bảo mấy đứa ở lớp vào đọc mấy được. ( Sao vít siêu thí ko bít! Vít típ nhé để lần sau vào đọc. Hì hì

Sữa
13-02-2009, 08:06 PM
Chuyện quá hay , quá xuất xắc. .. cho đi thi kê chuyện khoa học viễn tưởng là ổn =))

Il Padrino
13-02-2009, 08:39 PM
Đọc hết cả 2 truyện mà mỏi mắt quá :))
Ok ok thank

nhok_Bin
14-02-2009, 01:53 PM
chuyện cũ roài

linhkent
14-02-2009, 03:28 PM
nghe quen quen...down đâu hay sao ak........

Trung Đức
14-02-2009, 05:15 PM
Ực.... Hay thế nhỉ :yy114 Cho xin tý chữ ký nhỉ :mt061 ?

sapray
18-02-2009, 10:16 PM
hay ko ta? duoc.

I'm me
19-02-2009, 10:44 AM
hờ hờ hờ... chết cười!

snowinheart
20-02-2009, 08:16 PM
oh no! mih` cop thui. hok fai tu viet'

bambilady
22-02-2009, 01:11 AM
Buồn cười chết mất =)).

bo_cong_anh
22-02-2009, 09:32 AM
híc! bồ thề là bồ...
hok đọc hết được.:)
tại vì nhìn được lúc thấy hoa cả mắt ah
nhug mà. đọc woa thì cugx thấy hài phết.
nhưng mà nó cứ wen wen thía nào ý!:p

kEm
23-02-2009, 03:31 PM
bùn cưới wa! he