mrs.chjp
05-08-2008, 02:25 PM
Nếu có ai đăng rồi thì cho mình sr nha, nhưng mà bài này là sự thật, vì nó là chuyện gia đình của nhỏ học chung lớp với mình nên chắc chưa ai đăng đâu hen.
_Mẹ ơi................
_Ngân!Ngân! dậy đi em, có sao ko!
Chị nó vừa lay nó tỉnh vừa xem nó có sao ko.Kể từ ngày mẹ nó nhập viện, nó bị sốc, đêm nào cũng mơ thấy mẹ nó bỏ nó đi, sức học giảm đi rõ rệt, rồi tinh thần cũng xuống dốc theo, chị nó phải chăm sóc cho mẹ, cho em ngày đêm, gương mặt gầy đi thấy rõ. Nó thương chị nó lắm nhưng ko bik làm sao, chính nó cũng đang bệnh và nó nghĩ đến cha nó, ko bik sống chết thế nào.
Ngày nhận đươc tin báo:" chồng chị bị mất tích trong cơn bão, hiện vẫn chưa tìm được, xin lỗi " mẹ té xuống ghế, rồi đến nó nhận được tin sét đánh đó, 3 mẹ con ôm mhau khóc, nhưng nước mắt cũng ko đưa ba nó trở lại, mẹ nó nhập viện vì ko chịu được nỗi đau.
_Ngân à! ngủ đi em.
_Chị ơi!ba có về ko chị.
_Có lẽ ba đang trên đương về đó, thôi em cố ngủ đi.
_Em sợ lắm, em sợ mất cả ba và mẹ lắm chị ơi!
Nó khóc, khóc như chưa từng được khóc.
_Không sao đâu, ba mẹ ko có chuyện gì đâu, em ngủ đi.
Chị nó ôm nó vào lòng, nó ngủ rồi chị nó mới khóc thầm trong đêm, chính chị nó cũng ko bik sau này sẽ thế nào, cha mất tích, mẹ nhập viện, đứa em nhỏ đang suy sụp tinh thần, tất cả đè nặng lên vai.
Sau 2 hôm nó nghỉ, bạn bè tới thăm, động viên, an ủi nó, có đứa bày cho nó cách xếp hạc và gieo cho nó niềm hi vọng.
_Ngân xếp 1000 con hạc giấy đi, người ta nói, xếp được 1000 con hạc sẽ được 1 điều ước đó.Tụi mình giúp Ngân hen!
Tụi bạn nó cười, nó thấy lòng ấm áp trở lại, chị nó đứng sau cửa cũng mỉm cười, đã mấy tuần qua, nhà nó ko vui vẻ như vậy. Hết giờ tan học, tụi nó kéo nhau đi mua giấy xếp hạc, rồi thi nhau ngồi xếp quên cả thời gian.
_Trời tối rồi tụi mình về hen, mai qua tiếp.
Sáng hôm sau tỉnh dậy nó hốt hoảng, tất cả hạc vừa mới xếp đều bị gió thổi bay ra sân, tất cả đều bị ướt, công lao của tụi nó tối qua mất trắng. Nó khóc rồi kể lại cho tụi bạn nó nghe.
_Thật ra 1000 con hac giấy phải do 1 người xếp, nhưng thấy Ngân đang bệnh nên bọn mình giấu Ngân, bây giờ ko giấu được nữa rồi.
Nó buồn thật buồn, nhưng nó vẫn nuôi hy vọng, nó lại gấp hạc giấy. Nó thấy nản khi ngồi gấp 1 mình, nhưng như có ai thúc đẩy, nó quyết ko chịu thua nghịch cảnh 1 con, 2 con, 3 con...... mỗi con hạc là mỗi niềm hy vọng, là ước mong ba nó trở về, là cầu nguyện cho mẹ nó hết bệnh, là thầm mong cho chị nó ko còn khổ đau, cứ như vậy, nó quên cả thời gian.
986, 987,988.....999 nó ngạc nhiên, tối qua nó đếm đủ 1000 con mà, nó định gấp thêm nhưng nhà đã hết giấy, tiệm tạp hóa cũng hết, nó cuống cuồng tìm giấy để gấp con hạc cuối cùng, mắt nó bắt đầu đỏ lên.
_Chị thấy con hạc ở ngoài sân, chưa bị ướt nên chị nhặt vào, chị định đưa cho em nhưng thấy em lo xếp hạc quá, chị cũng mong điều ước đó có thật em à.
Nó ôm chặt lấy chị nó, lần đầu tiên, nó cảm nhận được sự tiều tụy của chị nó, nó nghỉ thầm nếu điều ước có thật nó sẽ gấp 1000 con nữa và ước rằng chị nó được hạnh phúc chứ ko khổ như bây giờ.
Đã 1 tháng trôi qua kể từ khi lọ hạt giấy được thả xuống biển, mà ba nó vẫn biệt tăm, chiều nào nó cũng ra biển chờ , nó không bik mình nên chờ nữa hay ko vì hôm nào cũng chỉ mình nó đi trên đường, gần đến nhà, nó thấy có người lạ, nó toan hét lên vì tưởng người lạ định bắt nó, nhưng người đó đã ôm chặt nó vào lòng, giống hệt như ngày định mệnh ba nó ôm nó trước khi đi vậy. Nó nghẹn lời khi nhận ra ba, ba nó bằng xương bằng thịt, 2 ba con khóc thật lâu thì chị nó mới về, rồi lại khóc.
Hôm nay mẹ được xuất viện, mẹ đỡ hơn nhờ có ba chăm sóc, nó mừng lắm. Ba nó kể lại, hôm bão, thuyền ba nó vỡ tan tành, chiếc thuyền nhỏ bé sao có thể trải qua cơn dông tố, ba nó chỉ kịp chụp lấy miếng gỗ to nhất rồi phó mặt cho số phận, may sao khi cơn giông qua, ba nó bị mắc vào lưới đánh cá của tàu chính phủ đang neo đậu cách đó khá xa, chủ tàu cứu được, thấy ba có tay nghề nên giữ lại dùng, nhờ đó gia đình nó lại được như xưa, nó tin chắc 1000 con hạc giấy đã giúp nó
Bây giờ nó đã 18 tuổi rồi, câu chuyện đó xảy ra cách đây 5 năm,thật sự lúc đầu mình ko tin lắm, nhưng hỏi ra, đúng là có cơn bão đó, còn chuyện 1000 con hac giấy thì chị em nó giấu tiệt ko cho ba mẹ nó hay, nếu bạn ko tin thì mời đến Gò Vấp, tìm Nguyễn Thị Hồng Ngân mà hỏi nha
_Mẹ ơi................
_Ngân!Ngân! dậy đi em, có sao ko!
Chị nó vừa lay nó tỉnh vừa xem nó có sao ko.Kể từ ngày mẹ nó nhập viện, nó bị sốc, đêm nào cũng mơ thấy mẹ nó bỏ nó đi, sức học giảm đi rõ rệt, rồi tinh thần cũng xuống dốc theo, chị nó phải chăm sóc cho mẹ, cho em ngày đêm, gương mặt gầy đi thấy rõ. Nó thương chị nó lắm nhưng ko bik làm sao, chính nó cũng đang bệnh và nó nghĩ đến cha nó, ko bik sống chết thế nào.
Ngày nhận đươc tin báo:" chồng chị bị mất tích trong cơn bão, hiện vẫn chưa tìm được, xin lỗi " mẹ té xuống ghế, rồi đến nó nhận được tin sét đánh đó, 3 mẹ con ôm mhau khóc, nhưng nước mắt cũng ko đưa ba nó trở lại, mẹ nó nhập viện vì ko chịu được nỗi đau.
_Ngân à! ngủ đi em.
_Chị ơi!ba có về ko chị.
_Có lẽ ba đang trên đương về đó, thôi em cố ngủ đi.
_Em sợ lắm, em sợ mất cả ba và mẹ lắm chị ơi!
Nó khóc, khóc như chưa từng được khóc.
_Không sao đâu, ba mẹ ko có chuyện gì đâu, em ngủ đi.
Chị nó ôm nó vào lòng, nó ngủ rồi chị nó mới khóc thầm trong đêm, chính chị nó cũng ko bik sau này sẽ thế nào, cha mất tích, mẹ nhập viện, đứa em nhỏ đang suy sụp tinh thần, tất cả đè nặng lên vai.
Sau 2 hôm nó nghỉ, bạn bè tới thăm, động viên, an ủi nó, có đứa bày cho nó cách xếp hạc và gieo cho nó niềm hi vọng.
_Ngân xếp 1000 con hạc giấy đi, người ta nói, xếp được 1000 con hạc sẽ được 1 điều ước đó.Tụi mình giúp Ngân hen!
Tụi bạn nó cười, nó thấy lòng ấm áp trở lại, chị nó đứng sau cửa cũng mỉm cười, đã mấy tuần qua, nhà nó ko vui vẻ như vậy. Hết giờ tan học, tụi nó kéo nhau đi mua giấy xếp hạc, rồi thi nhau ngồi xếp quên cả thời gian.
_Trời tối rồi tụi mình về hen, mai qua tiếp.
Sáng hôm sau tỉnh dậy nó hốt hoảng, tất cả hạc vừa mới xếp đều bị gió thổi bay ra sân, tất cả đều bị ướt, công lao của tụi nó tối qua mất trắng. Nó khóc rồi kể lại cho tụi bạn nó nghe.
_Thật ra 1000 con hac giấy phải do 1 người xếp, nhưng thấy Ngân đang bệnh nên bọn mình giấu Ngân, bây giờ ko giấu được nữa rồi.
Nó buồn thật buồn, nhưng nó vẫn nuôi hy vọng, nó lại gấp hạc giấy. Nó thấy nản khi ngồi gấp 1 mình, nhưng như có ai thúc đẩy, nó quyết ko chịu thua nghịch cảnh 1 con, 2 con, 3 con...... mỗi con hạc là mỗi niềm hy vọng, là ước mong ba nó trở về, là cầu nguyện cho mẹ nó hết bệnh, là thầm mong cho chị nó ko còn khổ đau, cứ như vậy, nó quên cả thời gian.
986, 987,988.....999 nó ngạc nhiên, tối qua nó đếm đủ 1000 con mà, nó định gấp thêm nhưng nhà đã hết giấy, tiệm tạp hóa cũng hết, nó cuống cuồng tìm giấy để gấp con hạc cuối cùng, mắt nó bắt đầu đỏ lên.
_Chị thấy con hạc ở ngoài sân, chưa bị ướt nên chị nhặt vào, chị định đưa cho em nhưng thấy em lo xếp hạc quá, chị cũng mong điều ước đó có thật em à.
Nó ôm chặt lấy chị nó, lần đầu tiên, nó cảm nhận được sự tiều tụy của chị nó, nó nghỉ thầm nếu điều ước có thật nó sẽ gấp 1000 con nữa và ước rằng chị nó được hạnh phúc chứ ko khổ như bây giờ.
Đã 1 tháng trôi qua kể từ khi lọ hạt giấy được thả xuống biển, mà ba nó vẫn biệt tăm, chiều nào nó cũng ra biển chờ , nó không bik mình nên chờ nữa hay ko vì hôm nào cũng chỉ mình nó đi trên đường, gần đến nhà, nó thấy có người lạ, nó toan hét lên vì tưởng người lạ định bắt nó, nhưng người đó đã ôm chặt nó vào lòng, giống hệt như ngày định mệnh ba nó ôm nó trước khi đi vậy. Nó nghẹn lời khi nhận ra ba, ba nó bằng xương bằng thịt, 2 ba con khóc thật lâu thì chị nó mới về, rồi lại khóc.
Hôm nay mẹ được xuất viện, mẹ đỡ hơn nhờ có ba chăm sóc, nó mừng lắm. Ba nó kể lại, hôm bão, thuyền ba nó vỡ tan tành, chiếc thuyền nhỏ bé sao có thể trải qua cơn dông tố, ba nó chỉ kịp chụp lấy miếng gỗ to nhất rồi phó mặt cho số phận, may sao khi cơn giông qua, ba nó bị mắc vào lưới đánh cá của tàu chính phủ đang neo đậu cách đó khá xa, chủ tàu cứu được, thấy ba có tay nghề nên giữ lại dùng, nhờ đó gia đình nó lại được như xưa, nó tin chắc 1000 con hạc giấy đã giúp nó
Bây giờ nó đã 18 tuổi rồi, câu chuyện đó xảy ra cách đây 5 năm,thật sự lúc đầu mình ko tin lắm, nhưng hỏi ra, đúng là có cơn bão đó, còn chuyện 1000 con hac giấy thì chị em nó giấu tiệt ko cho ba mẹ nó hay, nếu bạn ko tin thì mời đến Gò Vấp, tìm Nguyễn Thị Hồng Ngân mà hỏi nha